Thiên Đình phong thưởng 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tiểu Đoạn tiên tử bước tới, ánh mắt nàng dừng lại trên người Lý Thiên Vương đang cố gắng lê lết, lộ vẻ khó hiểu.

Nàng do dự chưa quyết nên tạm thời tha cho Lý Thiên Vương. Lần này đến đây cũng muốn Trần Thực đưa ra quyết định, có nên truy sát Lý Thiên Vương hay không, không ngờ lại tái ngộ gã ở nơi này.

Trần Thực, Dương Bật và Tiểu Đoạn tiên tử đều lặng im, lẳng lặng nhìn Lý Thiên Vương tiếp tục bò đi.

Một lát sau, Trần Thực thong thả nói: “Đạo huynh định đi đâu vậy?”

Thân thể Lý Thiên Vương cứng đờ, dừng lại, không bò đi nữa.

“Vừa thoát bầy sói, lại sa miệng cọp. Chuyến đi này của ta, e rằng đã bị sao chổi chiếu mệnh, khó mà thoát nạn. Thôi vậy, thôi vậy, chi bằng chết một cách quang minh chính đại.”

Gã cố gắng ngồi dậy, giữ gìn thể diện, cười thảm nói: “Xin Trần Thiên Vương ban cho ta một cái chết thống khoái.”

Trần Thực ngạc nhiên nói: “Cớ sao đạo huynh lại nói lời này? Lần này đạo huynh phụng thánh chỉ của Đại Thiên Tôn đến đây, chẳng qua hiện nay thiên hạ loạn lạc, ngươi không may gặp phải giặc cướp Tiên Đình trên đường, bị thương nặng, may được phu nhân của ta cứu giúp mới bảo toàn được tính mạng.”

Lý Thiên Vương thoáng sững sờ, nghi hoặc hỏi: “Ta bị giặc cướp Tiên Đình đả thương?”

Trần Thực trịnh trọng gật đầu: “Tiên Đình lòng lang dạ thú, giả dạng giặc cướp, tung hoành ở Trượng Nhân tỉnh, chặn giết đạo huynh để trừ khử bề tôi tâm phúc của Đại Thiên Tôn, sau đó vu oan giá họa cho Kim Ngao đảo, ly gián tình quân thần của chúng ta, lòng dạ thật hiểm độc! Kim Ngao đảo ta nghe tin đạo huynh gặp nạn, lập tức phái các cao thủ như Yến Tri Bắc, Văn Đình, Biên Lưu Nhi, Bạch Kính Minh đến cứu viện.”

Lý Thiên Vương nghe vậy dò hỏi: “Vậy thì, mấy vị cao thủ của Kim Ngao đảo này ắt chắc là bậc nghĩa khí ngút trời, đã dốc sức chiến đấu, trải qua không ít gian nan hiểm trở.”

Trần Thực vẻ mặt nghiêm nghị: “Bọn họ anh dũng chiến đấu, tắm máu sa trường, dù thân mang trăm vết thương vẫn xả thân quên mình, giao chiến không ngừng, chỉ để cứu được sứ giả Thiên Đình, giúp thánh chỉ của Đại Thiên Tôn có thể truyền đến Kim Ngao đảo.”

Lý Thiên Vương lặng lẽ gật đầu, rồi nhìn sang Tiểu Đoạn tiên tử: “Nói như vậy, ta được phu nhân của ngài cứu giúp?”

Trần Thực thở dài: “Thế lực của lũ giặc cướp Tiên Đình vô cùng lớn mạnh, đám người Yến Tri Bắc tuy thực lực không tầm thường nhưng tu vi còn nông cạn. Mà đám giặc cướp Tiên Đình vây công đạo huynh lại có thực lực kinh người, đã khiến đạo huynh trọng thương. Đạo huynh dũng mãnh chiến đấu, cũng làm đối phương bị thương nặng. Tiếc rằng sức yếu không địch lại số đông. May được phu nhân Giáo tôn của Kim Ngao đảo phá vòng vây ứng cứu mới bảo toàn được tính mạng.”

Lý Thiên Vương lộ vẻ cảm động, gắng gượng đứng dậy, nói: “Đại ân cứu mạng thế này, ân công xin nhận một lạy của ta!”

Tiểu Đoạn tiên tử luống cuống tay chân, nhìn về phía Trần Thực.

Trần Thực vội vàng tiến lên đỡ Lý Thiên Vương: “Đạo huynh đừng làm vậy, thật khiến chúng ta hổ thẹn chết mất! Ngươi và ta đều phụng sự Thiên Đình, lòng mang trung nghĩa, cứu giúp đạo huynh là chuyện trong bổn phận, hà cớ gì phải thế?”

Lý Thiên Vương thuận thế đứng dậy, thỉnh giáo: “Đại ân cứu mạng của hiền phu phụ và Kim Ngao đảo, Lý mỗ suốt đời khó quên. Không biết Lý mỗ phải làm sao mới có thể báo đáp ân tình của Kim Ngao đảo.”

Trần Thực một tay nắm lấy tay gã, tay kia đặt lên mu bàn tay gã, nhìn thẳng vào mắt gã chân thành nói: “Kim Ngao đảo làm việc thiện không cầu báo đáp. Nhưng Phu Tử từng nói, nhận thưởng khi làm việc thiện sẽ không tổn hại đến đức hạnh, mà còn khuyến khích người khác noi theo. Vì vậy, thi ân cầu báo cũng là hành vi của bậc quân tử. Đạo huynh muốn báo đáp ân tình của Kim Ngao đảo, tất nhiên nên dâng sớ lên Thiên Đình, tâu xin Đại Thiên Tôn, thưởng công cho Kim Ngao đảo.”

Lý Thiên Vương khẽ gật đầu, nói: “Đợi thương thế của ta khá hơn một chút, sẽ lập tức viết tấu chương, dâng lên Thiên Đình, kể công cho các vị ân công của Kim Ngao đảo. Đặc biệt là quý phu nhân, quả không hổ danh nữ nhi không thua đấng mày râu, sẽ được lưu danh sử sách.”

Trần Thực nghiêm mặt nói: “Ngươi là đạo huynh, hà tất phải khách khí như vậy? Cứ gọi đệ muội là được.”

Lý Thiên Vương vẻ mặt nghiêm túc, hành lễ với Tiểu Đoạn tiên tử, nói: “Là ta đã quá khách sáo. Đệ muội.”

Tiểu Đoạn đáp lễ, vẫn còn đôi chút mơ hồ.

Lý Thiên Vương ngập ngừng giây lát rồi nói: “Tiếc là ta bị giặc cướp Tiên Đình chặn giết, thân binh mang theo đều tử thương gần hết, không còn ai để về Thiên Đình.”

Trần Thực nói nhỏ: “Phu nhân, các ngươi đã giết hết người của Lý Thiên Vương rồi à?”

Tiểu Đoạn lắc đầu: “Chưa từng. Thiên Vương mang theo binh lực của một Thiên Binh doanh, nhiều người bằng lòng quy hàng, tổn thất không mấy. Vẫn còn vài Thần tướng ngoan cố chống cự nên đã bị giết, còn Cự Linh tiên phong thì bị bắt sống.”

Trần Thực quay đầu nói với Lý Thiên Vương: “Giặc cướp Tiên Đình hung tàn, binh lính đạo huynh mang theo tử thương gần hết, chỉ có Cự Linh tiên phong được cứu sống.”

Lý Thiên Vương mặt mày lộ vẻ bi thương, nghẹn ngào nói: “Lòng ta đau quá! Ta hận không thể cùng tướng sĩ chiến tử sa trường!”

Trần Thực khuyên nhủ: “Đạo huynh xin nén bi thương. Người đời đều biết Thiên Vương yêu binh như con, cùng ăn cùng mặc với binh lính, đạo huynh dụng binh như thần, chẳng qua lần này gặp phải giặc cướp mai phục nên mới bại, không thể trách đạo huynh được.”

Lý Thiên Vương thở dài: “Tuy thắng bại là chuyện thường của nhà binh, nhưng ta vẫn có lỗi với tướng sĩ của doanh này. Cự Linh Thần này...”

Trần Thực nhìn về phía Tiểu Đoạn, Tiểu Đoạn khẽ nói: “Kiều Cố và Cảnh Mai không biết có nên giết y hay không, đành phải áp giải bọn họ về Kim Ngao đảo. Hiện đang trên đường trở về.”

Trần Thực vẻ mặt kích động nói: “Tin tốt đây! Đạo huynh, Cự Linh đạo hữu đã được tướng sĩ Kim Ngao đảo ta cứu giúp, đạo huynh cứ nghỉ ngơi dưỡng thương trước, vài ngày nữa Cự Linh đạo hữu sẽ đến Kim Ngao đảo. Chỉ có điều...”

Hắn có phần do dự.

Lý Thiên Vương thấy vậy, liền biết nỗi lo của hắn, nói: “Giặc cướp bịt mặt, giả làm người của Kim Ngao đảo để chặn giết sứ giả Thiên Đình, Cự Linh Thần từng giao đấu với bọn chúng, ắt sẽ phân biệt được, những kẻ này thi triển bản lĩnh nhìn như của Kim Ngao đảo nhưng thực chất lại là chiêu thức của Tiên Đình.”

Trần Thực thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Truyền thừa của Kim Ngao đảo ta đến từ Đấu Mỗ Nguyên Quân, Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, Ôn Hoàng Đại Đế và các vị thần thánh khác của Thiên Đình, bản lĩnh của các vị thần thánh này đã sớm truyền ra ngoài, bị người khác bắt chước cũng là chuyện thường tình. May mà Cự Linh đạo hữu mắt sáng như đuốc, nhận ra bản lĩnh của đối phương không phải chân truyền.”

Lý Thiên Vương nói: “Cự Linh Thần sẽ phân biệt được.”

Trần Thực nói: “Thiên Vương thương thế quá nặng, cần ở lại Kim Ngao đảo nghỉ ngơi một thời gian, tạm thời không thể trở về Thiên Đình phục mệnh.”

Lý Thiên Vương gật đầu nói: “Thương thế của ta quả thực rất nặng, cần phải tu dưỡng, những ngày này đành làm phiền Kim Ngao đảo rồi.”

“Đạo huynh không cần khách khí. Cứu người hoạn nạn vốn là bổn phận của tu sĩ chúng ta.”

Trần Thực bèn gọi mấy Tiên nhân đến, đưa Lý Thiên Vương xuống chữa thương, lại lệnh cho người hái tiên dược của Kim Ngao đảo, luyện đan trị thương cho Lý Thiên Vương.

Dương Bật nhìn theo Lý Thiên Vương rời đi, nói: “Chân Vương, tính mạng của Lý Thiên Vương hiện nằm trong tay ngươi, mọi việc đều theo ý ngươi, hắn không phản bác cũng không dám phản bác. Nhưng khi trở về Thiên Đình khó tránh khỏi sẽ tố cáo ngươi. Chi bằng trảm thảo trừ căn, diệt tuyệt hậu hoạn.”

Trần Thực lắc đầu nói: “Giết hắn rồi thì Đại Thiên Tôn sẽ thật sự không dung tha ta nữa. Hiện tại Kim Ngao đảo vẫn chưa chuẩn bị xong, không nên trở mặt với Thiên Đình.”

Dương Bật nói: “Vừa rồi ngươi cho người hái tiên dược, luyện chế tiên đan trị thương, nhưng đều không đúng bệnh, chắc là để kéo dài thời gian hồi phục của Lý Thiên Vương. Nhưng nếu lâu ngày Lý Thiên Vương không về, Đại Thiên Tôn cũng sẽ nổi giận.”

Trần Thực nói: “Chỉ là để Lý Thiên Vương ở lại một thời gian thôi. Lần này Lý Thiên Vương đến mang theo thánh chỉ của Đại Thiên Tôn, tất sẽ bắt ta xuất binh. Nếu ta xuất binh sẽ chết ở bên ngoài, trở thành Thần nhân Thiên đạo. Kẻ giết ta chưa chắc đã là Tiên Đình, có thể chính là Thiên Đình.”

“Chân Vương trốn được nhất thời chứ không trốn được cả đời.”

“Nếu Đại Thiên Tôn ép quá đáng, ta sẽ trốn về Thiên Tiên giới, tiếp tục làm Chân Vương của mình.”

Dương Bật không nói thêm gì.

Hơn mười ngày sau, Kiều Cố và Cảnh Mai áp giải Cự Linh Thần cùng một loạt Thiên binh Thiên tướng trở về Kim Ngao đảo, Trần Thực sắp xếp cho Cự Linh Thần gặp mặt Lý Thiên Vương.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters