๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Những Tiên nhân dưới trướng Dương Bật là đệ tử của các vị thần thánh như Đấu Mỗ, Nam Đẩu, Bắc Đẩu và Ngũ Diệu Tinh Quân của Đấu Bộ, còn Thần nhân là Ác Sát Thần nhân trong Cửu Diệu Tinh Quan, chuyên lo việc chiến đấu.
Số lượng bọn họ không nhiều, chỉ có hơn hai nghìn người, có thể lập thành một Thiên Binh doanh.
Thực lực của họ không cao, mạnh nhất là hơn một nghìn vị Ác Sát Thần nhân, tu vi chỉ vừa vặn đạt đến Chân Tiên viên mãn, gần đến tầng Kim Tiên.
Đấu Bộ có tới tám vạn bốn nghìn Ác Sát tương tự, do đó hương hỏa tụ lại rất chậm.
Trong số những Thần nhân này, chỉ có thần lực của ba vị vừa vặn đạt đến tầng Kim Tiên.
Về phần Tiên nhân, chỉ có vài người tu vi đạt tới cảnh giới Kim Tiên, những người khác đa phần là Chân Tiên.
Thế nhưng khi những người này tụ lại một chỗ, khí thế toả ra lại mạnh mẽ đến đáng sợ.
Trần Thực quan sát một phen rồi lập tức nhìn ra, đạo văn Tiên đạo và Thần đạo của mỗi Tiên nhân và Thần linh đều có liên kết với nhau. Nhỏ thì hai người, đạo văn móc nối kết hợp, hình thành một thế trận Lưỡng Nghi, rồi đến ba người, hình thành thế trận Tam Tài, bốn người, hình thành thế trận Tứ Tượng.
Bọn họ có thể tách ra bất cứ lúc nào để tạo thành từng trận pháp tinh xảo, cũng có thể hợp hơn hai nghìn người lại, cô đọng tu vi đạo pháp, trở thành một thể!
Bố trí xảo diệu bực này, chỉ có thiên tài như Dương Bật mới có thể làm được.
Nhưng cái khó nhất của loại trận thế này là thống soái làm sao để điều khiển.
Bởi vì, biến hóa của trận pháp quá nhiều, yêu cầu đối với năng lực trí tuệ cũng đạt đến mức độ biến thái. Trần Thực tự nhủ nếu đổi lại là mình sẽ không có được lực tính toán và khả năng phối hợp khủng khiếp đến thế.
Trong những người hắn quen biết, e rằng chỉ có Dương Bật mới có thể điều động chính thây từng người trong một Thiên Binh doanh.
Ngay cả Lý Thiên Vương không làm được đến bước này!
“Dương Bật, ngươi đến đây lần này không đơn thuần là vì ta phải không?” Ánh mắt Trần Thực quét về phía thế giới Vong Ưu, nói: “Mục tiêu của ngươi chắc là Hoàng Phủ Quân.”
Dương Bật đứng sóng vai với hắn, nhìn về Vong Ưu giới, nói: “Mục tiêu chuyến này của ta chủ yếu vẫn là Chân Vương. Ta cho rằng Chân Vương đã lầm đường lạc lối, với tư cách là một đại trung thần của Tây Ngưu Tân Châu, ta mới động lòng binh gián. Nếu Chân Vương biết sai mà sửa, tất nhiên là ai cũng vui mừng. Nếu Chân Vương không sửa, vậy vi thần cũng đành rơi lệ tiễn hôn quân lên đường.”
Trần Thực hừ một tiếng: “Dương đạo hữu muốn làm quyền thần?”
Dương Bật cười nói: “Nếu Chân Vương ngu muội, quả thực thần có ý này. Nhưng Chân Vương anh minh thần võ, vẫn là Trần Trạng Nguyên độc nhất vô nhị trên đời, thần cam bái hạ phong.”
Trần Thực lại hừ một tiếng nhưng trong lòng khoan khoái hơn nhiều.
