๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Sắc mặt Ngô Việt Tinh Quân biến đổi, xoay người quát lớn: “Đồ không biết sống chết. Trần Thiên Vương thân phận địa vị bực nào, thứ như các ngươi mà cũng dám dị nghị à? Còn không mau nhận tội với Thiên Vương?”
Lão quay sang cười bồi với Trần Thực: “Thiên Vương chớ trách, mấy đứa nhỏ tính tình thẳng thắn, có hơi lỡ lời.”
Trần Thực chẳng hề bận tâm, cười nói: “Khó trách Đại Thiên Tôn lại phái ta đến đây bình loạn, quả thật loạn lạc ở Ngô Việt tỉnh của các ngươi nghiêm trọng hơn nhiều so với các tỉnh khác trong Thiên Thị viên.”
Ngô Việt Tinh Quân cười ha hả: “Thiên Vương nói vậy là sai rồi, Ngô Việt tỉnh không hề loạn. Tiên thần tranh đấu ở các tỉnh khác ngày càng kịch liệt, đánh tới đánh lui, nhưng Ngô Việt tỉnh lại yên bình hài hòa, vốn cũng có chút loạn tiên thần, nhưng nhanh chóng được dẹp yên. Trần Thiên Vương, Bình Thiên lâu đã bày sẵn rượu tiệc, mời ngài dời bước.”
Tòa lầu nơi đám người Tân Tiên Quân ở chính là Bình Thiên lâu, Ngô Việt Tinh Quân đưa tay mời, Trần Thực chẳng hề sợ hãi, đi theo lão vào trong Bình Thiên lâu.
Bình Thiên lâu kia có tổng cộng bảy tầng, Trần Thực vừa mới tiến vào trong lầu, chỉ thấy từng Tiên nhân bay lên, lần lượt đáp xuống lầu các. Có điều ở ngoài lầu còn có từng vị Tiên nhân vây quanh Bình Thiên lâu, đề phòng Trần Thực chạy trốn.
Trần Thực tiến vào trong Bình Thiên lâu, hơi sững người.
Chỉ thấy ngay khoảnh khắc hắn bước qua cửa, bên trong lầu các lập tức xảy ra biến hóa, bên ngoài nhìn vào thì trong lầu các bố trí gian phòng bình thường, nhưng khi bước vào trong lầu lập tức trời cao đất rộng, bỗng dưng nhiều ra khu vực mấy vạn dặm!
Trần Thực bước một bước lên trên không trung, nhìn xuống dưới, chỉ thấy trên có trời xanh bao phủ, dưới có núi non hùng vĩ trập trùng xanh ngắt, sông dài tựa rồng uốn lượn, hồ nước như những viên minh châu.
Giang sơn như họa, trải rộng dưới chân hắn.
Mà trên không trung còn có mấy vạn Tiên nhân, mỗi người đều ngồi xếp bằng giữa không trung, kiếm đặt ngang trước gối, tạo thành trận thế, tựa như một chiếc lọng che.
Trần Thực liếc mắt một cái lập tức nhận ra vùng đất hợp đạo của những Tiên nhân này chỉ là không gian tầng thứ nhất của Bình Thiên lâu!
Cũng có nghĩa là, mấy vạn Tiên nhân, vùng đất hợp đạo đều là cùng một nơi!
Trần Thực đã từng thấy qua trường hợp hai ba vị Tiên nhân dùng chung một vùng đất hợp đạo, dù sao thiên địa cũng chỉ lớn như vậy, cho dù là Địa Tiên giới cũng không thể có lãnh thổ vô cùng vô tận, sau khi một người hợp đạo, những người khác cũng có thể hợp đạo.
Đều là để ấn chứng đạo pháp của bản thân và thiên địa đạo pháp có gì khác biệt không nên không hề xung đột.
Nhưng mấy vạn Tiên nhân dùng cùng một vùng đất hợp đạo, tình huống này thì hắn chưa từng thấy bao giờ.
“Thiên Vương thấy trận thế này thế nào?”
Ngô Việt Tinh Quân cười nói: “So với Vạn Tiên đại trận của Kim Ngao đảo thì sao?”
Trần Thực nói: “Trận pháp tinh diệu, phi thường. Mấy vạn Tiên nhân hợp đạo ở cùng một nơi, e rằng thiên địa đại đạo nơi này có thể bị mấy vạn người này hoàn toàn điều động. Trận thế do họ tập hợp mà thành có thể sánh với Đại La.”
Cái gọi là chứng đạo Đại La chính là đạo pháp đã ngang hàng với thiên địa đại đạo, có thể tự mình khai mở một giới, việc vận dụng thiên địa đại đạo của giới này đã đạt đến cực hạn.
Mà vùng đất hợp đạo của mấy vạn Tiên nhân này tuy nhỏ hơn một chút, thiên địa đại đạo mà mỗi Tiên nhân có thể nắm giữ cũng ít đi một chút, nhưng số lượng lại đông. Mấy vạn Tiên nhân mỗi người góp một chút đạo lực, hợp lại với nhau, gần như có thể sánh với đạo lực mà Đại La Kim Tiên có thể điều động. Đây chính là cái gọi là sánh với Đại La mà Trần Thực nói tới.
Điểm mấu chốt nằm ở trận thế do mấy vạn Tiên nhân này tạo thành, không có tòa trận thế này thì không thể hợp nhất lực lượng của họ lại, không thể nào sánh với Đại La được.
“Thiên Vương pháp nhãn vô song.”
Ngô Việt Tinh Quân nói: “Trận này gọi là Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận, do tiên tôn của Tử Dương Động Thiên trên Thanh Phong Sơn là Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn sáng tạo ra. Nghe nói năm xưa Thiên Tôn từng được chứng kiến Vạn Tiên trận của Tiệt Giáo, kinh ngạc tán thưởng, vì vậy tự sáng tạo ra trận này. Trận này dùng vạn tiên hợp đạo để mô phỏng chứng đạo Đại La, còn tinh diệu hơn cả Vạn Tiên trận. Đáng tiếc tu vi Thiên Tôn đại thành, sau khi khai sáng trận này lại không có duyên gặp lại Vạn Tiên trận.”
Lão mỉm cười nói: “Nghe nói Thiên Vương là đương kim Chưởng giáo tôn của Tiệt Giáo, không biết Kim Ngao đảo còn lưu lại Vạn Tiên trận hay không?”
Trần Thực nghiêm mặt nói: “Trận pháp hộ giáo, há có thể để mất.”
Hai người tiến vào tầng trời tiếp theo của Bình Thiên lâu, bố trí tầng thứ hai và tầng thứ nhất không khác biệt mấy, cũng là một thế giới trong lầu, cũng có mấy vạn Tiên nhân, mấy vạn Tiên nhân này cũng hợp đạo trong lầu, bày ra Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận, đằng đằng sát khí.
Tầng trời thứ hai lớn hơn tầng trời thứ nhất rất nhiều, trải dài mười vạn dặm.
Mà Tiên nhân hợp đạo ở đây, tu vi cũng đã đạt tới cảnh giới Chân Tiên.
“Quả là tinh binh mãnh tướng!”
Trần Thực tán thưởng một câu, hỏi: “Thế giới bên trong Bình Thiên lâu này đến từ nơi nào?”
Ngô Việt Tinh Quân cười nói: “Là lãnh địa của Ngô Việt tỉnh trong Địa Tiên giới, bị luyện thành pháp bảo.”
“Thật tốt, thật tốt.”
Trần Thực nói: “Nếu như có thể tu thành ba mươi ba tầng trời, chẳng phải là có thể sánh ngang với Tam Thanh cảnh và Tây Thiên à?”
Ngô Việt Tinh Quân bật cười nói: “Bọn ta làm gì có bản lĩnh và cảnh giới này? Huống hồ, ta chỉ là Tinh Quân của Ngô Việt tỉnh, nơi ta cai quản có hạn, không luyện được bảo vật như vậy. Muốn luyện thành bảo vật này, trừ phi luyện toàn bộ Thiên Thị viên vào trong Bình Thiên lâu, mà việc này còn cần Câu Trần Đại Đế ra tay, ta nào có pháp lực như thế? Thiên Vương, mời bên này.”
Câu Trần Đại Đế phía sau Trần Thực nghe đến đó, nhướng mày không lên tiếng.
Trần Thực cười nói: “Bình Thiên lâu này của ngươi có quy cách không tầm thường, không phải thứ ngươi luyện chế được, chỉ sợ lai lịch có phần cổ xưa nhỉ?”
“Đương nhiên.” Ngô Việt Tinh Quân nói: “Đây là do đương kim Giáo chủ của Thượng Thanh cảnh, Vân Trung Tử để lại.”
“Ta nghe nói Vân Trung Tử là sư phụ của Câu Trần Đại Đế?” Trần Thực nói.
Ngô Việt Tinh Quân nói: “Phải.”
Trần Thực liếc nhìn Câu Trần Đại Đế, như cười như không nói: “Vậy thì Vân Giáo chủ để Bình Thiên lâu lại đây rất có thâm ý. Nếu Câu Trần Đại Đế tế ra tòa lầu này, nói không chừng có thể thu lấy Thiên Thị viên, lập tức luyện thành chí bảo.”
Câu Trần Đại Đế mặt không biểu cảm, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Bọn họ tiến vào tầng trời thứ ba, lãnh địa của tầng trời này càng rộng lớn hơn, tu vi Chân Tiên trấn thủ nơi đây cũng càng hùng hậu hơn.
Trần Thực và Ngô Việt Tinh Quân đi xuống từng tầng một, đợi đến khi đi tới tầng thứ bảy của Bình Thiên lâu, Trần Thực sững sờ, tầng thứ bảy này không có các tầng trời mà là một tầng lầu bình thường, là một sảnh đường, đã bày sẵn yến tiệc.
Ngô Việt Tinh Quân nhiệt tình mời Trần Thực lên ghế chủ, cười nói: “Trần Thiên Vương là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, những vị đang ngồi đây không một ai có địa vị có thể sánh ngang với Thiên Vương, bởi vậy Thiên Vương ngồi ở ghế chủ, là hợp quy củ.”
Trần Thực không từ chối, cứ thế ngồi xuống, nói: “Tinh Quân, có thể cho khách nhân vào bàn tiệc.”
Ngô Việt Tinh Quân cười nói: “Tân Tiên Quân, Phan hòa thượng, Mai Chân Nhân, Chung tiên tử, đừng đứng ở ngoài nữa. Thiên Vương đã an tọa, mời các vị vào bàn.”
Mấy vị Thái Ất Kim Tiên vừa rồi còn đứng trên Bình Thiên lâu bèn đi tới, ngay khoảnh khắc bước vào yến tiệc, từng đôi mắt sắc bén quét về phía Trần Thực, khiến hư không tóe điện, sáng rực một màu trắng xóa.
Trần Thực thần thái vẫn thản nhiên, nói với Câu Trần Đại Đế: “Ngươi là hạ nhân, không cần ngồi, đứng phía sau ta.”
Câu Trần Đại Đế siết chặt nắm đấm, không nói một lời đứng ở phía sau hắn.
Sau gáy Trần Thực toát ra vài giọt mồ hôi lạnh, cảm thấy khá áp lực.
“Trần Thiên Vương tuổi còn trẻ, tu vi tuy yếu nhưng định lực lại kinh người.”
Cho dù là quan hệ đối địch, Tân Tiên Quân vẫn lộ vẻ tán thưởng, nói: “Không hổ là thiên vương do Ngọc Đế tự mình sắc phong, đảm lược không ai bằng!”
“Tân Tiên Quân quá khen.” Trần Thực đưa tay, cười nói: “Các vị, mời ngồi.”
Mọi người lần lượt ngồi vào chỗ.
Ngô Việt Tinh Quân nói: “Thiên Vương có điều không biết, Tân Tiên Quân đến từ Ngọc Thanh Cảnh, Mai Chân Nhân đến từ Thượng Thanh cảnh, Chung tiên tử đến từ Thái Thanh cảnh. Mà Phan hòa thượng đến từ Tây Thiên.”
Trần Thực lộ vẻ kinh ngạc nói: “Tứ giáo đều phái người đến Thiên Thị viên, chẳng lẽ muốn phân chia thế lực ở Thiên Thị viên à? Thiên Thị viên không phải là thế lực của nhánh Thượng Thanh Linh Bảo à?”