Sâu không lường được 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực nắm chặt cán Thần Diện Phủ Việt nhưng không hề có chút vui mừng nào của kẻ chiến thắng, ngược lại chỉ thấy cây phủ việt trong tay lạnh lẽo đến thấu xương.

Giả Tiết Việt, chính là nắm giữ uy quyền của quân vương tại địa phương, có quyền chém giết Tiết tướng.

Hắn tay cầm phủ việt, thay mặt Đại Thiên Tôn chém giết Thái Bạch Tinh Quân, chính là đang thực thi quyền lực của Giả Tiết Việt, có thể nói là uy phong lẫm liệt. Dù Thái Bạch Tinh Quân là con trai của Bạch Đế, một vị Đại La Kim Tiên, cũng bị một búa chém chết.

Thế nhưng, kẻ chủ đạo việc chém giết Thái Bạch Tinh Quân lại không phải là Trần Thực.

Mà là Đại Thiên Tôn mượn tay Trần Thực để chém Thái Bạch Tinh Quân.

Trần Thực không có tu vi để phát động Thần Diện Phủ Việt, không đủ sức chém giết Thái Bạch Tinh Quân.

Hắn không hề thực thi chức quyền.

Kẻ thực thi chức quyền vẫn là Đại Thiên Tôn.

Xem ra Đại Thiên Tôn đã nghi ngờ Thái Bạch Tinh Quân từ lâu nên mới tước đoạt thực quyền Võ Thần của lão, ban cho y một chức quan văn nhàn tản, hơn nữa còn giữ lão lại bên mình để giám sát mọi hành tung.

Lần này phái Thái Bạch Tinh Quân đến Kim Ngao đảo, e rằng cũng là một phép thử của Đại Thiên Tôn. Đại Thiên Tôn biết rõ ân oán giữa phe phái của Thái Bạch Tinh Quân và Phu Tử, chắc chắn lần này Thái Bạch Tinh Quân sẽ chớp lấy thời cơ để gây khó dễ cho Trần Thực, tạo ra phiền phức.

“Đại Thiên Tôn biết ta nhất định sẽ không nhịn được mà ra tay hạ sát Thái Bạch Tinh Quân. Ngài ấy có thể quan sát xem Thái Bạch Tinh Quân có phải là Tiên nhân hay không, rồi mới quyết định có nên xử lý lão hay không.”

Trần Thực thấy lòng mình lạnh buốt.

Lần này Đại Thiên Tôn chém giết Thái Bạch Tinh Quân là một lần thị uy và cảnh cáo.

Đại Thiên Tôn biết tất cả mọi chuyện của Trần Thực, thực lực Kim Ngao đảo mạnh yếu ra sao, thực lực của Tiểu Đoạn ra sao, cả uy lực của Ma Huyết bảo thụ mà Trần Thực cất giấu trong Ma vực Ma tỉnh, ngài ấy đều biết rõ như lòng bàn tay.

Ngài ấy thậm chí còn biết Tiểu Đoạn là hoàng tộc Đại Thương!

Chỉ khi nắm chắc thực lực của phe Trần Thực, Đại Thiên Tôn mới ra tay vào thời khắc mấu chốt này, dùng uy lực của phủ việt, một đòn chém giết Thái Bạch Tinh Quân!

“Rốt cuộc trên Kim Ngao đảo của ta có bao nhiêu người của Đại Thiên Tôn?” Trần Thực thầm nghĩ.

“Rất nhiều.” Hắn tự bổ sung trong lòng.

Con mắt trên Thần Diện Phủ Việt đảo quanh, lén lút nhìn hắn, mang vẻ trêu tức.

Trần Thực mặt trầm như nước, khẽ lắc đầu với Tiểu Đoạn tiên tử vừa chạy tới, ra hiệu cho nàng đừng nói gì.

Tiểu Đoạn tiên tử nhìn thấy Thần Diện Phủ Việt trong tay hắn thì trong lòng kinh hãi, lại nhìn thấy thi thể của Thái Bạch Tinh Quân, lòng càng thêm chấn động, không nói nhiều lời, lặng lẽ đi theo bên cạnh hắn.