Dương Bật quả thực đã nghiên cứu hắn rất sâu, lần này nếu thật sự bị Dương Bật thành công, tuy hắn không đến nỗi mất mạng nhưng ý thức cũng sẽ bị tổn hại, nói không chừng sẽ thật sự trở nên ngu muội.
“Nếu Chân Vương chưa hề ngu muội, vậy chuyến này tiện thể diệt trừ Hoàng Phủ Quân.”
Dương Bật nói: “Chân Vương và Hoàng Phủ Quân có giao tình cũ, nhưng chúng ta thì không. Chúng ta vẫn làm việc cho Đấu Bộ, cho Thiên Đình, nhất định phải diệt trừ Hoàng Phủ Quân!”
Trần Thực lắc đầu nói: “Nếu là trước đây, với năng lực bố trí của ngươi tất sẽ chém giết Hoàng Phủ Quân mà không một ai trong các ngươi phải chết. Nhưng sau khi ta bổ sung công pháp cho hắn, với thực lực hiện nay của Hoàng Phủ Quân, có lẽ hắn có thể đồng quy vu tận với các ngươi.”
Hắn dừng lại một chút, nói: “Sau khi được ta bổ sung, uy lực của Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh đã đến cảnh giới không thể tưởng tượng nổi. Tuy ta chưa tu luyện môn công pháp này nhưng cũng biết thần thông của nó, bất luận là uy lực hay khoảng cách đều đã gia tăng rất nhiều.”
Dương Bật nhíu mày nói: “Ngươi thấy hắn có thể gia tăng bao nhiêu?”
“Khó nói lắm. Nhưng giao đấu với hắn, các ngươi không thể toàn thân trở ra được đâu.”
Dương Bật hiểu rõ tầm mắt của Trần Thực, hắn đã nói vậy thì chắc chắn lần vây quét Hoàng Phủ Quân này sẽ vô cùng nguy hiểm.
Hắn cần phải đánh giá lại thực lực của Hoàng Phủ Quân mới có thể vạch ra kế hoạch vây diệt tiếp theo.
“Chân Vương, tuy nói có Thiên Tiên giới, Chân Vương không trung thành với Thiên Đình không trung thành với Tiên Đình, nhưng cuộc tranh chấp ở Địa Tiên giới này, suy cho cùng vẫn phải có lập trường.”
Dương Bật nói lời tâm huyết: “Hoàng Phủ Quân là nhân vật mấu chốt phụ trách phóng thích Đại Ma, Chân Vương giúp y bổ toàn công pháp, tăng cường thực lực, chính là tiếp tay cho địch! Đại Ma được thả ra, Địa Tiên giới không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết!”
Trần Thực hỏi: “Dương đạo hữu, các ngươi cũng đang tìm kiếm Luyện Ma tỉnh, Đại Ma mà các ngươi bắt được xử lý thế nào?”
Dương Bật nói: “Đấu Mỗ Nguyên Quân nói rằng nếu Tiên Đình tìm thấy những Đại Ma này sẽ đến gây hại cho Thiên Đình, do đó lệnh cho ta suất lĩnh các tướng sĩ đi tìm Luyện Ma tỉnh. Ta tìm được Đại Ma trong giếng, sẽ mang cả Luyện Ma đỉnh đến Đấu Bộ. Về phần sắp xếp những Đại Ma này ra sao, Đấu Mỗ Nguyên Quân không hề nói rõ.”
Trần Thực nói: “Ngươi nghĩ Thiên Đình sẽ xử lý những Đại Ma này thế nào?”
Dương Bật im lặng một lúc rồi nói: “Ta cho rằng Thiên Đình sẽ đưa những Luyện Ma đỉnh này đến Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, để cho những Đại Ma này tác quái, Thiên Đình sẽ nhân cơ hội ám sát cao thủ của Tam Thanh cảnh và Tây Thiên để báo thù rửa hận.”
Gã nói đến đây, có phần chán nản, nói: “Những người sống ở Tam Thanh cảnh và Tây Thiên sẽ tử thương vô số. Tiên Đình và Thiên Đình, đều là cá mè một lứa.”
Trần Thực nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Cho nên, ta lấy thi thể của Đại Ma là để luyện hóa chúng.”
Dương Bật tâm thần chấn động, la lên thất thanh: “Ngươi có thể luyện hóa thi thể Đại Ma?”
Trần Thực bèn cho gã thấy Ma vực trong giếng của mình, cùng với Ma Huyết bảo thụ sừng sững trong Ma vực.
Dương Bật ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Ma Huyết bảo thụ nguy nga tráng lệ, bảo thụ như vậy chèo chống cả một thế giới trong giếng rộng lớn, quả thực chấn động lòng người.
Lúc này, mặt đất dưới gốc cây cuộn lên, để lộ ra thi thể Đại Ma bị rễ cây quấn chặt bên dưới.
Dương Bật phi thân lên, tiến vào Ma vực trong giếng, đến dưới gốc cây, cẩn thận xem xét những bộ thi thể Đại Ma kia.
Thi thể Đại Ma bị rễ của bảo thụ quấn lấy, hấp thụ lực lượng đại đạo trong ma cốt, thậm chí ngay cả khí vận thuộc về Đại Ma cũng bị bảo thụ này đoạt mất!
Đại Ma là khí vận chi tử của Thiên đạo Hắc Ám hải, sinh ra kế thừa đại khí vận nghịch thiên cải mệnh, không thể bị giết chết, không thể bị luyện hóa, không ngờ lại chết dưới gốc cây này!
Dương Bật lẩm bẩm: “Ngươi có thể luyện hóa thi thể Đại Ma? Đây là chuyện tốt lớn bằng trời, nếu Tiên Đình và Thiên Đình biết được việc này, nói không chừng sẽ hóa giải can qua...”
Gã nói đến đây thì không nói tiếp nữa.
Mâu thuẫn giữa Tiên Đình và Thiên Đình không phải do Đại Ma gây ra, có Đại Ma hay không, họ vẫn sẽ tiếp tục khai chiến.
“Chân Vương, ta phụng lệnh sư tôn, đi khắp nơi tìm kiếm Trấn Ma tỉnh, cũng thu thập được không ít Luyện Ma đỉnh. Những Luyện Ma đỉnh này sẽ được đưa đến Thiên Đình.”
Dương Bật trầm ngâm một lát rồi nói: “Chúng hiện đang được cất giữ tại Đấu Phủ của Đấu Bộ, phải có thủ dụ của sư phụ ta là Đấu Mỗ Nguyên Quân mới có thể mở được kho báu Đấu Phủ. Nguyên Quân đại công vô tư, chắc chắn sẽ không đưa cho ngươi thủ dụ để mở kho báu Đấu Phủ đâu.”
Trần Thực mỉm cười: “Đa tạ.”
Tâm niệm hắn khẽ động, Kiếp thân và Tham thân lập tức đi bái kiến Đấu Mỗ Nguyên Quân.
Đấu Mỗ Nguyên Quân là người ngoài miệng thì luôn nói đại công vô tư nhưng lần nào cũng hết sức chiếu cố Kim Ngao đảo và Trần Thực, chỉ sợ hắn bị người khác ức hiếp.
Dương Bật nói: “Ngươi giúp Hoàng Phủ Quân tu bổ công pháp, chẳng lẽ không sợ hắn phản ngược lại? Dù sao kẻ này cũng không phải người của Tây Ngưu Tân Châu, chưa chắc đã một lòng với ngươi.”
Trần Thực mỉm cười, thong dong nói: “Ta bổ sung công pháp cho hắn là dùng đạo văn Tiên đạo. Nhưng đạo pháp của ta đã sớm đổi thành Nguyên phù. Nếu hắn có ý định dùng Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh để đối phó ta, hắn sẽ chỉ chết nhanh hơn, thảm hơn mà thôi.”