๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Câu Trần Đại Đế nhìn hắn chằm chằm, dường như muốn nhìn thấu xem hắn nói thật hay nói dối qua sắc mặt, nhưng hắn ta phát hiện điều này còn khó hơn cả việc giao đấu với Đại Thiên Tôn.
Ban nãy Trần Thực chỉ hơi hoảng loạn nhưng sau khi nói dối lại trở nên thản nhiên, dẫu sấm sét cũng chẳng kinh sợ.
Dù Câu Trần Đại Đế có bản lĩnh thông thiên triệt địa cũng không nhìn ra được rốt cuộc hắn đang nói dối hay thật lòng.
“Trần Thiên Vương nói rất hay.”
Câu Trần Đại Đế vỗ tay cười nói: “Nói hay lắm! Trẫm thích tính cách sảng khoái của ngươi! Lão già Ngọc Đế ngu muội vô dụng, nắm giữ Thiên Đình ba mươi sáu vạn năm, khiến cho thiên hạ chướng khí mù mịt, dân chúng lầm than, phi thăng đã thành hư ảo, Tiên nhân bị dày vò! Trẫm cũng đã sớm chướng mắt, sau này ngươi ta sẽ cùng nhau tạo phản lão già Ngọc Đế đó!”
Trần Thực đập bàn tán thưởng, nâng chén nói: “Lời của bệ hạ thật khiến kẻ ngu muội cũng phải tỉnh ngộ, đáng cạn một chén lớn!”
Hai người cùng nâng chén, một hơi uống cạn.
Trần Thực đặt chén rượu xuống, nhanh nhảu nói: “Ta cũng đã sớm bất mãn với lão già Ngọc Đế, đã sớm muốn đánh lên Thiên Đình, lật đổ lão già đó, đoạt lấy cái ghế rách của hắn. Chỉ hận thực lực không đủ, có thừa hoài bão mà thiếu thủ đoạn. Hôm nay được diện kiến bệ hạ, cuối cùng cũng đã vén mây đen thấy trăng sáng!”
Câu Trần Đại Đế bỗng đổi giọng, cười lạnh nói: “Trần Thiên Vương càng nói càng quá đáng. Trẫm thân là Tứ Ngự của Thiên Đình, dưới một người, trên vô số thần tiên, nếu cùng ngươi tạo phản, dẫu có thắng được Thiên Đình, Tam Thanh cảnh có thể phong cho ta chức vị gì để địa vị của ta vượt qua Tứ Ngự? Nếu đã không có vị trí như vậy, cớ sao trẫm phải tạo phản?”
Trần Thực thầm giật mình, thăm dò: “Vừa rồi bệ hạ chẳng phải đã nói, ngài là gian tế do Tam Thanh cài vào Thiên Đình à? Quân vô hí ngôn...”
Sắc mặt Câu Trần Đại Đế trầm xuống, lạnh lùng nói: “Trẫm đương nhiên là nội gián. Nhưng Tam Thanh đã rời đi, không rõ tung tích, bây giờ ai còn dám nói trẫm là nội gián? Trẫm đường đường là Câu Trần Đại Đế, một trong Tứ Ngự, trên ức vạn tiên thần, chỉ dưới Đại Thiên Tôn. Địa vị quyền thế của trẫm tôn quý biết bao? Ta làm nội gián, Tam Thanh cảnh và Tiên Đình có thể cho ta quyền thế gì? Có thể cho ta làm Đại Thiên Tôn à? Cho nên, trẫm không thể tạo phản!”
“Bệ hạ, vừa rồi thần chỉ nói đùa thôi!” Trần Thực sắc mặt không đổi, cười ha hả: “Thật không dám giấu, ta cũng là gián điệp hai mang, gian trong gian! Ta vốn là thường dân, chỉ là Kim Tiên, được Đại Thiên Tôn trọng dụng, xem như bề tôi tâm phúc, ban cho chức Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, phong làm Thiên Vương. Với tu vi của ta, ở Tam Thanh cảnh còn không bằng địa vị của đệ tử đời thứ năm, thứ sáu, ở Tiên Đình liệu có thể ngồi lên ghế Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái không? Không thể. Nếu đã không thể, cớ sao ta phải tạo phản? Ta phản Thiên Đình, chẳng được ích lợi gì!”
Sắc mặt Câu Trần Đại Đế âm trầm bất định, lẩm bẩm: “Nhưng trẫm buộc phải phản.”
Trần Thực đang cầm bầu rượu, định rót cho hắn ta, nghe vậy suýt nữa bóp nát cả bầu rượu.
“Sau trận chiến Phạt Thương, Khương Thái Công phong thần, định ra thần vị trong thiên hạ, Thiên Đình của Đại Thiên Tôn cuối cùng cũng thành hình. Hắn là Hoàng Thiên, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ có địa vị ngang bằng cũng phải được sắp xếp, không thể thấp hơn hắn bao nhiêu. Hoàng Thiên Hậu Thổ vốn là khởi nguồn tín ngưỡng của trời đất, hương hỏa cực thịnh.”
Vẻ mặt Câu Trần Đại Đế càng thêm âm trầm, hạ giọng nói: “Tam Thanh không muốn thế lực của họ quá lớn, muốn chia cắt quyền lực của họ nên lập ra Ngũ Lão làm Ngũ Phương Thiên Đế, rồi lại lập Thiên Địa Thủy Tam Quan Đại Đế, Thần Tiêu Cửu Thần Đại Đế, Thiên Địa Nhân Tam Hoàng, cùng các vị thần khác để san sẻ quyền lực của Hoàng Thiên Hậu Thổ.”
Hắn ta chậm rãi uống rượu, cạn sạch ly rồi từ từ xoay chén, dường như đang thưởng thức bức tranh hoa điểu trên thành chén.
“Ta bị cài vào Thiên Đình chính vào lúc đó. Trong trận chiến Phạt Thương, đệ tử Tam Thanh thương vong vô số, ta may mắn sống sót, vì là vương thất Đại Chu nên đã bảo vệ Đại Chu hơn tám vạn năm. Thời đó cũng như bây giờ, đều xem trọng xuất thân.”
Hắn ta liếc nhìn Trần Thực đối diện, nói: “Ví như ngươi, ngươi là Thái tử của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nên ngươi mới có thể làm Thiên Vương.”
Trần Thực rất muốn phản bác, nhưng ở Thiên Đình, Tiên nhân có tu vi thực lực như hắn nhiều không đếm xuể, những người đó đều không được làm Thiên Vương, chỉ riêng hắn chen chân được Để ngồi lên vị trí này của Lý Thiên Vương,, chắc chắn không chỉ vì có năng lực xuất chúng. E rằng thân phận Thái tử Hậu Thổ e rằng mới là vốn liếng lớn nhất.
“Khi đó Nhị Lang Chân Quân kiêu ngạo bất tuân, chỉ có thể đến Quán Giang khẩu làm một tên thủy quan quèn, Tam Thái tử thì hoang dã khó lòng thuần phục, chỉ có thể đến Thiên Đàn, Địa Đàn, Hải Đàn kiếm chút đồ thừa. Dù sao địa vị của ta cũng hơn xa đám đạo hữu chân đất kia, khởi điểm đã cao hơn họ rồi.”
Câu Trần Đại Đế thong thả nói: “Ta được toàn bộ Đại Chu thờ phụng, tuy là tiên nhưng hương hỏa vô biên, vượt qua cả chư thần Thiên Đình, trở thành Đạo Thần của Đại Chu còn sớm hơn họ. Tam Thanh cần có người để kìm hãm Đại Thiên Tôn, bèn định ra Tứ Ngự, Hậu Thổ đã có, Trường Sinh Đại Đế đã có, vậy thì cần phải cài thêm hai người vào nữa.”
Hắn ta rót rượu cho Trần Thực, nói: “Đại ca ta là Bá Ấp Khảo, bị quân Thương băm thành thịt băm, làm thành bánh bao ăn mất, lúc phong thần được phong làm Tử Vi Đại Đế trong Tứ Ngự. Hắn cũng được hương hỏa của Đại Chu, thần lực cực mạnh. Nhưng dù sao hắn cũng là thần, khó đảm bảo không cùng một giuộc với Đại Thiên Tôn. Tam Thanh phải sắp xếp một Tiên nhân trà trộn vào Tứ Ngự, mà Tiên nhân này lại phải là Thần linh .”
“Người cuối cùng trong Tứ Ngự, chỉ có thể là ta. Tuy ta là Đạo Thần nhưng cũng là Tiên nhân, vừa có hương hỏa Đại Chu làm chỗ dựa, lại là đệ tử của Chưởng giáo đời tiếp theo của Thượng Thanh cảnh, là một quân cờ hoàn hảo.”
Hắn ta đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc như kiếm, nhìn Trần Thực, vẻ mặt lạnh lẽo, đằng đằng sát khí.
“Ta là Tiên nhân, lại là quân cờ của Tam Thanh, sao có thể phản bội Tiên Đình, bảo vệ ách bạo ngược của Đại Thiên Tôn? Vì vậy, ta khoanh tay đứng nhìn Thiên Thị viên bộc phát đại loạn Tiên nhân, công phá các bộ như Tông Nhân, Tông Chính, thế lực Tiên nhân ngày càng lớn mạnh. Trần Thiên Vương ngươi là chó săn của Đại Thiên Tôn, đến Thiên Thị viên của ta, dập tắt cuộc chiến Phạt Thần đang hừng hực khí thế. Ngươi nói xem trẫm có nên giết ngươi không?!”
Giọng nói của hắn ta cũng mang theo sát ý lạnh lẽo thấu xương: “Ngươi phá hỏng đại sự của ta, hôm nay kiếp này khó thoát! Chén này chính là rượu chặt đầu của ngươi, uống xong, ta sẽ lấy đầu ngươi!”
Trần Thực chết lặng, một lúc sau mới dè dặt nói: “Bệ hạ có điều không biết, tuy ta được Đại Thiên Tôn trọng dụng, nhưng dù sao cũng là đệ tử của Tiên Đế Chí Tôn. Bệ hạ hẳn đã nghe qua, ta và Phạm Tiêu có quan hệ mập mờ không rõ...”
“Nhưng dù sao Tam Thanh cũng đi rồi.”
Câu Trần Đại Đế thở dài, tự lẩm bẩm: “Hai mươi vạn năm trước họ đã rời khỏi Địa Tiên giới và Huyền Hoàng hải, tiến vào trong bóng tối. Hai mươi vạn năm qua, Đại Thiên Tôn đối đãi với ta không tệ, không thay ta, không để ta chết bất đắc kỳ tử. Ta làm nội gián cho Tam Thanh quá lâu rồi, rất ít người biết ta là nội gián. Tu vi Thần đạo của ta thậm chí đã vượt qua tu vi Tiên đạo, càng giống một Thần linh hơn là một Tiên nhân. Đại Thiên Tôn lòng dạ rộng rãi, chỉ cần ta không phản, hắn sẽ không động đến ta.”
Trần Thực nghiêm mặt nói: “Đại Thiên Tôn đối đãi với ta không bạc. Trần mỗ tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng là nghĩa sĩ, thường nói kẻ sĩ chết vì tri kỷ, ta vẫn một lòng trung thành với Đại Thiên Tôn!”
“Thế nhưng Đại Thiên Tôn không có bất kỳ phần thắng nào.” Câu Trần Đại Đế ngắt lời hắn, khẽ nói: “Phong Thần bảng vẫn còn được thờ phụng ở Tam Thanh cảnh, đến nay Thiên Xu Thượng Tướng Khương Thái Công vẫn nắm giữ Đả Thần tiên. Toàn bộ Thiên Đình, tính mạng chín thành chín Thần linh đều nằm trong tay lão, lấy gì để đấu với Tam Thanh cảnh? Huống hồ còn có Tây Thiên, còn có Tiên Đình. Dẫu Thiên Đình có các vị thần cổ xưa như Tam Quan, Tứ Ngự, Ngũ Lão, Cửu Thần tọa trấn, nhưng không đấu lại Tiên nhân, tất sẽ bị Tiên Đình thay thế. Nếu ta vẫn phò tá Đại Thiên Tôn, trở thành kẻ phản bội Tam Thanh cảnh, ắt sẽ bị thanh trừng. Cho nên, tuy Đại Thiên Tôn lòng dạ rộng rãi, nhưng quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, đành phải phụ lòng Đại Thiên Tôn vậy.”