๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Tể phụ Lộ Đạo Minh nói: “Bệ hạ, thần nghe nói Đại Thiên Tôn lệnh cho Lý Thiên Vương đến Trượng Nhân tỉnh diệt phỉ, e rằng là Lý Thiên Vương ép hắn khiến hắn không thể không xuất binh dẹp loạn.”
Câu Trần Đại Đế ném tấu chương sang một bên, như cười như không nói: “Lý Thiên Vương đến Trượng Nhân tỉnh của trẫm diệt phỉ? Sao trẫm lại không biết?”
Tể phụ Lộ Đạo Minh do dự một chút, nói: “Vi thần cũng vừa mới biết được việc này, còn chưa kịp bẩm báo bệ hạ. Huống chi, Thiên Đình trước sau đã phái bảy lần sứ giả, đều bị giết ở Trượng Nhân tỉnh thuộc Thiên Thị viên của chúng ta, Thiên Thị viên chúng ta cũng có tội, có hiềm nghi dẹp phỉ không hiệu quả...”
Câu Trần Đại Đế cười lạnh nói: “Trong tay trẫm không binh không tướng, làm sao diệt phỉ? Lẽ nào để trẫm một mình đi diệt phỉ à? Đại Thiên Tôn không tin trẫm, đã bao giờ ban cho trẫm binh quyền chưa? Trẫm là một trong Tứ Ngự mà trong tay lại không có binh lính nào để dùng!”
Tể phụ Lộ Đạo Minh không dám tiếp lời này, nói: “Bệ hạ thận trọng. Nay là thời kỳ đặc biệt, bệ hạ cần phải chú ý lời nói và việc làm, tránh bị nghi kỵ mới phải.”
Câu Trần Đại Đế không thật sự nổi giận, cười nói: “Trần Thiên Vương tiến vào Thiên Thị viên của ta diệt phỉ, e rằng là kế mượn đao giết người của Đại Thiên Tôn, mượn đao của ta để giết Trần Thiên Vương. Chẳng qua Đại Thiên Tôn chỉ muốn mượn tay tên phản tặc là ta đây để trừ khử Trần Thiên Vương, biến Trần Thiên Vương thành Thần nhân Thiên đạo của hắn mà thôi! Đây chính là đại kế vá trời của hắn!”
Trán Tể phụ Lộ Đạo Minh rịn đầy mồ hôi lạnh, giọng khàn đi: “Bệ hạ thận trọng...”
“Không cần!”
Câu Trần Đại Đế cười lạnh nói: “Ngươi cũng là mật thám mà Đại Thiên Tôn cài vào Câu Trần thượng cung của ta, ngươi muốn tố giác ta thì cứ việc, trẫm không quan tâm! Trẫm đã là vò mẻ rồi thì còn sợ gì nứt nữa!”
Tể phụ Lộ Đạo Minh không dám nói gì.
Gã đúng là tai mắt mà Đại Thiên Tôn sắp xếp ở Câu Trần thượng cung, hơn nữa Câu Trần Đại Đế đã sớm biết chuyện này, vua tôi hai người trong lòng thầm biết nhưng chưa bao giờ vạch trần, ngày thường vẫn là vua tôi phụ tá lẫn nhau.
Nhưng mấy ngày nay chiến tranh Tiên Thần đã nổ ra, Câu Trần Đại Đế tiến thoái lưỡng nan, áp lực cực lớn nên mới lấy chuyện này ra châm chọc gã.
Sắc mặt Câu Trần Đại Đế dịu xuống, nói: “Trẫm thất thố rồi, Lộ đạo hữu đừng để trong lòng.”
Tể phụ Lộ Đạo Minh cười nói: “Bệ hạ là chân nhân, có chút oán khí cũng là điều nên có. Thần là thần tử, sẽ không ghi nhớ trong lòng.”
Câu Trần Đại Đế chuyển chủ đề, nói: “Trần Thiên Vương hóa giải tu vi của tiên thần? Ngươi nói kỹ hơn xem.”
Tể phụ Lộ Đạo Minh bèn thuật lại chuyện xảy ra ở Tông Chính tỉnh, Câu Trần Đại Đế vô cùng kinh ngạc: “Tu vi của cả Tiên và Thần đều bị hóa giải hết? Đây là thủ đoạn gì? Ngoại đạo chăng?”
Trong lòng hắn ta khẽ động, đột nhiên nhớ tới một chuyện, nói: “Năm đó khi Đại Thiên Tôn ban Đạo Khư cho hắn, trong Đạo Khư có một điểm dị thường của đại đạo, bên trong ẩn chứa Ngoại đạo, bị hắn dùng pháp thuật kỳ dị hóa giải, khiến người ta tấm tắc khen lạ. Cũng vì vậy mà Chư Thiên thần thánh đánh giá hắn cao hơn vài phần. Lẽ nào hắn không chỉ hóa giải được Ngoại đạo mà còn hóa giải được cả Tiên đạo?”
Tể phụ Lộ Đạo Minh không biết chuyện này, không dám hỏi tới.
Câu Trần Đại Đế phất tay, nói: “Ngươi lui xuống đi. Thiên Hoàng Đại Đế như trẫm đã sớm bị tước hết quyền hành, không có chút thực quyền nào, Trần Thiên Vương đến Thiên Thị viên của ta muốn làm gì thì làm, không cần để ý.”
Tể phụ Lộ Đạo Minh rời đi.
Lại qua mấy ngày, Tể phụ Lộ Đạo Minh lại tìm đến, trình lên tấu chương. Câu Trần Đại Đế đang nằm nghiêng trên giường, mỹ nhân trong lòng, hắn ta vươn một tay dùng ngón út giở tấu chương ra liếc một cái, lười biếng nói: “Lại có chuyện gì?”
“Bẩm bệ hạ, cuộc phản loạn ở Tông Nhân tỉnh đã được Trần Thiên Vương dẹp yên.” Tể phụ Lộ Đạo Minh nói.
Câu Trần Đại Đế lộ vẻ kinh ngạc: “Dẹp yên thế nào?”
Tể phụ Lộ Đạo Minh nói: “Loạn đảng ở Tông Nhân tỉnh rất đông, đang công đánh Tông Nhân Tinh Quân, Tông Nhân Tinh Quân suýt nữa bị đánh chết, đúng lúc Trần Thiên Vương đi ngang qua, tiên thần đều bị phế bỏ tu vi, thế là dẹp yên.”
Câu Trần Đại Đế cau mày nói: “Lại là phế bỏ tu vi? Tông Nhân Tinh Quân thì sao?”
“Cũng bị phế bỏ tu vi.”
Câu Trần Đại Đế phất tay, đuổi y đi, tiếp tục vui vẻ với mỹ nhân.
Lại mấy ngày sau, Tể phụ Lộ Đạo Minh trở về, dâng thư nói: “Bệ hạ, Trần Thiên Vương đã dẹp yên loạn Yến Triệu.”
“Biết rồi.”
...
Bệ hạ, Trần Thiên Vương đi qua hai tỉnh Tề, Ngụy, tiên thần đều bị phế.”
...
Lại qua mấy ngày, Tể phụ Lộ Đạo Minh lại tìm đến, nhưng Câu Trần Đại Đế không có trong cung, hỏi ra mới biết Câu Trần Đại Đế đã rời khỏi thượng cung hai ngày.
“Bệ hạ đi đâu rồi?” Y hỏi cung nữ.
“Nghe nói là đi gặp vị Trần Thiên Vương này một phen.”
Sắc mặt Tể phụ Lộ Đạo Minh khẽ biến, lo lắng không yên, thầm nghĩ: “Lẽ nào bệ hạ thật sự muốn tạo phản? Đại Thiên Tôn đã đề phòng ngài ấy từ lâu rồi. Sau khi ngài ấy làm Câu Trần Đại Đế, Đại Thiên Tôn liền không yên tâm, nói ngài ấy là gian tế do Tam Thanh cài vào Thiên Đình! Bây giờ, cuối cùng bệ hạ cũng để lộ bộ mặt thật, diệt trừ Trần Thiên Vương rồi!”
Gã vội vàng trở về Thiên tướng Phủ, đốt một nén hương, bẩm báo lên Thiên Đình.
Mà ở Ngô Việt tỉnh, Trần Thực đi suốt một đường, thân mang gió bụi, cuối cùng cũng đến được đích, thở phào một hơi, hạ mây xuống, định tìm một nơi nghỉ chân.
Trên đường đi, thấy chuyện bất bình thì hắn tiện tay dẹp yên, vì vậy không chậm trễ bao nhiêu thời gian.
Cảnh tượng hỗn loạn ở Ngô Việt tỉnh còn nghiêm trọng hơn những nơi hắn đã đi qua. Trần Thực tìm được một tòa tiên thành, chỉ thấy tiên thành đã bị phá, chắc đã trải qua chiến sự, khắp nơi hoang tàn. Những người còn sống sót vẫn sinh hoạt như thường, dường như đã quen với chuyện này.
“Trần Thiên Vương, Trần đạo hữu!”
Một giọng nói truyền đến, Trần Thực theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một dị nhân thân hình khôi ngô đứng dưới một tửu điếm, mặt mỉm cười nhìn về phía hắn.
Dị nhân kia mỏ chim mặt người, sắc mặt xanh lè như lệ quỷ, dung mạo đáng sợ nhưng khí chất lại siêu phàm thoát tục, sau lưng mọc một đôi cánh lông vũ, đang khép lại sau người.
Dị nhân ăn mặc hoa lệ, tôn quý bất phàm, trên người vừa có khí chất phiêu diêu của Tiên đạo, lại có cả khí tức hương hỏa của Thần đạo.
Trần Thực tiến lên, nghi hoặc nói: “Vị đạo huynh này, dám hỏi các hạ là?”
Dị nhân kia cười nói: “Câu Trần thượng cung Thiên Hoàng Đại Đế, ra mắt Trần Thiên Vương.”
Trần Thực trong lòng kinh nghiệm: “Câu Trần Đại Đế trong Tứ Ngự!”
Hắn vội vàng hành lễ.
Câu Trần Đại Đế cười nói: “Trần Thiên Vương không cần đa lễ. Ta đã chuẩn bị sẵn rượu và thức ăn, để đón gió tẩy trần cho Thiên Vương. Thiên Vương, mời.”
“Không dám.”
Trần Thực miệng thì khiêm tốn nhưng vẫn bước vào quán rượu, ngồi xuống đối diện Câu Trần Đại Đế nhưng chỉ ngồi nửa mông.
Câu Trần Đại Đế cười nói: “Nơi này không phải Câu Trần thượng cung, Thiên Vương không cần câu nệ như vậy.”
Trần Thực nhích mông, ngồi hẳn xuống ghế, rót rượu cho vị chí tôn đối diện, cười nói: “Sao bệ hạ lại đến đất Ngô Việt này?”
Câu Trần Đại Đế nói: “Đừng nói Ngô Việt tỉnh, ngay cả toàn bộ Thiên Thị viên đều là lãnh địa của trẫm, nơi này xảy ra họa Tiên nhân, sao trẫm lại không thể đến? Trần Thực, ngươi to gan thật đấy!”
Hắn ta cười lạnh nói: “Ngươi có biết ta là ai không? Trên danh nghĩa trẫm là Câu Trần Thiên Hoàng Đại Đế, một trong Tứ Ngự, nhưng thực chất trẫm là Lôi Chấn Tử, đại đệ tử của Giáo tôn Vân Trung Tử ở Tam Thanh cảnh, là nội gián do Tam Thanh cài vào Thiên Đình! Ngươi đến Thiên Thị viên của ta, phá hỏng chuyện tốt của ta, đúng là tự chui đầu vào lưới!”
Trần Thực rùng mình một cái, đôi đũa trong tay rơi xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Câu Trần Đại Đế cười lạnh nói: “Ngươi sợ rồi à?”
Trần Thực nhặt đũa lên, sắc mặt khôi phục như thường, nói: “Tiếng sấm quá lớn, không khỏi giật mình. Bệ hạ, thật không dám giấu giếm, tiểu thần là đệ tử của Chí Tôn Tiên Đình, chúng ta cùng là chính đạo Tiên gia, đang muốn chung tay lật đổ ách bạo ngược của Thiên Đình!”