Hai người quay về theo đường cũ.

Khi đến địa phận Kiến tỉnh, chỉ nghe phía dưới vọng lên một giọng nói khàn khàn, từ xa gọi lớn: “Trần— Thiên— Vương— tha— mạng—”

Trần Thực dừng bước, nhìn xuống dưới, chỉ thấy núi non phía dưới loang lổ vết gỉ, sông núi đều bị rỉ sét bao phủ, ngay cả cây cỏ đá sỏi cũng đầy những vết gỉ đỏ, lũ beo hoẵng trong núi cũng loang lổ vết gỉ, di chuyển chậm chạp. Trên mặt đất có những vết hằn do vật nặng kéo lê để lại, cuối vết hằn là một vị Thần nhân, ngã bên khe núi, nửa người ngâm trong nước, chính là Lý Thiên Vương.

Khe núi kia đã bị rỉ sét ăn mòn, trở nên vẩn đục, đáy sông đầy cặn gỉ, nơi nước chảy chậm còn nổi một lớp váng dầu. Một con hổ gỉ sét ở gần đó lê cái chân què đi tới bên khe núi, phủ phục xuống, cúi đầu liếm nước.

Trần Thực hạ mây xuống, đi đến bên khe núi, làm con hổ gỉ sét kia kinh sợ bỏ chạy.

Ý thức của Thần nhân rỉ sét kia đã tán loạn nhưng vẫn cố giãy giụa, kêu lên: “Tha cho ta một mạng!”

Mỗi một chữ gã thốt ra đều kéo dài, dường như thời gian trên người gã trôi đi rất chậm.

Trần Thực phát động Hỗn Nguyên đạo tràng, chẳng mấy chốc đã luyện hóa hết Ngoại đạo trong cơ thể y.

Vết gỉ trên cây cỏ, chim cá, côn trùng xung quanh cũng biến mất, vạn vật khôi phục như cũ.

Lý Thiên Vương cũng nhanh chóng hồi phục, vội vàng cúi đầu bái tạ, nói nhanh hơn rất nhiều: “Thiên Vương hạ độc trong Đạo tuyền, tính kế Lý mỗ không chút sơ hở, lại mấy lần tha mạng cho Lý mỗ, Lý mỗ đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục, sau này không dám tranh đoạt chức Binh mã Đại nguyên soái với ngài nữa.”

Trần Thực mặt trầm như nước, không nói một lời, bay về phía Kim Ngao đảo.

Lý Thiên Vương do dự một lúc, nhìn Tiểu Đoạn tiên tử bên cạnh, vội vàng đuổi theo Trần Thực. Gã có phần sợ hãi Tiểu Đoạn tiên tử, không dám rời đi, chỉ sợ mình không theo kịp Trần Thực sẽ bị Tiểu Đoạn lấy mạng.

Tiểu Đoạn tiên tử đi theo sau Trần Thực, lại lo gã sẽ đột nhiên ra tay độc thủ gây bất lợi cho Trần Thực nên luôn nhìn gã chằm chằm.

Bị nàng nhìn chằm chằm, Lý Thiên Vương càng lúc càng khó chịu, như thể đang mặc một chiếc áo đầy gai.

“Phu quân ta không hạ độc, Lý Thiên Vương đừng vô cớ vu oan người trong sạch.” Tiểu Đoạn tiên tử lên tiếng, nghiêm túc giải thích cho gã: “Ngoại đạo không phải là độc. Ngoại đạo là thiên địa đại đạo nằm ngoài Tiên đạo. Thứ phu quân gieo vào Đạo tuyền là Rỉ đạo, một loại Ngoại đạo.

Lý Thiên Vương ho khan một tiếng, chỉ cảm thấy trong cổ họng vẫn còn mùi rỉ sét, ho một cái là có thể phun ra vô số vụn gỉ, gã bèn cẩn thận nói: “Ta... Tại hạ biết, Thiên Vương phi không cần giải thích. Linh lực của Ngọc Thanh Đạo tuyền thấm vào thân xác, Nguyên Thần và đại đạo của ta, Thiên Vương đã mượn Ngọc Thanh Đạo tuyền để đưa Ngoại đạo vào những nơi đó, một đòn phế bỏ ta. Ngoại đạo tuy không phải độc, nhưng còn lợi hại hơn cả độc.”

Tiểu Đoạn tiên tử vẫn kiên nhẫn giải thích: “Ngọc Thanh Đạo tuyền trong hồ lô kia thật sự không phải dùng để đối phó ngươi, mà là dùng để đối phó Thái Bạch Tinh Quân. Lão là con trai Bạch Đế, sở trường kim khí nên dùng Rỉ đạo có thể một đòn phế bỏ tu vi của lão. Còn vì sao ngươi lại uống phải Đạo tuyền thì quả thật nằm ngoài dự liệu của phu quân ta.”

Lý Thiên Vương bừng tỉnh, thầm mắng Thái Bạch Tinh Quân âm hiểm độc ác.

Tiểu Đoạn tiên tử thắc mắc: “Vì sao Thái Bạch Tinh Quân không trúng chiêu mà ngươi lại uống phải Ngọc Thanh Đạo tuyền?”

Lý Thiên Vương mặt hơi ửng đỏ, ho khan hai tiếng.

Tiểu Đoạn thấy vậy không hỏi thêm.

Trần Thực trở về Kim Ngao đảo, đặt Thần Diện Phủ Việt lên bệ thờ cúng, vô cùng cung kính thắp hương cho Thần Diện Phủ Việt. Đợi đến khi khói hương được gương mặt hít vào mũi, hắn mới cung kính lui ra.

Rời khỏi đàn thờ, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, như trút được một tảng đá lớn.

“Đại Thiên Tôn quả là sâu không lường được.”

Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, nói với Tiểu Đoạn, Dương Bật và Lý Thiên Vương: “Mượn tay ta, ép Thái Bạch Tinh Quân thi triển Tiên đạo, tìm ra kẻ phản bội Thiên Đình, rồi lại mượn tay ta chém giết Thái Bạch Tinh Quân. Thảo nào Nhị Lang Chân Quân lại nói Đại Thiên Tôn tâm cơ thâm sâu. Kim Ngao đảo này của ta, e rằng cũng bị ngài ấy cài người vào như một cái sàng, không còn bí mật gì để nói.”

Lý Thiên Vương ho khan liên tục, chỉ ước gì có thể rời khỏi đây ngay lập tức, như thể chưa từng nghe thấy những lời Trần Thực vừa nói.

“Ngài ấy còn biết ta có thể luyện hóa Ngoại đạo, khôi phục lại thánh địa bị Ngoại đạo ô nhiễm.” Trần Thực cau mày nói: “E rằng Ma Huyết bảo thụ của ta cũng đã lọt vào mắt ngài ấy. Điều duy nhất ngài ấy không biết, chỉ có Tây Ngưu Tân Châu mà thôi.”

Lý Thiên Vương nghe những lời này, trong lòng lạnh toát.

Ngay cả những lời như vậy cũng nói thẳng trước mặt gã, thế này là Trần Phu Tử đã động sát tâm với gã rồi à?!

Dương Bật nói: “Đại Thiên Tôn tâm cơ thâm sâu, nhưng cũng có lòng bao dung, dẫu biết Chân Vương lòng mang ý phản nhưng vẫn không trừ khử Chân Vương và Vương phi.”

Lý Thiên Vương mặt mày tái nhợt, lời này cũng đâu thể nói trước mặt gã được chứ?

Đây là xem gã là người một nhà, hay là xem gã như người chết?

Dương Bật chú ý tới gã, bèn lấy gã ra làm ví dụ, nói: “Lý Thiên Vương ăn cây táo rào cây sung, cấu kết với Tây Thiên, lại là đệ tử của Nhiên Đăng Cổ Phật, hơn nữa nhân phẩm không tốt, ép con ruột phải cắt thịt trả cha, Đại Thiên Tôn vẫn chứa chấp được hắn.”

Lý Thiên Vương giận sôi gan, nhưng ngẫm lại thì lời của Dương Bật không phải không có lý, bèn hừ một tiếng, không phản bác.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters