Làm khách Kim Ngao đảo 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Mọi người bị gã vạch trần thân phận, ai nấy đều im lặng không nói gì.

Cảnh Mai phá vỡ bầu không khí im lặng, nói: “Mưu hại Chính thần Thiên Đình là tội chết... Nhưng chuyện tội chết, chúng ta làm còn ít à?”

Văn Đình thẳng lưng, cười nói: “Chẳng qua là bị chém một đầu hay mười đầu mà thôi.”

Kiều Cố nói: “Huống chi, Giáo tôn đã dạy, chỉ cần không bị ai nhìn thấy thì không phải là phạm pháp.”

Yến Tri Bắc nói: “Thế nên, phải diệt khẩu cho gọn.”

Mọi người sát khí đằng đằng, đang định động thủ, Cự Linh Thần cười ha hả: “Nói hay lắm! Nói hay lắm!”

Gã đột nhiên cúi người: “Cung thỉnh Thiên Vương!”

Mọi người kinh hãi, lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô biên ập tới, Lý Thiên Vương từ trong lầu các của thiên thuyền bước ra. Chiếc thiên thuyền kia đã vỡ nát, nhưng lầu các lại vẫn nguyên vẹn, không hề suy suyển.

Mãi đến khi Lý Thiên Vương bước ra khỏi lầu các, lầu các mới “rắc” một tiếng nổ tung, gỗ vỡ thành vô số sợi mảnh.

Vừa rồi pháp lực của gã vẫn luôn bảo vệ tòa lầu này, khiến nó dù phải chịu áp lực thần thông của Kiều Cố không hề hấn gì. Nhưng khi gã bước ra, thu hồi pháp lực, tòa lầu liền vỡ tan dưới lực lượng cuồng bạo đó.

Khoảnh khắc ánh mắt của Kiều Cố, Cảnh Mai, Bạch Kính Đình và những người khác nhìn thấy Lý Thiên Vương, họ chỉ cảm thấy Lý Thiên Vương đang bước về phía mình, lập tức áp lực trên mỗi người đều tăng vọt.

Họ đứng ở những vị trí khác nhau, bao quanh Cự Linh Thần thành một vòng tròn lớn, nhưng cảm giác Lý Thiên Vương đồng thời bước về phía tất cả mọi người lại vô cùng mãnh liệt, tuyệt không phải ảo giác!

Trước mặt họ, Lý Thiên Vương như một bầu trời xanh, đè họ ngày càng nhỏ lại!

Ngay cả Yến Tri Bắc lúc này cũng mồ hôi lạnh ròng ròng, cảm thấy khó lòng chống cự!

Y là Thái Ất Kim Tiên cảnh đệ nhị trọng Đạo cảnh, tu vi hùng hồn, nhưng đối mặt với Lý Thiên Vương, chỉ cảm thấy nhất cử nhất động của đối phương đều浑然天成, không một kẽ hở.

Lý Thiên Vương là Thái Ất Kim Tiên Đạo cảnh lục trọng, tuy bị kẹt ở cảnh giới này nhiều vạn năm, nhưng đồng thời kiêm tu Thần đạo, thần lực của gã mênh mông như biển cả, không hề thua kém tu vi Tiên đạo chút nào!

Dù không có Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp trong tay, gã vẫn là đệ nhất nhân dưới Đại La!

Sắc mặt Yến Tri Bắc nghiêm nghị, trong lòng tính toán mình sẽ đoạn hậu, tạo cơ hội cho các sư đệ sư muội chạy trốn. Mặc dù cơ hội này vô cùng mong manh.

Bởi vì Bất Không Như Lai Tạng của Lý Thiên Vương đã luyện đến cảnh giới hữu hình hữu tướng, hội tụ vạn pháp, bất kỳ ai, dù ở khoảng cách nào, chỉ cần nhìn thấy gã, thân hình gã hiện ra đều có kích thước như nhau!

Nói cách khác, dù khoảng cách có xa đến đâu, Lý Thiên Vương chỉ cần ra tay, chính là toàn lực!

“Các ngươi đi đi!”

Yến Tri Bắc hét dài một tiếng, nâng tu vi lên đến cực hạn, Đạo cảnh Bồng Lai Tây hiện ra, cây dùi thép trong tay y dùng để đâm xương lập tức dài ra, hóa thành một cây trường thương bằng thép.

Yến Tri Bắc cầm thương xông lên, tấn công Lý Thiên Vương, mũi thương chĩa thẳng vào hai mắt gã, đánh vào chỗ buộc phải tự cứu.

Y đào khoáng trong Thiên Uyên, một thân bản lĩnh chưa bao giờ sa sút, nếu không đã chẳng thể sống sót ở đó. Chính vì khu mỏ Thiên Uyên vô cùng hiểm ác, ngược lại đã rèn giũa cho y một thân bản lĩnh hơn người.

Thương pháp của y thoát thai từ Hỗn Nguyên Kiếm Kinh, lĩnh ngộ ra chiêu pháp từ lời truyền đạo của Phu Tử, thần thương đâm ra mưa lửa ngập trời, mang khí thế như vạn vì sao chiếu rọi vào mắt.

Thế nhưng một chiêu này lại luôn cách Lý Thiên Vương một khoảng không xa không gần, dù y có lao về phía Lý Thiên Vương, dù thương của y xuất ra như rồng, bất kỳ chiêu thức nào y tung ra, khoảng cách với Lý Thiên Vương vẫn luôn xa như vậy, không hề rút ngắn một phân nào.

Thần thông bực này, huyền diệu vô cùng, gần như đạt đến Đại La.

Yến Tri Bắc trong lòng tuyệt vọng, lúc này mới biết khoảng cách lớn đến nhường nào.

Y được Trần Thực truyền thụ Nguyên phù, thần thông chiêu pháp ứng biến linh hoạt, nhưng khoảng cách về đạo hạnh không phải là thứ mà Nguyên phù có thể bù đắp.

Thời gian tu hành của y vẫn còn quá ngắn.

Quyền chưởng của Lý Thiên Vương từ bên cạnh y đánh ra, tấn công về phía Bạch Kính Minh, Biên Lưu Nhi và những người khác. Mỗi một quyền, mỗi một chưởng đều rõ ràng mạch lạc, không nhanh không chậm, uy lực không lớn lắm nhưng loại hữu hình hữu tướng này đã vượt qua cảnh giới vô hình vô tướng, vốn không một vật, vì vậy mới có mỹ danh vạn pháp cụ túc.

Uy lực của Bất Không Như Lai Tạng vô cùng mạnh mẽ, cho dù là ở Tây Thiên, số người có thể tu luyện đến cảnh giới của Lý Thiên Vương cũng ít đến đáng thương.

Cũng chính vì môn công pháp này huyền diệu khó lường, Lý Thiên Vương không cách nào chứng đắc Đại La, tu luyện đến cảnh giới hiện tại đã là cực hạn của gã.

Mắt thấy Kiều Cố, Biên Lưu Nhi và những người khác sắp bị gã tung một lưới bắt hết, đột nhiên không gian vô ngần trước mắt Lý Thiên Vương bùng lên ngọn lửa hừng hực, ánh lửa lan tràn, thiêu đốt hư không, cắt đứt không gian giữa gã và đám người Kiều Cố, Biên Lưu Nhi, rồi cuộn trào về phía gã!

Lý Thiên Vương tâm niệm khẽ động, hư không quanh thân không ngừng sinh ra, nhưng hư không vừa sinh ra lại lập tức bị ngọn lửa lớn kia thiêu rụi.

Ngọn lửa kia chính là đạo hỏa, là tích lũy đạo pháp của một thế hệ, được diễn giải từ Nguyên phù, hóa thành ngọn lửa hừng hực, ngăn chặn đạo pháp thần thông của gã, ập về phía gã.

“Huyền Điểu thánh hỏa?”

Sắc mặt Lý Thiên Vương khẽ biến, quát: “Trên đời này, vẫn còn dư nghiệt Đại Thương?”

Gã vừa dứt lời, trong hư không truyền đến một tiếng hừ lạnh, Huyền Điểu thánh hỏa đang cuộn trào tới đột nhiên biến đổi, hóa thành một con Huyền Điểu vỗ cánh bay về phí, từ xa đã vung một móng vuốt sắc bén chộp tới!

Lý Thiên Vương giơ tay đỡ đòn, lập tức cảm thấy toàn thân thần lực chấn động, suýt chút nữa bị đạo lực hùng hậu đánh tan, vội vàng bay lùi về sau.

Tốc độ của gã đã nhanh, tốc độ của đối phương còn nhanh hơn/ Trong lúc mơ hồ Lý Thiên Vương chỉ thấy một nữ nhân ập tới trong ánh lửa, khắp trời đều là những con Huyền Điểu múa theo bàn tay nàng.

Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Thiên Vương liên tiếp trúng chiêu!

“Tốc độ ứng biến thần thông nhanh đến vậy à?”

Lý Thiên Vương thổ huyết nặng nề, bay ngược về sau, trong lòng kinh hãi: “Lẽ nào là Nguyên phù?”

Bắc Đế là bỏ mạng dưới thần thông Nguyên phù, Thiên Đình có nghiên cứu Nguyên phù, nhưng vì số Nguyên phù có được quá ít, không cách nào lý giải. Nhưng cũng vì vậy mà Lý Thiên Vương biết được Nguyên phù tái cấu trúc Tiên đạo, khiến tốc độ ứng biến của đạo pháp thần thông nhanh hơn.

Gã hoàn toàn không kịp chèo chống thần thông của đối phương, thần lực tan rã, cảnh giới Tiên gia cũng suýt bị đánh tan, vội vàng cố nén một hơi, bỏ lại Cự Linh Thần chạy trốn.

“Dám so tốc độ với Huyền Điểu của Đại Thương ta ư?”

Giọng nữ tử kia truyền đến, Lý Thiên Vương kinh hãi, thầm nghĩ một tiếng “mạng ta xong rồi”, quay đầu nhìn lại, lại thấy không biết nữ nhân trong ánh lửa nghĩ đến điều gì, có phần do dự, không đuổi theo.

Lý Thiên Vương lập tức tăng tốc bỏ chạy.

Nữ ngươi trong ngọn lửa ấy chính là Tiểu Đoạn tiên tử, vốn định để Lý Thiên Vương biết khó mà lui là được, dù sao Trần Thực đã dặn không được làm Lý Thiên Vương bị thương. Chẳng ngờ Lý Thiên Vương phun ra một câu “dư nghiệt Đại Thương” đã thực sự chọc giận nàng nên mới ra tay nặng hơn một chút.

“Phu quân không cho ta làm Lý Thiên Vương bị thương, là không muốn trở mặ Đại Thiên Tôn. Giờ đã đả thương Lý Thiên Vương rồi, phải làm sao đây?” Tiểu Đoạn tiên tử chau mày ủ dột.

Trên Kim Ngao đảo, Trần Thực và Dương Bật vừa thưởng ngoạn cảnh sắc khắp đảo, vừa giảng giải ảo diệu của Nguyên phù, giúp Dương Bật dùng Nguyên phù thay thế cho đạo văn Tiên đạo.

Dương Bật nghe như si như say, đang lúc quên mình thì nghe tiếng sủa của Hồ Khuyển vọng tới, tiếp đó là một mùi máu tanh xộc đến, chỉ nghe một tiếng “bịch”, một thân hình cao lớn từ trên không rơi xuống, ngã cách chân hai người không xa.

“Trần Thiên Vương, cứu ta!” Thân hình đó kêu lên.

Trần Thực vội nhìn kỹ, người nằm trong vũng nước đỏ, chẳng phải là Lý Thiên Vương không còn bảo tháp trong tay đó à?

“Đạo huynh, sao huynh lại bị thương thành thế này?” Trần Thực kinh hãi, vội vàng tiến lên, định đỡ y dậy.

Lý Thiên Vương thương thế cực nặng, còn nặng hơn cả lúc bị Tam Đàn Hải Hội đại thần đánh, cắn răng nói: “Ta phụng lệnh Đại Thiên Tôn đến đây mời Thiên Vương xuất binh, chẳng ngờ giữa đường lại gặp phải dư nghiệt Đại Thương...”

“Dư nghiệt Đại Thương?”

Trần Thực hơi sững lại, thầm nghĩ: “Ta chẳng phải đã bảo phu nhân ra tay nhẹ một chút, đừng làmbị thương à?”

Lý Thiên Vương nói: “Dư nghiệt Đại Thương đó tinh thông Nguyên phù, đạo pháp thần thông biến hóa cực nhanh, ta không phải đối thủ của ả, đành phải chạy đến đây nương náu...”

Trần Thực lo lắng hỏi: “Đạo huynh, huynh còn nhận ra dư nghiệt Đại Thương đó không?”

Lý Thiên Vương nén đau: “Cho dù ả ta dù có hóa thành tro, ta cũng nhận ra!”

Đúng lúc này, trên không có một vệt lửa bay qua, khi hạ xuống thì hào quang rực rỡ, vô cùng linh động, chỉ nghe cách đó không xa có một giọng nữ truyền đến: “Phu quân, thiếp đi chặn Lý Thiên Vương, bị y mắng một câu dư nghiệt Đại Thương nên đã ra tay hơi nặng, đả thương hắn, trong lúc do dự đã để hắn chạy thoát.”

Giọng nữ tử kia rất quen thuộc, ngày càng gần, nói: “Giữ hắn lại, trước sau cũng là hậu hoạn. Lỡ như hắn trở về bẩm báo Đại Thiên Tôn, ngược lại sẽ là phiền phức, chi bằng thiếp xông lên giết...”

Lý Thiên Vương dựng cả tóc gáy, rùng mình một cái, nghiến chặt răng, tứ chi ra sức đạp đất, bò ra ngoài.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters