๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Thật sự không có.” Trần Thực lắc đầu nói: “Đại Thiên Tôn và Thiên Đình áp bức Tiên nhân, Lý Thiên Vương hại chết không biết bao nhiêu Tiên nhân, sao ta có thể trung thành với Thiên Đình? Điều duy nhất ta trung thành, chính là Thiên Tiên giới.”
Dương Bật ngơ ngác: “Thiên Tiên giới? Là nơi nào?”
“Chính là Tây Ngưu Tân Châu!” Trần Thực vẻ mặt kích động và nhiệt thành, cười nói: “Tây Ngưu Tân Châu hiện nay chính là Thiên Tiên giới! Ta không trung thành với Thiên Đình, không cấu kết với Tiên Đình! Đại Thiên Tôn và Tiên Đế Chí Tôn ai thua ai thắng, ai bại ai vong, liên quan gì đến ta? Thiên Tiên giới mới là thứ ta thực sự muốn! Dương Bật, ngươi có biết không? Năm xưa ngươi và Lý Thiên Thanh cùng rời khỏi Thiên Tiên giới, ngươi bị Đấu Mỗ mang đi, còn Lý Thiên Thanh đã đi đâu?”
Mắt hắn sáng rực, giọng nói dồn dập: “Thiên Thanh đã phi thăng đến Thiên Tiên giới! Hiện là người đứng đầu ở Thiên Tiên giới.”
Dương Bật càng thêm hoang mang, Lý Thiên Thanh phi thăng đến Tây Ngưu Tân Châu ư?
Sao lại có thể phi thăng đến Hắc Ám hải được?
Phi thăng cần hai món pháp bảo Thiên đạo, một trong số đó là Thiên Cơ sách. Trên Huyền Hoàng hải, thậm chí trong Hắc Ám hải, tất cả những người hợp đạo đều được ghi lại trên Thiên Cơ sách. Hai là Ngọc Hành môn, có công hiệu dẫn dắt người phi thăng.
Thế nhưng, pháp bảo Thiên đạo đều đã bị hủy, chuyện người tiếp dẫn hợp đạo của Tây Ngưu Tân Châu là sao?
Trần Thực cười nói: “Đã lâu Dương huynh không về cố hương rồi, Tây Ngưu Tân Châu bây giờ đã khác xưa, đã vá lại Thiên đạo, mở rộng không biết bao nhiêu lần, tiên sơn vô số, thánh địa nhiều không kể xiết, được rất nhiều đạo hữu phi thăng đến đó gọi là Thiên Tiên giới.”
Trong lòng Dương Bật chấn động mãnh liệt, liên tục lắc đầu nói: “Tây Ngưu Tân Châu chính là Thiên Tiên giới? Ta không tin!”
Trần Thực vừa uống trà vừa cười nói: “Đạo hữu về xem thử một phen, chẳng phải sẽ biết à? Hiện nay Thiên Tiên giới có Thiên Cơ sách, Ngọc Hành môn và các pháp bảo Thiên đạo khác để tiếp dẫn Tiên nhân phi thăng. Địa Tiên giới có pháp bảo Thiên đạo như vậy không? E là không có đâu nhỉ?”
Dương Bật giọng khàn khàn: “Thiên Tiên giới còn có pháp bảo Thiên đạo?”
Trần Thực rót trà cho y, cười nói: “Do ta luyện chế. Hiện nay Thiên Tiên giới có mười một món pháp bảo Thiên đạo, vẫn đang tiếp tục gia tăng. Quan trọng nhất là, Tây Ngưu Tân Châu vá trời, là vá Thiên đạo của Hắc Ám hải, thiên địa đại đạo càng thêm hoàn chỉnh. Tiên nhân phi thăng đến đó, so với Tiên nhân phi thăng đến nơi Thiên đạo không trọn vẹn như Địa Tiên giới, sẽ mạnh hơn không ít.”
Dương Bật nhìn chằm chằm vào hắn, nói: “Cho dù Thiên Tiên giới có rộng lớn hơn trước rất nhiều, nhưng sớm muộn cũng sẽ đối mặt với cuộc chiến tiên thần! Vá Thiên đạo không thể khiến Thiên Tiên giới rộng lớn hơn Địa Tiên giới được!”
Trần Thực xoay xoay chén trà, cười nói: “May mà ngươi và ta có một người bạn chung, tên là Chung Nhị Ngưu.”
Dương Bật hừ lạnh một tiếng, lắc đầu nói: “Chung Vô Vọng không phải bạn của ta. Tàn đảng Dốc Tuyệt Vọng, chết không đáng tiếc! Nhưng, Chung Vô Vọng giờ đang ở Tây Thiên phải không? Ta nghe nói hắn đã làm hòa thượng.”
Trần Thực mỉm cười nói: “Hắn đã phi thăng Thiên Tiên giới.”
Dương Bật nhíu mày, y cũng biết Chung Vô Vọng hợp đạo vào bên trong.
Năm đó Chung Vô Vọng dùng Tiên Thiên Đạo Thai của Trần Thực, tương đương với việc sở hữu một Nguyên Thần Kim Tiên thu nhỏ, gã không dám hợp đạo với thiên địa, sợ bị Thiên Tôn thừa cơ nên đã đau đớn suy ngẫm, vắt óc sáng tạo ra pháp môn hợp đạo với thiên địa bên trong cơ thể.
Hành động mang tính đột phá này là một sáng tạo vĩ đại.
Bây giờ Dương Bật nghĩ lại, nếu Thiên Tiên giới phổ biến việc hợp đạo vào bên trong, thì thánh địa tiên sơn sẽ không còn khan hiếm như vậy.
“Thiên Tiên giới vẫn sẽ có người chiếm cứ thánh địa tiên sơn, sớm muộn cũng sẽ giống hệt Địa Tiên giới.”
Dương Bật nói: “Khi đó, ngươi xử lý thế nào?”
Trần Thực hỏi: “Ngươi thấy Bồng Lai Tây hiện nay thế nào? Tất cả thánh địa tiên sơn ở Bồng Lai Tây đều thuộc về Kim Ngao đảo, Tiên nhân chiếm cứ những thánh địa tiên sơn này chỉ có quyền sử dụng, còn quyền sở hữu vẫn thuộc về Kim Ngao đảo. Kim Ngao đảo có quyền thu hồi những thánh địa tiên sơn này.”
Dương Bật hít một hơi thật sâu, im lặng hồi lâu rồi cay đắng nói: “Cho nên, Tây Ngưu Tân Châu đã biến thành Thiên Tiên giới?”
Trần Thực nhấp một ngụm trà, mỉm cười gật đầu.
Dương Bật trầm mặc.
Năm xưa y bị Đấu Mỗ mang đi, sau đó quay lại chỗ cũ tìm Lý Thiên Thanh, muốn đưa Lý Thiên Thanh cùng đến Địa Tiên giới mưu cầu tiền đồ. Nhưng lại không tìm thấy Lý Thiên Thanh.
Y khá tự trách, cho rằng mình đã không chăm sóc được người bạn tốt này.
Còn việc trở về Tây Ngưu Tân Châu cũng phải đợi đến khi y công thành danh toại, áo gấm về quê. Hiện nay Địa Tiên giới đang trong cuộc chiến tiên thần, chính là thời cơ để những người như y lập công dựng nghiệp.
Chỉ có điều y không ngờ, dưới sự lãnh đạo của Trần Thực giờ đây Tây Ngưu Tân Châu đã lật cả bàn cờ, không phi thăng nữa, mà ngược lại còn để Tiên nhân của thế giới khác phi thăng đến Tây Ngưu Tân Châu!
Hiện nay cuộc chiến tiên thần ở Địa Tiên giới ngày càng khốc liệt, đã giết đến sông đỏ cuồn cuộn. Có lẽ sẽ phải đến khi có một ngày, bọn họ không giết nổi nữa, bắt tay giảng hòa, hoặc phân định thắng bại, diệt cỏ tận gốc phe còn lại.
Khi đó họ đột nhiên phát hiện, Địa Tiên giới đã sớm là một mảnh đất hoang.
Mà bên cạnh Địa Tiên giới, chẳng biết từ lúc nào đã trỗi dậy một thế lực khổng lồ mang tên Thiên Tiên giới. Không biết lúc đó họ sẽ nghĩ gì?
Lập tức hủy diệt đối phương! Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Dương Bật.
Cuộc chiến tiên thần là cuộc tranh giành phân chia lợi ích tài nguyên trong nội bộ Địa Tiên giới, là mâu thuẫn do phân phối bất công gây ra, cần phải phân phối lại.
Nhưng nếu Thiên Tiên giới thật sự tốt đẹp như lời Trần Thực nói, đó chính là lật đổ!
Lật đổ, có nghĩa là lề lối của Địa Tiên giới hoàn toàn vô dụng, bị vứt bỏ như giày rách!
Cuộc chiến của tiên thần, trong mắt tiên thần ở Thiên Tiên giới chẳng khác nào một lũ ngốc đang tranh giành những thứ vô dụng!
Mà năm đó y không tìm được Lý Thiên Thanh, e rằng trong tương lai khi họ phát hiện ra Thiên Tiên giới, Lý Thiên Thanh đã trở thành một nhân vật lớn ở Thiên Tiên giới!
Y sợ Lý Thiên Thanh sống khổ nên muốn kéo Lý Thiên Thanh cùng hưởng phú quý, nhưng không muốn thấy Lý Thiên Thanh sống quá tốt.
Dù sao, mọi người đều từ một nơi mà ra, ngươi sống tốt hơn ta quá nhiều, chẳng phải là nói ta không bằng ngươi à?
Phàm là người có chút chí tiến thủ đều không muốn thua kém người khác.
Trần Thực xoay chén trà, khóe miệng nở một nụ cười, không ngừng liếc mắt nhìn y, một lát sau, hắn ho khan một tiếng nói: “Dương Bật, vợ con ngươi vẫn còn ở Thiên Tiên giới. Lệnh lang nay đã trưởng thành, thiên tư không kém ngươi năm đó.”
Dương Bật thở ra một hơi trọc khí, nói: “Ngươi muốn dùng tình cảm vợ con để trói buộc ta, bắt ta trở về Tây Ngưu Tân Châu?”
Trần Thực lắc đầu: “Ta muốn nói, nếu ngày nào đó ngươi trở về Thiên Tiên giới, phát hiện cảnh giới của lệnh lang đã vượt qua ngươi, có thể đè ngươi ra đánh, hung hăng nói lão già bỏ vợ bỏ con. Ta sợ ngươi không đánh lại nó.”
Dương Bật hừ một tiếng, uống cạn chén trà, trầm giọng nói: “Vợ ta hiền thục, nhất định sẽ không dạy con như vậy.”
Y vẫn có phần không yên tâm, khom người nói: “Xin Chân Vương hãy giữ cho ta một chỗ ở Thiên Tiên giới!”
“Dễ thôi. Thiên Tiên giới là cố hương của ngươi, tự có chỗ cho ngươi.”
Trần Thực cười phá lên nói: “Dương đạo hữu đã bằng lòng nhận ta là cố nhân, sao còn mai phục nhiều cao thủ như vậy trong tầng mây?”
Dương Bật phất tay, tầng mây phía sau tan đi, để lộ ra từng vị tiên thần, tiên và thần mỗi bên chiếm một nửa, khí thế vô cùng cường đại.