๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bên ngoài Bồng Lai Tây trải dài mấy chục vạn dặm hoang vắng.
Năm đó Bồng Lai Tây có ma loạn hoành hành, Ngoại đạo tác quái, vô số Đại Ma không biết từ đâu tới, thôn tính nhân loại gần đó, làm ô uế đất trời. Thời gian trôi qua đã lâu, nhiều nơi vẫn khó mà sinh tồn.
Nơi đây khó lòng nuôi dưỡng Tiên nhân, tu sĩ cũng ít ỏi đến đáng thương.
Nhưng Thiên Đình vẫn thiết lập hành tỉnh ở đây, tên là Trượng Nhân, ý là người nơi đây thân cao quá một trượng.
Có lẽ vì nơi đây đất đai cằn cỗi hoang vu, nhiều mãnh thú, lắm ma vật, người dân sống ở đây thường phải chạy đường dài tìm thức ăn, trốn tránh mãnh thú ma vật truy sát mới có thể sinh tồn, vì vậy mà ngày càng cao lớn.
Trượng Nhân hành tỉnh tuy có nha môn Thiên Đình trấn thủ, cũng đã lập ra một đạo quân tiên thần, nhưng quyền kiểm soát đối với hành tỉnh đã sớm hữu danh vô thực. Trong quân đa phần là kẻ ăn lương khống, chuyện một binh sĩ lĩnh lương của mười người đã không còn lạ lẫm, binh lực của phủ nha thiếu hụt nghiêm trọng, không thể cai quản được cả hành tỉnh. Một chiếc thiên thuyền treo cờ hiệu Thiên Đình lướt qua bầu trời Trượng Nhân hành tỉnh, bóng của thiên thuyền để lại một vệt đen không ngừng di chuyển trên vùng đất bị ma khí ăn mòn bên dưới.
Vô số người Trượng Nhân chạy như bay dưới bóng râm, vậy mà lại có thể đuổi kịp bóng của thiên thuyền, né tránh ma vật đang truy sát họ.
Mà trên thiên thuyền, Lý Thiên Vương ngồi trong lầu các, thần thái ung dung, ngồi đối diện là đại tướng Cự Linh.
Cự Linh Thần có phần căng thẳng, không ngừng nhìn ra ngoài.
“Lần này bệ hạ sai ta tới đây là để giết gà dọa khỉ chứ không phải giết khỉ dọa gà. Ngươi không cần phải căng thẳng như vậy.”
Lý Thiên Vương mỉm cười nói: “Kim Ngao đảo đã không còn là Kim Ngao đảo năm xưa nữa rồi. Kim Ngao đảo của ngày trước danh chấn thiên hạ, Kim Ngao đảo ngày nay chỉ còn lại một đám tôm cá thối nát. Trong số chúng, kẻ có tu vi mạnh nhất cũng chỉ là Thái Ất Kim Tiên cảnh, còn lâu mới là đối thủ của ta.”
Cự Linh Thần dè dặt nói: “Trần Thiên Vương...”
“Gọi là Trần Thực.” Sắc mặt Lý Thiên Vương trầm xuống, có phần không vui.
Cự Linh Thần vội vàng đổi giọng: “Tiểu Trần cả gan làm càn, phái cường giả của Kim Ngao đảo giả làm thảo khấu, chặn giết sứ giả Thiên Đình. Việc này người sáng suốt vừa nhìn là biết, nhưng lại không có bằng chứng chống lại hắn. Hắn lòng lang dạ sói, cát cứ một phương, bảo toàn hai mươi vạn binh mã của mình, rõ ràng muốn tọa sơn quan hổ đấu, chờ Thiên Đình và Tiên Đình lưỡng bại câu thương. Tại sao bệ hạ vẫn nhiều lần dung túng cho hắn? Sao không hạ một đạo thánh chỉ, diệt trừ hắn đi?”
Lý Thiên Vương bật cười: “Hắn có tu vi gì? Thực lực gì? Mà cũng xứng làm kỳ thủ nắm giữ đại thế thiên hạ? Bệ hạ lấy trời đất làm bàn cờ, lấy tiên thần làm quân cờ, quân cờ tung hoành ngang dọc, vạn vạn người thần tiên đều hóa thành tro bụi thi thể. Hắn chẳng qua chỉ là một quân cờ cát cứ một phương, không có tư cách tọa sơn quan hổ đấu. Đừng có dát vàng lên mặt hắn!”
Cự Linh Thần vâng dạ.
Lý Thiên Vương nói: “Trần Thực trốn ở Bồng Lai Tây này là không muốn ra ngoài ứng kiếp, trở thành Thần nhân Thiên đạo. Nhưng mệnh của hắn đã định phải làm một Thần nhân Thiên đạo. Từ khoảnh khắc hắn phi thăng, Thiên Cơ sách đã chọn hắn. Đợi hắn chiến tử, chư Thiên thần thánh đều phải bái lạy hắn, giúp hắn hương hỏa thành Thần đạo, trở thành người đứng đầu Thần nhân Thiên đạo. Đến lúc đó, ngay cả ta cũng phải dâng hương bái lạy hắn!”
Gã nhìn ra ngoài, mỉm cười: “Hắn phái người chặn giết sứ giả Thiên Đình, chẳng qua là chống cự vô ích. Bệ hạ dung túng cho hắn bảy lần chặn giết thượng sứ, nhưng sẽ không dung thứ cho hắn lần thứ tám. Vì vậy mới phái ta đến đây, chính là để nói cho hắn biết, ngươi quậy đủ rồi, đến lúc làm việc cho Đại Thiên Tôn rồi!”
Những sứ giả Thiên Đình được phái tới trước đây cũng đi trên những chiếc thiên thuyền tương tự nên chắc chắn đám thảo khấu do Trần Thực sắp đặt sẽ phát hiện ra họ và ra tay chặn giết.
Mục đích của Lý Thiên Vương chính là dụ rắn ra khỏi hang, sau đó tung một lưới bắt hết đám cướp này!
Giết sạch đám cướp, gã có thể một mạch tiến thẳng, đến Kim Ngao đảo, tuyên đọc thánh chỉ của Đại Thiên Tôn trước mặt hai mươi vạn Thiên binh Thiên tướng, điều động Trần Thực đi chinh phạt Tam Thanh cảnh!
Trần Thực hùng hồn hy sinh ở Tam Thanh cảnh, Đại Thiên Tôn sẽ có được vị Thần nhân Thiên đạo cuối cùng, bổ sung hoàn chỉnh Tam Thập Tam Thiên đạo. Mà Lý Thiên Vương y cũng có thể một lần nữa leo lên bảo tọa Thiên Vương, vẹn cả đôi đường.
Lý Thiên Vương nghĩ đến đây, bất giác mỉm cười. Đúng lúc này, thiên thuyền đột nhiên rung chuyển dữ dội, chỉ nghe bên ngoài vọng tới giọng một nữ tử, hét lớn: “Trời này do ta mở, núi này do ta trồng, muốn qua chốn này, để lại đầu ngươi!”
Lý Thiên Vương tinh thần phấn chấn: “Đến rồi!”
Cự Linh Thần đứng dậy, sải bước ra khỏi khoang thuyền, cười lạnh nói: “Kẻ nào vô sỉ như vậy, dám nói lời mở trời trồng núi.”
Gã ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bầu trời xoắn lại, tạo thành một cái phễu khổng lồ, kéo thiên thuyền rơi vào trung tâm cái phễu!
Nhiều Thiên binh Thiên tướng trên thuyền bị cái phễu hút lấy, thân không theo ý bay lên khỏi thuyền, xoay tròn rơi vào trong phễu.
Những Thiên binh Thiên tướng này đều là Tiên nhân, ra sức giãy giụa, vận đủ loại tiên pháp, độn thuật hòng thoát khỏi phạm vi bao phủ của đạo thần thông này, nhưng lại không tài nào bay ra được.
“Thần thông của Kim Ngao đảo, Hỗn Nguyên Kim Đấu?”
Cự Linh Thần đứng ở mũi thuyền, vung Cự Linh Thần Phủ trong tay, ánh búa vung ra như dải lụa, cười nói: “Thời Phong Thần ngươi tác oai tác quái, nay chẳng qua chỉ là phượng hoàng rụng lông!”
Thần phủ ẩn chứa thần lực hùng hồn chấn động dữ dội, phá tan tiên pháp, chém đôi kim đấu kia!
Hàng trăm Thiên binh Thiên tướng bị Kim Đấu cuốn lấy, chỉ cảm thấy trong Kim Đấu ẩn chứa một loại đạo pháp kỳ dị, khiến tu vi pháp lực của họ mất tác dụng, thân xác nhanh chóng trẻ lại, tu vi không ngừng suy giảm. Mắt thấy họ sắp rơi khỏi cảnh giới Tiên nhân, may thay Kim Đấu bị Cự Linh Thần bổ ra, phá vỡ môn thần thông này, mọi người mới thoát được, chỉ là ai nấy đều tổn thất tu vi.
Cự Linh Thần còn chưa kịp thu hồi thần phủ, đột nhiên hai con kim giao dài ngàn trượng từ hai bên trái phải giao nhau cắt tới.
“Thần thông Kim Giao Tiễn, cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Cự Linh Thần phát động thần lực, thân hình lập tức trở nên vô cùng hùng vĩ, thân mình quấn đầy đạo văn của Thần đạo, vững như đá tảng trên núi cổ, không gì phá nổi.
Kim giao va vào thân thể gã, nhất thời không thể cắt đứt được.
Cự Linh Thần toàn thân nhuộm đỏ, cười ha hả: “Không làm gì được ta!”
Gã giơ tay chộp lấy thần phủ đang bay tới, chém đứt kim giao, Cự Linh Thần Phủ lại rời tay bay ra!
Cự phủ như một bánh xe khổng lồ, lăn tròn trên không, dấy lên từng trận sấm rền, rồi đột ngột khựng lại, lập tức phân tách thành vô số ánh búa, chém về phía một nữ tử áo xanh trên không!
Thân hình nữ tử áo xanh kia nhanh chóng di chuyển, né tránh từng đợt tấn công của các bánh xe búa.
Từng đạo bánh xe búa sắc bén vô cùng, cắt rách cả bầu trời, va vào nhau chan chát, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, nữ tử áo xanh chèo chống trái phải, liều mạng thi triển thần thông đánh vào thần phủ, phá tan ánh sáng của từng bánh xe búa, dốc hết toàn lực, cuối cùng cũng đỡ được một đòn này của Cự Linh Thần.
Nữ tử áo xanh ấy chính là Cảnh Mai, che mặt bằng khăn đen, nàng đã ở Kim Tiên Đạo cảnh thứ tư, không ngờ lại gặp phải Cự Linh Thần, vẫn thua kém rất nhiều.
Trong lúc nàng đối kháng với chiêu này của Cự Linh Thần, Kiều Cố từ một hướng khác ập tới, tấn công Cự Linh Thần.
Tu vi của y cao thâm hơn Cảnh Mai rất nhiều, tu luyện Kim Linh Đấu Mẫu Huyền Công, sở trường chiến đấu, hiện ra chân thân Đấu Mẫu, ba đầu sáu tay, nâng lực lượng sát phạt của Tiên đạo lên đến cực hạn!
Y đã tu luyện đến Thái Ất Kim Tiên cảnh, tuy là Đạo cảnh đệ nhất trọng, nhưng không phải tầm thường, đặc biệt là Kim Linh Đấu Mẫu Huyền Công có được từ Tham Đạo nhai, lại được Đấu Mẫu Nguyên Quân đích thân chỉ điểm, đạo hạnh đại tiến.
Cự Linh Thần không tránh không né, cứng đối cứng cùng y, hai bên vừa va chạm, một bên thần lực sôi trào, một bên đạo quang rực rỡ, mỗi người đều lùi về phía sau.
Thiên thuyền dưới chân hai người không chịu nổi, nổ tung!
“Công pháp được lắm!”
Cự Linh Thần ổn định thân hình, khoé miệng rỉ máu, khen: “Bản lĩnh của Đấu Mẫu Nguyên Quân? Quả không tệ!”
“Thần lực thật mạnh!”
Kiều Cố đứng vững, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đã bị thương, cũng kinh ngạc trước thần lực hùng hồn của đối phương.
Cự Linh Thần này là đại tướng tiên phong dưới trướng Lý Thiên Vương, thần lực quả thực bá đạo.
Bàn tay khổng lồ của Cự Linh Thần chộp tới, nắm lấy hai bánh xe búa khổng lồ đang bay về, định cận chiến cùng y. Đúng lúc này, lại có mấy bóng người bay tới, không hề yếu hơn Kiều Cố, thậm chí còn có phần hơn.
Cự Linh Thần vội vàng dừng lại, nhìn quanh một vòng, giọng như chuông đồng, cười nói: “Các vị ở Trượng Nhân hành tỉnh đều là những nhân vật có máu mặt trong giới lục lâm, nhưng đặc điểm của các ngươi quá rõ ràng, vừa nhìn đã biết lai lịch. Nữ tử này, ngươi là Bán Cước tiên tử Cảnh Mai của Kim Ngao đảo, vị này chính là Bệnh thư sinh Kiều Cố nhỉ? Còn ngươi là Dược Bất Tử Bạch Kính Minh. Vị này nữa là Mã Phu Tiên nhân Văn Đình. Còn ngươi, chắc là Thiên Uyên Khoáng Tiên Yến Tri Bắc.”
Cuối cùng ánh mắt gã cuối cùng dừng lại trên người Biên Lưu Nhi, nói: “Còn ngươi chính là khoáng nô Bắc Hải Biên Lưu Nhi. Ta nói có đúng không, thưa các vị?”
Cảnh Mai đến gần, mọi người trong lòng đều thắt lại, không ai lên tiếng.
Kiều Cố là một thư sinh bệnh tật, cũng che mặt bằng khăn đen, không nhìn ra được diện mạo thật.
Bạch Kính Minh mặt vàng như nghệ, vừa nhìn đã biết là do uống quá nhiều thuốc, trên mặt cũng che một tấm khăn đen.
Văn Đình lưng còng, phù hợp với đặc điểm của một mã phu.
Yến Tri Bắc vì quanh năm đào khoáng ở Thiên Uyên nên thần trí có phần bất ổn, trong tay cầm một cây dùi, chẳng những không xông tới mà ngược lại còn tự đâm vào đùi mình hai nhát, huyết dịch đỏ tươi túa ra, tinh thần mới ổn định lại đôi chút.
Biên Lưu Nhi trông bình thường hơn nhiều, chỉ vì quanh năm sống trong hầm mỏ nên tướng mạo có phần lấm la lấm lét. May mà cũng dùng một tấm khăn đen che mặt.