Thượng Thanh Chưởng giáo tôn 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Trần Thiên Vương mời ta uống rượu, ta mời ngươi uống trà.” Câu Trần Đại Đế lên tiếng mời.

Trần Thực không mấy tình nguyện bước tới, ngồi xuống đối diện Câu Trần Đại Đế.

Câu Trần Đại Đế tự tay rót trà cho hắn, cười hỏi: “Vậy, Trần Thiên Vương là phản Thiên Đình hay phản Tiên Đình?”

“Lại nữa rồi.” Trần Thực biết trả lời thế nào cũng sai nên dứt khoát không đáp. —— Rõ ràng Câu Trần Đại Đế đang dao động, không biết phải làm sao nên mới hỏi hắn nên tự xử trí thế nào. Thực ra Câu Trần không hỏi hắn mà chỉ đang tự vấn.

Lập trường của Câu Trần không kiên định, khiến Trần Thực thấm thía thế nào là câu “gần vua như gần cọp“.

“Không biết Tây Tử đã bị đưa tới Thiên Đình chưa?”

Đầu óc Trần Thực đang lơ đãng, đột nhiên nảy ra một ý niệm: “Hay là, ta cũng bái chết Ngô Việt Tinh Quân luôn đi? Bái chết y, Tây Tử sẽ trở thành tiểu quả phụ. Tiểu quả phụ khiến người ta phải xót thương...”

Câu Trần Đại Đế không vui nói: “... Ngươi không nói lời nào, lẽ nào đang trêu đùa trẫm? Trần Thiên Vương cho rằng Phong Lôi côn của trẫm không đập nát được Thiên Linh Cái của ngươi à?”

Trần Thực thở dài, nói: “Bệ hạ có thể địch lại cả tồn tại ở Tam Thanh cảnh, đập vỡ Thiên Linh Cái của ta tất nhiên cũng dễ như trở bàn tay.

Câu Trần Đại Đế nói: “Nếu đã vậy, cớ sao ngươi không đáp.”

Trần Thực thành thật nói: “Ta có trả lời thế nào bệ hạ cũng đều có lý do để phản bác. Không phải ta không đáp mà là bệ hạ đang tự giam cầm mình. Nếu vì câu trả lời của ta không hợp ý bệ hạ mà bị giận lây rồi chết oan, chẳng phải là quá oan uổng à?”

Câu Trần Đại Đế im lặng một lát rồi nói: “Ngươi cứ trả lời, trẫm tha cho ngươi vô tội.”

Trần Thực tinh thần phấn chấn, cười nói: “Bồng Lai Tây và Thiên Thị viên là láng giềng, bệ hạ đã từng đến Bồng Lai Tây chưa?”

Câu Trần Đại Đế mất hứng, lắc đầu nói: “Bồng Lai Tây, nơi chim không thèm ỉa, đã bị Ngoại đạo làm ô uế, trẫm chưa từng đến đó. Trái lại thời khai mở Địa Tiên giới, nơi đó từng là đệ nhất thánh địa trong thiên hạ, trẫm đã đến làm khách vài lần.”

“Bệ hạ nên đến Bồng Lai Tây một chuyến.”

Trần Thực uống trà, đắn đo lời lẽ, trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngoại đạo và Tiên đạo ở Bồng Lai Tây của ta đã hòa lẫn vào nhau, vừa có sự thuần túy của Tiên đạo, lại có sự quỷ quyệt của Ngoại đạo. Khí của trời đất không hoàn toàn là chính đạo, mà cũng có tà đạo, Ma đạo. Đệ tử Kim Ngao đảo không chỉ tu Tiên đạo, mà còn tu hành cả Ngoại đạo, lại còn có thành tựu.

Câu Trần Đại Đế vẫn không mấy hứng thú, nói: “Tam Thanh cảnh cũng vậy. Đệ tử Tam Thanh cảnh cũng nghiên cứu Ngoại đạo, tìm tòi thần thông, còn nhiều lần đến Hắc Ám hải tìm kiếm bí mật của Ngoại đạo. Sở dĩ ta có mỏ chim, mặt xanh nanh vàng, lưng mọc đôi cánh, cũng là vì năm xưa sư tôn dùng kế khiến ta ăn nhầm hồng hạnh của Hắc Ám hải mới biến thành bộ dạng này. Hồng hạnh ở Hắc Ám hải cũng ẩn chứa Ngoại đạo.”

Trần Thực không biết chuyện cũ này, bèn hỏi nguyên do, Câu Trần Đại Đế nói: “Từ nhỏ ta theo sư tôn học đạo ở Chung Nam sơn, năm bảy tuổi, sư tôn lệnh cho ta đến Hổ Nhi nhai tìm một món binh khí vừa tay để xuống núi cứu cha. Ta lên Hổ Nhi nhai không tìm thấy binh khí, ngược lại tìm được hai quả hồng hạnh, vì tham ăn nên đã dùng, mới biến thành bộ dạng này. Sau đó đến gặp sư tôn, sư tôn liền vỗ tay khen hay, đưa Phong Lôi côn cho ta. Ta tuổi nhỏ không biết nguyên do, sau này mới hay Hổ Nhi nhai không có binh khí, bảo ta đi tìm binh khí, chỉ muốn ta phát hiện hồng hạnh của Hắc Ám hải, rồi ăn chúng mà thôi.

Trần Thực khích bác: “Giữa sư đồ mà cũng có tính toán à?”

Câu Trần Đại Đế nói: “Nhưng ta không hề oán người. Ta mới bảy tuổi, chưa hiểu chuyện, nếu không dùng hồng hạnh thì đã không có bản lĩnh cứu cha, cũng khó mà sống sót trong trận chiến Phạt Thương.

Gã bảy tuổi đã tham gia trận chiến Phạt Thương, đến tuổi mười mấy đã sánh vai cùng các tân tú nổi danh như Nhị Lang Chân Quân, Tam Đàn Hải Hội Đại Thần, một thân bản lĩnh cường hãn vô cùng, sau này còn thân xác thành thánh, cũng có liên quan rất lớn đến hai quả hồng hạnh kia.

“Vì vậy ta không có thành kiến với Ngoại đạo. Vừa rồi ngươi đại phá cao thủ của Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, chính là dùng Ngoại đạo. Ngươi tu hành Ngoại đạo, lại có thành tựu phi phàm, trong số những người ta từng gặp, kẻ có thể sánh với ngươi gần như không có.” Câu Trần Đại Đế nói: “Ta cũng có nghiên cứu về Ngoại đạo, nhưng không sâu sắc bằng ngươi. Ngươi ở Bồng Lai Tây, ắt hẳn đã có phát hiện. Lẽ nào ngươi đã tìm ra ngọn nguồn Tai biến ở Bồng Lai Tây?”

Trần Thực trong lòng khẽ động, thỉnh giáo: “Bệ hạ sống lâu ở Thiên Thị viên, rất gần Bồng Lai Tây, lẽ nào lại biết ngọn nguồn Tai biến ở Bồng Lai Tây? Có thể kể một chút chuyện năm xưa không?”

Câu Trần Đại Đế hứng thú vơi dần, lắc đầu nói: “Cứ nói chuyện Bồng Lai Tây của ngươi trước đã, nếu ngươi và ta không chết hẵng nói chuyện năm xưa.”

Trần Thực không hỏi dồn nữa, chậm rãi nói: “Bồng Lai Tây của ta khác với cả Thiên Đình và Tiên Đình. Tất cả thánh địa, phúc địa, động thiên, khoáng mạch, linh tuyền trong Bồng Lai Tây đều thuộc về Kim Ngao đảo. Đệ tử Kim Ngao đảo chỉ có quyền sử dụng. Bồng Lai Tây có Thị sát sứ, khảo hạch cống hiến của đệ tử, luận công ban thưởng, ai có công lao lớn với Bồng Lai Tây thì thánh địa sẽ tốt, phúc địa sẽ lớn. Công pháp, linh tuyền, khoáng sản... Đều như vậy cả. Rời khỏi Bồng Lai Tây, dù là phản bội, đào tẩu hay tử vong thì thánh địa, phúc địa, động thiên đều bị thu hồi về Kim Ngao đảo, không được phép mang đi. Nơi hợp đạo của họ, tiên sơn, đều là vật của Kim Ngao đảo, không phải tài sản riêng.”

Câu Trần Đại Đế nhắm mắt ngưng thần, dường như thần du ngoài cõi, một lát sau y mới nói: “Thiên Đình chưởng quản thánh địa trong thiên hạ, ban thánh địa, phúc địa, động thiên, khoáng mạch, linh tuyền cho những Tiên nhân có phúc có đức, có Thần sứ thị sát công tích của Tiên nhân, dựa theo công tích mà ban thưởng hay thu hồi. Có được không?”

Trần Thực cười nói: “Đương nhiên là được. Có điều, hiện nay kẻ chiếm giữ nhiều tài nguyên nhất thiên hạ, ngoài Thiên Đình ra chính là Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, cùng với Tiên nhân dưới trướng họ.”

Câu Trần Đại Đế tinh thần đại chấn, mỉm cười: “Vậy nên Thiên Đình muốn đoạt lại những thứ bị bọn họ chiếm giữ.”

Trần Thực nói: “Thiên Đình do Tam Thanh lập nên, Tây Thiên cũng có giúp sức, bọn họ vốn là chủ, bắt họ phải phụ thuộc vào Thiên Đình là điều không thể, tất sẽ có một trận long tranh hổ đấu. Còn một điểm nữa, Đại Thiên Tôn sẽ buông quyền à?”

Câu Trần Đại Đế hơi sững người.

Tranh đấu giữa Thiên Đình với Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, gã có thể hiểu được. Nhưng câu nói sau đó của Trần Thực, gã lại thấy mơ hồ.

“Đại Thiên Tôn không quá quyến luyến quyền thế.” Câu Trần Đại Đế trầm ngâm một lát rồi nói: “Quyền thế của Đại Thiên Tôn chỉ giới hạn ở Thiên Đình. Ngài ấy là Hoàng Thiên trong miệng phàm nhân, là Lão Thiên Gia, là Hạo Thiên Thượng Đế trong miệng tu sĩ, là Đại Thiên Tôn trong miệng chư thần, là Tự Nhiên Diệu Hữu Di La Chí Chân Ngọc Hoàng Thượng Đế trong miệng Tiên nhân. Uy vọng của ngài ấy tuy cao, nhưng chỉ là thần quyền. Hậu Thổ có quyền quản lý Địa Kỳ cùng cõi âm và luân hồi, ta có quyền binh mã can qua trong thiên hạ, Trường Sinh đạo huynh có quyền sinh tử kiếp vận, lôi đình thưởng phạt, sư huynh ta là Tử Vi thì có quyền thống lĩnh thần thánh vạn tinh, nắm giữ trật tự thay đổi của tự nhiên. Ngoài ra còn có các bộ Đấu, Lôi, Ôn, cùng với Tam Hoàng Ngũ Đế, phân tán quyền thế của Đại Thiên Tôn.”

Trần Thực thong thả nói: “Thế nhưng, Trường Sinh Đại Đế đã chết, Tứ Ngự đã mất một. Bắc Đế bị ám sát, Hậu Thổ mất đi một cánh tay đắc lực. Nếu không phải ta truyền thụ Nguyên phù cho Hậu Thổ, người cũng khó thoát khỏi cái chết. Nếu không có ta nhúng tay, chỉ trong thời gian ngắn, Tứ Ngự đã bị trừ khử mất hai. Nếu lần này ta đến Thiên Thị viên dẹp loạn, bệ hạ ra tay hạ sát ta, Đại Thiên Tôn trừ khử ngươi sẽ danh chính ngôn thuận, Tứ Ngự sẽ mất đi ba.”

Hắn ngừng lại một chút, nói lời gan ruột: “Bệ hạ, nếu ngươi bị Đại Thiên Tôn diệt trừ, huynh trưởng của ngươi là Tử Vi Đại Đế sẽ tự xử thế nào? Y sẽ phản hay không phản?”

Sắc mặt Câu Trần Đại Đế âm u bất định.

Trần Thực nói: “Nếu ta chết trong tay bệ hạ, Đấu Mỗ, Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, Ôn Hoàng Đại Đế cùng một loạt cao thủ Tiệt giáo năm xưa, liệu họ có ra tay hạ sát Tam Thanh cảnh không? Liệu họ có vì thế mà tử thương nặng nề không? Tam Hoàng Ngũ Lão, Cửu Thần Thập Phương Quỷ Đế, có ra tay xoay chuyển càn khôn không? Nếu họ có tổn thất trên chiến trường, thần quyền sẽ hoàn toàn thuộc về Đại Thiên Tôn. Khi đó, Đại Thiên Tôn một mình nắm hết đại quyền, y còn là vật bài trí do Tam Thanh dựng lên nữa không?”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters