Sâu không lường được 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực thở dài: “Đại Thiên Tôn quả thật có độ lượng hơn người. Ta được bằng ngài ấy.”

Dương Bật phân tích: “Đại Thiên Tôn không dung tha được Thái Bạch Tinh Quân, e rằng còn liên quan đến cái chết của Bắc Đế và Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, có thể việc Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ bị phục kích cũng có dính líu đến lão. Có lẽ là Thái Bạch Tinh Quân đã tiết lộ một vài bí mật của Thiên Đình, dẫn đến cái chết của Bắc Đế và Trường Sinh Đại Đế.”

Trần Thực nói: “Nếu không phải ta truyền thụ Nguyên phù cho nghĩa mẫu từ trước, e rằng nghĩa mẫu cũng khó mà thoát nạn.”

Dương Bật nói: “Có lẽ đây chính là lý do Đại Thiên Tôn có thể dung túng Chân Vương, nhưng lại không dung tha được Thái Bạch Tinh Quân. Dù cho việc trừng trị Thái Bạch Tinh Quân sẽ đắc tội với Bạch Đế, ngài ấy cũng quyết hạ độc thủ. Huống hồ, lần này là Chân Vương tay cầm phủ việt diệt trừ Thái Bạch Tinh Quân, Bạch Đế có ghi hận cũng là ghi hận Chân Vương, chẳng liên quan gì đến ngài ấy.”

Trần Thực cau mày.

Cho dù Bạch Đế biết rõ Trần Thực không thể giết được Thái Bạch Tinh Quân, nhưng y vẫn sẽ ghi hận Trần Thực chứ không phải Đại Thiên Tôn.

Thủ đoạn của Đại Thiên Tôn quá cao tay.

Dương Bật nói: “Hơn nữa lần này Đại Thiên Tôn giết gà dọa khỉ, Thái Bạch Tinh Quân là gà, còn Chân Vương chính là khỉ. Nếu Đại Thiên Tôn lại lệnh cho Chân Vương ra tay mà Chân Vương không tuân lệnh, vậy thì lần sau Chân Vương sẽ chính là gà.”

Trần Thực siết chặt nắm đấm.

Dương Bật nói: “Nếu ta đoán không lầm, phái sứ giả tiếp theo của Đại Thiên Tôn đã khởi hành trước nhiều ngày, chắc cũng sắp đến Bồng Lai Tây rồi. Lần này nếu sứ giả của Đại Thiên Tôn bị chặn giết trên đường thì chiếc rìu của Đại Thiên Tôn sẽ chém xuống đầu của Chân Vương.”

Trần Thực trong lòng chấn động, lập tức mời Kiều Cố và những người khác đến, nói: “Các vị sư huynh sư tỷ hãy lập tức đến hai tỉnh Trượng Nhân và Kiến Nhị, chuẩn bị nghênh đón sứ giả Thiên Đình, hộ tống dọc đường, không được có sai sót.”

Mọi người nhìn nhau, nghi ngờ mình có nghe nhầm không.

Cảnh Mai nói: “Ý của Chân Vương là, chúng ta giả vờ hộ tống, thực ra là...”

Nàng đưa tay làm động tác chém xuống.

Trần Thực tức giận nói: “Ta là bề tôi trung thành của Đại Thiên Tôn, sao có thể làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy! Các ngươi hãy hộ tống sứ giả cho tốt, thiếu một sợi tóc, ta sẽ hỏi tội các ngươi!”

Đám người Kiều Cố lòng đầy nghi hoặc rời đi.

Trần Thực đi đi lại lại, trái tim xao động dần lắng xuống, hắn đi chậm lại, nhìn về phía Dương Bật, cười nói: “Khi nào thì Dương huynh đến giúp ta?”

Dương Bật lắc đầu nói: “Kim Ngao đảo có hai mươi vạn binh mã, với tài năng của Chân Vương đủ để nắm trong tay, nếu nhiều hơn nữa, Chân Vương sẽ lực bất tòng tâm. Mà sư tôn của ta là Đấu Mỗ Nguyên Quân chưởng quản Đấu Bộ, chư thần Đấu Bộ và Thiên binh Thiên tướng đông vô số kể, lên đến hàng ức, càng cần ta điều động hơn.”

Trần Thực không miễn cưỡng, đối với hắn, chỉ huy hai mươi vạn quân quả thật đã là giới hạn.

Còn đối với Dương Bật thì càng đông càng tốt, binh mã càng nhiều, càng dễ điều binh khiển tướng.

“Vậy, Chân Vương định xử lý Lý Thiên Vương thế nào?”

Dương Bật liếc nhìn Lý Thiên Vương bên cạnh, nói: “Theo ta thấy, Chân Vương nên gieo Ngoại đạo vào cơ thể Lý Thiên Vương, rồi đưa hắn về Thiên Đình, đồng thời báo cho Tiên Đình và kẻ thù của Lý Thiên Vương biết lộ trình của hắn. Lý Thiên Vương bị Ngoại đạo quấy nhiễu, chắc chắn sẽ chết.”

Sắc mặt Lý Thiên Vương trắng bệch, thân hình lảo đảo.

Trần Thực lắc đầu nói: “Lý đạo huynh có ơn tri ngộ với ta...”

Hắn nói đến đây, bỗng do dự.

Lý Thiên Vương đối đãi với hắn, dường như không có ơn tri ngộ gì.

Ngược lại, hắn vừa vào Thiên Binh doanh không lâu đã bị Lý Thiên Vương chèn ép. Còn nhiều lần cử hắn đi vào chỗ chết, cũng là do Trần Thực mạng lớn, gặp dữ hóa lành, mới không chết ở bên ngoài.

Lý Thiên Vương còn năm lần bảy lượt hãm hại hắn, muốn hắn trở thành Thần nhân Thiên đạo.

Lần này Lý Thiên Vương đến làm sứ giả Thiên Đình cũng chẳng có ý tốt.

Trần Thực nghĩ đến đây, lập tức gạt phắt mấy lời ơn tri ngộ ra khỏi đầu, ôn hòa nói: “Lý đạo hữu, lần này ngươi muốn hại ta vào chỗ bất nghĩa, nhưng ta vẫn ra tay cứu ngươi một mạng. Phu Tử từng nói, lấy đức báo oán, thì lấy gì báo đức? Lần này ta vi phạm lời dạy của Phu Tử, vẫn tha cho ngươi. Không những tha cho đạo huynh, ta còn muốn trợ giúp đạo huynh tu thành Đại La Kim Tiên.”

Hắn khẽ đưa tay, triệu hồi nước từ Ngọc Thanh Đạo tuyền, đựng vào một chiếc hồ lô vàng, nói: “Nước Ngọc Thanh Đạo tuyền có thể giúp ngộ đạo, ngươi tu hành đại đạo gì, thì khi uống nước suối sẽ ngộ ra đại đạo đó. Nước suối có thể bổ khuyết cho Bất Không Như Lai Tạng của các hạ, giúp ngươi tiến thêm một bước, đột phá cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, thành tựu Đại La.”

Hắn đặt hồ lô vàng vào tay Lý Thiên Vương, Lý Thiên Vương có phần do dự nói: “Trần Thiên Vương không giết ta?”

Trần Thực cười nói: “Nếu ta giết ngươi, sẽ không biết ăn nói sao với Ngọc Đế Đại Thiên Tôn. Dù ta có sát tâm cũng phải nhẫn nhịn.”

Lý Thiên Vương cầm hồ lô vàng, thăm dò hỏi: “Có phải trong hồ lô Ngọc Thanh Đạo tuyền này có ẩn chứa Ngoại đạo không?”

Trần Thực cười sảng khoái: “Phải.”

Sắc mặt Lý Thiên Vương đột nhiên biến đổi.

Gã đã bị lừa một lần, uống phải Ngọc Thanh Đạo tuyền do Thái Bạch Tinh Quân đưa, suýt chút nữa đã mất mạng.

