๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lý Thiên Vương nói: “Cự Linh, đám giặc cướp mà ngươi gặp ở Trượng Nhân tỉnh không phải là Thọt tiên tử, Bệnh thư sinh, Dược Bất Tử, Mã Phu của Kim Ngao đảo.”
Cự Linh Thần thoáng sững sờ: “Không phải à?”
“Không phải.” Lý Thiên Vương nói: “Là người của Tiên Đình giả dạng thành Thọt tiên tử, Bệnh thư sinh để chặn giết chúng ta, hòng giá họa cho Kim Ngao đảo, ly gián Trần Thiên Vương và Đại Thiên Tôn.”
Cự Linh Thần gãi đầu: “Trông bọn chúng không giống người của Tiên Đình giả dạng.”
“Bọn chúng là giả dạng.” Lý Thiên Vương nhấn mạnh từng chữ: “Bọn chúng đều che mặt bằng khăn đen, ngươi chưa từng thấy mặt chúng, cho nên chúng là cao thủ của Tiên Đình giả dạng. Ngược lại, các đạo hữu của Kim Ngao đảo như Thọt tiên tử, Bệnh thư sinh, Dược Bất Tử, Mã Phu là những người nghĩa khí ngút trời, đã đến ứng cứu, đánh lui kẻ địch, chúng ta mới được cứu.”
Cự Linh Thần trừng to mắt, tranh cãi: “Nhưng chính bọn chúng đã bắt ta, áp giải ta đến Bồng Lai Tây Kim Ngao đảo...”
Lý Thiên Vương nhắc nhở: “Chẳng lẽ không phải Bệnh thư sinh, Thọt tiên tử và những người khác đã cứu ngươi, hộ tống ngươi đến Bồng Lai Tây Kim Ngao đảo à?”
Cự Linh Thần mở to mắt, dần dần hiểu ra ý của gã.
Lý Thiên Vương từ tốn dẫn dắt: “Khi chúng ta gặp nạn, may có phu nhân Giáo tôn của Kim Ngao đảo ở gần đó, thấy ta bị trọng thương nên đã đến chi viện, cứu mạng chúng ta.”
Cự Linh Thần đảo mắt, nhìn về phía những tướng sĩ bị áp giải đến Bồng Lai Tây cùng mình, hỏi: “Vậy những tướng sĩ này thì sao?”
“Bọn họ đã chiến tử.” Lý Thiên Vương đau đớn khôn xiết, rơi lệ nói: “Bọn họ đã anh dũng hy sinh trong trận chiến với Tiên Đình.”
Cự Linh Thần nhìn những Tiên nhân này, nghi hoặc hỏi: “Bọn họ hy sinh rồi?”
“Bọn họ hy sinh rồi.”
Cự Linh Thần đau đớn tột cùng, rơi lệ nói: “Những tướng sĩ tốt biết bao. Thiên Vương, ta nên làm gì đây?”
Lý Thiên Vương nói: “Ta sẽ dâng sớ lên bệ hạ, tâu rõ việc này, xin ban thưởng cho Kim Ngao đảo và Trần Thiên Vương. Ngươi hãy mang tấu chương của ta đến Thiên Đình, trình báo việc này lên Đại Thiên Tôn.”
Cự Linh Thần do dự nói: “Nếu Đại Thiên Tôn hỏi đến...”
“Ngươi cứ trả lời y như lời ta nói.”
Lý Thiên Vương nói: “Có những chuyện không vạch trần thì đôi bên đều giữ được thể diện. Vạch trần ra rồi, ai cũng chẳng được yên. Đại Thiên Tôn đang lúc cần người, động đến Trần Thiên Vương sẽ gây liên lụy sâu rộng, ngài ấy sẽ không truy cứu.”
Cự Linh Thần hiểu ý, nói: “Lần này Đại Thiên Tôn lệnh cho chúng ta lên đường, mời Trần Thiên Vương xuất binh, hiện chúng ta đã đến Kim Ngao đảo, nếu Trần Thiên Vương không xuất binh...”
Lý Thiên Vương nhìn sang Trần Thực bên cạnh, Trần Thực nói: “Chẳng bao lâu nữa ta sẽ thống lĩnh quân đội xuất chinh tiễu phỉ, quét sạch giặc cướp ở Trượng Nhân tỉnh, sau này sứ giả Thiên Đình sẽ không cần lo bị giặc cướp chặn giết nữa.”
Lý Thiên Vương nói: “Lần này Trần Thiên Vương xuất chinh, tất sẽ mã đáo thành công.”
Trần Thực hào sảng nói: “Dốc sức vì Đại Thiên Tôn, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi!”
Hai ngày sau, Trần Thực chỉnh đốn binh mã, đích thân suất quân chinh phạt nạn thổ phỉ ở Trượng Nhân tỉnh, diệt vô số ma vật, đại thắng trở về. Cuộc chinh phạt trước sau kéo dài mấy tháng.
Trần Thực lại soạn biểu tấu lên Thiên Đình, thuật lại công tích mấy tháng chinh phạt thổ phỉ ở Trượng Nhân tỉnh, đề cập đến việc thổ phỉ hoành hành liên miên, chắc là có yêu nhân của Tiên Đình tác quái, kính xin Đại Thiên Tôn tăng viện Thiên binh Thiên tướng đến hỗ trợ, vân vân.
Khi Đại Thiên Tôn đọc được tấu chương của hắn, đã hơn ba tháng nữa trôi qua.
Thiên Đình và Tiên Đình đã sớm đánh đến trời long đất lở, sứt đầu mẻ trán, Đại Thiên Tôn xem qua tấu chương, đập bàn cười lớn, ném tấu chương xuống đất, quát: “Còn mặt mũi bắt trẫm tăng viện Thiên binh Thiên tướng! Trẫm mà tăng viện thì chỉ có đi không có về! Người đâu, mời Thái Bạch Kim Tinh đến!”
Ít lâu sau, Thái Bạch Kim Tinh vội vã đến, nói: “Bệ hạ có gì căn dặn?”
Đại Thiên Tôn bảo lão nhặt tấu chương lên.
Thái Bạch Kim Tinh nhặt lên xem lướt qua, nói: “Bệ hạ không thể tăng viện Thiên binh Thiên tướng, nếu không thì chẳng khác nào lấy bánh bao thịt ném chó, có đi không có về!”
Đại Thiên Tôn nói: “Tên khốn này dám lừa cả trời! Ngay cả tâm phúc của trẫm là Lý Thiên Vương mà cũng dám giam giữ! Còn dám giả mạo giặc cướp Tiên Đình, gây sóng tạo gió, sát hại thiên sứ! Thái Bạch, ngươi hãy đến Bồng Lai Tây một chuyến, chém đầu tên khốn đó mang về đây! Binh mã dưới trướng hắn, ngươi sẽ thống lĩnh!”
Thái Bạch Kim Tinh cười nói: “Bệ hạ, vi thần đi chém hắn không khó, nhưng Đấu bộ, Lôi bộ, Ôn bộ đều là người của hắn, hắn lại là con nuôi của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, thần đi chém hắn, e rằng trên đường về sẽ bị người khác chém chết.”
Đại Thiên Tôn cười lạnh: “Đường đường là Võ Thần, lại sợ đao binh à?”
Thái Bạch Kim Tinh nói: “Sức thần có hạn, không thể so bì với Thiên Tôn và Tứ Ngự.”
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn không thật sự định bắt lão đi chịu chết, bèn phất tay, nói: “Trần Thực khinh trời quá đáng, không thể không phạt, thế mà hắn còn dám kể công xin thưởng, thật đáng ghét.”
Thái Bạch Kim Tinh nói: “Bệ hạ, thuộc hạ của Trần Thực chỉ có hai mươi vạn binh mã, so với binh lực Thiên Đình chẳng khác nào muối bỏ biển, hà tất phải bận tâm?”
Đại Thiên Tôn vừa đi vừa nói: “Hắn là pháp bảo Thiên đạo của trẫm, ba mươi hai pháp bảo Thiên đạo đều đã quy vị, chỉ còn lại một mình hắn. Hắn không quy vị, lòng trẫm không yên.”
Thái Bạch Kim Tinh rảo bước theo sau ngài, cười nói: “Bệ hạ, Trần Thực còn sống chẳng lẽ lại không thể là pháp bảo Thiên đạo à?”
Đại Thiên Tôn liếc nhìn lão.
Thái Bạch Kim Tinh nói: “Trần Thực còn sống cũng là một pháp bảo Thiên đạo, khi nào Đại Thiên Tôn muốn dùng hắn, chỉ cần tế ra hắn để phát động Thiên Cơ sách là được. Giữ lại mạng hắn, Đấu bộ, Ôn bộ, Lôi bộ sẽ quy thuận, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ cũng sẽ đồng lòng với bệ hạ, đó cũng là thể hiện tấm lòng rộng lớn của bệ hạ. Nếu vì hắn mà khiến quân thần bất hòa, ngược lại không hay.”
Đại Thiên Tôn trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngươi nói quả có mấy phần đạo lý... Trần Thiên Vương quét sạch giặc cướp ở Trượng Nhân tỉnh, có công với xã tắc, vậy ngươi hãy đi phong thưởng cho Trần Thiên Vương, khao thưởng Thiên binh Thiên tướng.”
Thái Bạch Kim Tinh lĩnh chỉ, khom người lui ra.
Trong khoảng thời gian này, Dương Bật thường xuyên qua lại Kim Ngao đảo, nghe Trần Thực tiếp tục giảng giải về Nguyên phù.
Nguyên phù là một quá trình tái diễn giải Tiên đạo từ gốc rễ, Trần Thực đã dung hợp cả Ngoại đạo của Hắc Ám hải vào trong đó, có thể nói là đã tái cấu trúc cả Ngoại đạo của Hắc Ám hải. Trong thời gian ngắn muốn lĩnh ngộ được ảo diệu của Nguyên phù, đạt đến mức thay thế hoàn hảo, gần như chuyện không thể.
Nhưng may là Dương Bật trí tuệ cực cao, chăm chỉ học hỏi, học không được thì ghi nhớ, cẩn thận nghiền ngẫm.
Sau hơn nửa năm tầm sư học đạo, đạo hạnh của gã cũng gia tăng đáng kể, Chân Tiên cảnh đã tu luyện đến Đạo cảnh Ngũ trọng thiên, cách Lục trọng thiên không xa.
Lại qua ba tháng, gã mới học hết Nguyên phù, không khỏi cảm thán cái hùng vĩ bao la vạn tượng của nó.
“Trận chiến giữa Tiên Đình và Thiên Đình, trước sau vẫn là Thiên Đình công, Tiên Đình thủ.”
Dương Bật nói với Trần Thực: “Ta học được Nguyên phù cần một năm, cao thủ của Tiên Đình muốn học được Nguyên phù sẽ cần thời gian lâu hơn. Sở dĩ Tiên Đình phòng thủ, chủ yếu là vì chưa học xong. Đợi đến ngày học xong chính là lúc phản công.”
Trần Thực nói: “Thiên Đình công, Tiên Đình thủ, nhưng Thiên Đình cũng chưa dốc toàn lực. Thiên Đình cũng đang chờ đợi.”
Dương Bật trong lòng khẽ động, nói: “Chờ Khai Kiếp đến!”
Trần Thực cười nói: “Cũng là đang chờ Thần nhân Thiên đạo trưởng thành.”
Đúng lúc này, có người đến báo: “Bên ngoài có một lão ông râu tóc bạc trắng, mình vận áo bào trắng, tự xưng là Thái Bạch Kim Tinh, phụng thánh chỉ của Đại Thiên Tôn đến cầu kiến Giáo tôn.”
Trần Thực đang định ra nghênh đón, Dương Bật vội nói: “Chân Vương, hãy mời Chân Vương phi đi cùng để phòng bất trắc. Lại tế ra Đạo cảnh Đạo Khư, mời mấy vị cao thủ tọa trấn.”
Trần Thực cười nói: “Thái Bạch Kim Tinh là một lão tiên sinh hiền lành, hà tất phải cẩn thận như vậy?”
Dương Bật nói: “Thái Bạch Kim Tinh Lý Trường Canh là con trai của Tây Thiên Bạch Đế, Bạch Đế chủ về chiến tranh sát phạt, Thái Bạch Tinh Quân thần lực cường đại, võ lực kinh người, pháp môn đấu chiến vô song thiên hạ, cận chiến tiêu diệt cường địch dễ như trở bàn tay!”
Trần Thực trong lòng giật thót, mời Tiểu Đoạn tiên tử đến bên cạnh, lại tế ra Đạo cảnh Đạo Khư, mai phục Ma Huyết bảo thụ, sau khi chuẩn bị ổn thỏa mới ra gặp Thái Bạch Kim Tinh.