๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Ngô Việt Tinh Quân thoáng chần chờ, không dám nói lời nào.
Chung tiên tử tên là Chung Vạn Phương, là một nữ tử, dáng vẻ tuy không yêu kiều bằng Tây Tử nhưng cũng có vài phần tư sắc, cười nói: “Trần Thiên Vương, xin đừng châm ngòi ly gián, tứ giáo chúng ta vốn là một nhà, không phân biệt đôi bên.”
Trần Thực cười lạnh nói: “Chung tiên tử là người của Thái Thanh cảnh, tất nhiên là nói như vậy. Nhưng ta lại nghe nói Câu Trần Đại Đế là môn nhân của nhánh Linh Bảo thuộc Thượng Thanh cảnh, ba giáo các ngươi đến chia chác đất đai của nhánh Linh Bảo, chẳng phải là ức hiếp nhánh Linh Bảo không có người sao! Ngươi tâm địa không tốt, tốt hơn hết là kết thúc kiếp này, mau chuyển thế đầu thai đi!”
Mọi người đều cau mày.
Mai Chân Nhân cười ha hả: “Tiệt Giáo chủ quả nhiên giỏi mê hoặc lòng người! Ta đây là môn nhân của Thượng Thanh Linh Bảo còn chưa lên tiếng, Tiệt Giáo chủ đã nói năm nói bảy, e là có phần không thỏa đáng?”
Trần Thực cười nói: “Câu Trần Đại Đế là tiền bối của ngươi, hắn còn chưa lên tiếng, ngươi đã chia Thiên Thị viên cho ba giáo khác, ngươi là cái thá gì?”
Mai Chân Nhân tức giận, lắp ba lắp bắp nói: “Sư thúc làm Câu Trần Đại Đế đã quá lâu, quên mất thân phận của mình. Chúng ta đang muốn đoạt lấy Thiên Thị viên, đến Câu Trần thượng cung ép buộc, để sư thúc đứng về phía chúng ta!”
Trần Thực cười nói: “Trong lòng Câu Trần Đại Đế tự có chính đạo, ngươi không hiểu hắn. Ngươi dẫn sói vào nhà, bị ba giáo khác ức hiếp đến tận lãnh địa của mình, chia năm xẻ bảy thế lực của nhánh Linh Bảo, đúng là đồ vô dụng.”
Mai Chân Nhân giận dữ: “Tiệt Giáo quả là Ma đạo, trên Kim Ngao đảo toàn là một lũ ma con, chúng ta là Tam Thanh chính tông, ai ai cũng có thể diệt trừ!”
Trần Thực cười nói: “Ngươi nói ta là Ma đạo, nhưng ta nghe nói Tam Thanh cảnh cũng đang nghiên cứu Ngoại đạo và Ma đạo, đã như vậy thì có tư cách gì nói các ngươi mới là chính tông?”
Mai Chân Nhân cả giận nói: “Chúng ta lấy Tiên đạo làm gốc, các ngươi lấy Ma đạo làm gốc. Đây chính là khác biệt!”
Trần Thực lắc đầu nói: “Tiên đạo, Ma đạo, Ngoại đạo, đều là đại đạo. Có thể nói ra lời này, có thể thấy kiến giải đạo pháp của ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi, đời này khó chứng Đại La, Mai Chân Nhân nên sớm kết thúc kiếp này, chuyển thế đi, đừng giữ lại ký ức ô uế của kiếp này, biết đâu còn có cơ hội chứng được Đại La.”
Mai Chân Nhân tức giận hừ một tiếng.
Gã ta thật sự vô duyên với Đại La.
Những người khác tu hành cần phải ngày ngày suy nghĩ làm sao mới có thể lấy được đầy đủ Tiên khí linh dịch, đầy đủ linh đan diệu dược, công pháp thượng thừa, cùng với vùng đất hợp đạo đủ rộng lớn.
Nhưng Mai Chân Nhân không cần như thế, trên Ngọc Thanh Thiên, các loại đạo pháp và tài nguyên tu luyện đều có đủ cả, các loại Tiên khí linh dịch nhiều không đếm xuể, linh đan diệu dược nhiều đến mức ăn không hết, tùy tiện lấy ra một môn công pháp đều là công pháp vô thượng mà ngoại giới tranh giành đến vỡ đầu.
Nhưng, gã lại mãi không thể đột phá, tu thành Đại La.
Một câu của Trần Thực, đã chọc đến chỗ đau của gã.
Phan hòa thượng nói: “Trần Thiên Vương cũng là Tiên nhân, hà tất phải làm ưng khuyển cho Ngọc Đế? Hiện giờ Tiên Đình hành động, Tam Thanh cảnh và Tây Thiên hưởng ứng, chính là lúc bậc Tiên nhân chúng ta làm nên một phen sự nghiệp.”
“Ưng khuyển cho Ngọc Đế?”
Trần Thực bật cười nói: “Năm đó diệt Thương phạt Trụ, Tam Thanh và Tây Thiên nhị tổ nâng đỡ, thiên hạ cùng tôn Ngọc Đế lên làm Đại Thiên Tôn, là chính tông của thiên hạ. Chư vị thân là môn nhân Tam Thanh, truyền nhân của Nhị tổ, lại cố ý lật đổ Thiên Đình, khi sư diệt tổ. Phan hòa thượng, lục căn của ngươi không thanh tịnh, tốt hơn hết là kết thúc kiếp này, mau chuyển thế đầu thai đi.”
“Đúng là loại mồm mép lanh lợi! Chư vị sư thúc sư bá, đừng tranh luận với hắn, kẻo hạ thấp thân phận của mình!”
Bên ngoài lại có mấy vị Tiên nhân đi vào, tu vi có cao có thấp, lần lượt ngồi vào chỗ. Một vị lão Tiên nhân tóc bạc mặt hồng hào vỗ bàn quát lên: “Tiệt Giáo chọn ngươi làm Giáo chủ đương thời đúng là mắt bị mù rồi! Hôm nay không phải ngươi bình loạn mà là Tam Thanh chính tông chúng ta, trừ diệt Tiệt Giáo!”
Trần Thực nhìn về phía Ngô Việt Tinh Quân: “Vị này là?”
Ngô Việt Tinh Quân nói: “Vị này là môn nhân Thượng Thanh, Bì lão tiên Bì Chấn Tài.”
Trần Thực cười nói: “Ngươi kiến thức nông cạn, không bằng Mai Chân Nhân. Ngươi tu luyện là Linh Bảo Quy Không Quyết? Lấy tinh, khí, thần của bản thân làm Linh Bảo, luyện vào Phạn Thiên Tịnh Thổ, quy về Lục Đạo Luân Hồi. Nhưng ngươi luyện sai rồi, không phân biệt được tam bảo, khó tu thành đỉnh thượng tam hoa, vô duyên với Thái Ất. Vẫn là nên sớm kết thúc kiếp này đi.”
Bia đá xanh của Phù La thôn chính là do Linh Bảo đạo nhân để lại, Trần Thực đã ngộ ra nội dung trên bia đá xanh, hiểu biết rất sâu đối với đạo pháp của nhánh Linh Bảo, liếc mắt liền nhìn ra nông sâu của Bì lão tiên.
Bì lão tiên giận dữ, đứng dậy định động thủ thì bị người trẻ tuổi bên cạnh ngăn lại, người trẻ tuổi kia cười nói: “Bì sư huynh, dù sao Trần Thiên Vương cũng là Tiệt Giáo chủ, cũng là Phu Tử đương thời, nhất định phải có lễ độ.”
Bì lão tiên thấy người nọ lên tiếng bèn không tiếp tục làm khó Trần Thực nữa.
Trần Thực nhìn về phía Ngô Việt Tinh Quân, Ngô Việt Tinh Quân cười nói: “Vị này là Chúc sư huynh Chúc Thiên Nam của Thái Thanh cảnh.”
Tu vi Chúc Thiên Nam cao hơn, Trần Thực không nhìn ra nông sâu nhưng đoán chắc là Thái Ất Kim Tiên, chỉ có địa vị không cao bằng Chung tiên tử chứ tu vi không hề yếu.
Chúc Thiên Nam hành lễ nói: “Nhân giáo Chúc Thiên Nam, bái kiến Phu Tử đương thời.”
Trần Thực vừa kinh ngạc vừa vui mừng, khẽ giơ tay, cười nói: “Không cần đa lễ. Lần này ta phụng lệnh Đại Thiên Tôn đến Ngô Việt bình định tiên loạn, Tam Thanh cảnh các ngươi đều có nhân tài ở đây, tương lai trên Trảm Tiên đài, các ngươi sẽ không cô đơn đâu.”
Hắn đánh giá cao Chúc Thiên Nam, không phải vì Chúc Thiên Nam biết lễ nghĩa, mà là vì Chúc Thiên Nam gọi hắn là Phu Tử.
Trần Thực nhìn xung quanh một vòng, cười nói: “Giáo môn Tam Thanh và chư vị Tây Thiên đều muốn chia một miếng bánh, xâu xé Thiên Thị viên, coi dân chúng như cỏ rác. Trên đường ta tới đây, cuộc đại chiến tiên thần của các ngươi đã khiến bá tánh Thiên Thị viên tử thương vô số, quả nhiên chư vị không có nửa điểm thương dân, tu vi toàn thân này đúng là tu vào thân chó cả rồi!”
Mọi người giận dữ vỗ bàn đứng dậy, khí thế bộc phát.
Ngô Việt Tinh Quân đã ra tay trước một bước, phát động Bình Thiên lâu, cười nói: “Hôm nay diệt trừ Trần Thiên Vương, giết tới Câu Trần thượng cung, ép Câu Trần Đại Đế nhường ngôi, để Thiên Thị viên đổi chủ mới!”
Tầng thứ bảy của Bình Thiên lâu lập tức biến mất, dưới chân mọi người là một vùng hư không, sáu tầng trời của Bình Thiên lâu, từng tòa Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận bộc phát, như một vòng tròn lớn bao lấy một vòng tròn nhỏ, tầng tầng lớp lớp bao phủ phạm vi ba mươi vạn dặm!
Sáu tòa Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận, mười mấy vạn Tiên nhân cùng lúc dẫn động thiên địa đại đạo của sáu tầng trời này, đám người Chúc Thiên Nam, Bì lão tiên mỗi người làm chủ một tòa kiếp trận, được thiên địa đại đạo gia trì, tựa như từng vị Đại La Kim Tiên!
Chỉ có điều cho dù được trận pháp gia trì, về khoản rộng lớn vùng đất hợp đạo của họ vẫn kém xa của Đại La Kim Tiên, chỉ có kích thước Đạo cảnh của Chân Tiên.
Dù vậy cũng vô cùng khủng khiếp.
Về phần Tân Tiên Quân, Phan hòa thượng, Chung tiên tử cùng Mai Chân Nhân thì ngồi giữa không trung, thân tỏa ra các loại hào quang, Nguyên Thần hiện ra sau lưng, đủ loại pháp tướng, lạnh lùng quan sát.
Bọn họ là Thái Ất Kim Tiên, tu vi mạnh mẽ, địa vị cũng cao, so với đám người Chúc Thiên Nam, Bì lão tiên thì còn cao hơn một bậc, tự có lòng kiêu hãnh của riêng mình.
Trần Thực từ trên cao nhìn xuống sáu tầng trận pháp, hơn mười vạn Tiên nhân.
Hư không sau lưng hắn nổ vang như sấm sét, Đạo Khư hiện lên, treo ngược trên bầu trời, cả vạn Tiên nhân trên Kim Ngao đảo đã bày ra trận thế, bao phủ ba mươi vạn dặm Đạo Khư, sát khí ngưng tụ các loại đạo tượng vĩ đại giữa trời đất, Tiên đạo, Thần đạo, Ma đạo và Ngoại đạo của Hắc Ám hải, đều bị nó điều động, đạo uy ngập trời từ trên xuống dưới trấn áp xuống! Sát khí kia ngưng tụ thành hình, tựa như vô số xúc tu của Hắc Ám hải, từ Đạo Khư vươn ra, xâm nhập Thiên Thị viên, bám chặt vào hư không, chính là Vạn Tiên đại trận!
“Các ngươi muốn xem Vạn Tiên đại trận của Kim Ngao đảo ta? Như các ngươi mong muốn!”