Trần Thực cười nói: “Người đời đều biết Bồng Lai Tây có Ngọc Thanh Đạo tuyền, Kim Ngao đảo của ta yếu thế, khó mà giữ được Đạo tuyền nên ta đã ngầm bỏ chút Ngoại đạo vào trong đó. Nếu có kẻ đến trộm nước suối, khi uống sẽ trúng chiêu, bị Ngoại đạo ô nhiễm. Sau khi chúng chịu thiệt, tất nhiên không ai dám đến cướp Đạo tuyền của ta nữa. Chỉ có điều, Đạo tuyền trong hồ lô của Lý đạo hữu đây lại có chỗ khác.”

Hắn nói thật, không hề giấu diếm chút nào: “Ngoại đạo trong Đạo tuyền của ngươi sẽ không phát tác, đạo hữu luyện hóa nước suối, Ngoại đạo cũng sẽ theo đó xâm nhập vào đạo pháp của ngươi, ẩn mình trong đó. Dù ngươi tu thành Đại La cũng không thể luyện hóa được nó. Nhưng chỉ cần đạo hữu trở thành kẻ địch của ta, Ngoại đạo này sẽ bộc phát, khiến đạo hữu chết bất đắc kỳ tử. Đạo hữu, Đạo tuyền này ngươi dùng hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào ngươi. Không tiễn.”

Lý Thiên Vương cầm hồ lô vàng, ngây ngốc rời khỏi Kim Ngao đảo, bay về phía Trượng Nhân tỉn.

Mãi cho đến khi bay ra khỏi Bồng Lai Tây, gã mới hoàn hồn, nhìn hồ lô vàng trong tay như đang nhìn một ma vật đáng sợ.

Lý Thiên Vương đột nhiên nghiến răng, giơ tay ném hồ lô vàng đi.

“Trần Thực, ngươi coi thường ta rồi! Ta là Thiên Vương đường đường, là Binh mã Đại nguyên soái của thiên hạ, đã trải qua đại chiến Phạt Thương, trải qua việc tái lập Thiên Đình, khai phá Hắc Ám hải, có chuyện gì mà chưa từng thấy qua?”

Lý Thiên Vương cười ha hả, quét sạch nỗi u ám trong lòng, cất giọng sang sảng: “Đạo tâm của ta vững như bàn thạch, tuyệt đối không bị Ngọc Thanh Đạo tuyền dụ dỗ!”

Lúc này, gã cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong tay phải mình vẫn còn một chiếc hồ lô vàng.

Lý Thiên Vương hơi sững sờ, cười lạnh nói: “Ngươi trêu ta?”

Gã giơ tay ném hồ lô vàng đi lần nữa, nhưng khi cúi đầu nhìn lại, hồ lô vàng vẫn còn trong tay.

Lý Thiên Vương ném liên tiếp mấy lần, nhưng chỉ cần cúi đầu nhìn, hồ lô vàng vẫn nằm gọn trong tay gã.

“Trần Thực, ngươi là Đại Ma đầu chuyên mê hoặc lòng người, ngươi đừng hòng dụ dỗ ta sa ngã!”

Lý Thiên Vương nhìn chằm chằm vào tay mình, gã muốn tận mắt chứng kiến mình ném hồ lô vàng đi, xem thử chiếc hồ lô này làm sao quay lại tay mình.

Sắc mặt gã đại biến, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Rõ ràng gã cảm thấy mình đã ném hồ lô đi rồi, nhưng lại thấy tay mình vẫn nắm chặt lấy nó. Chiếc hồ lô chưa từng rời tay.

“Ngươi đã hạ chú gì lên ta... Không đúng, hắn không hề hạ đạo pháp quỷ dị nào lên ta, mà là ta, ha ha, là chính ta không muốn ném nó đi, mà là chấp niệm suốt ba mươi vạn năm không thể đột phá đã tạo thành, nó khiến ta không muốn vứt bỏ cơ hội này, là do ta đã nảy sinh tâm ma...”

Lý Thiên Vương phá lên cười lớn, phóng túng ngông cuồng, như thể lần đầu tiên nhận ra chính mình, trong tiếng cười, gã ngửa đầu uống cạn Đạo tuyền trong hồ lô.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters