Thượng Thanh Chưởng giáo tôn 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Câu Trần Đại Đế ngây ra, một lúc lâu sau mới nói: “Ngươi cho rằng Đại Thiên Tôn cố tình làm vậy để suy yếu thế lực của mình? Điều này có lợi gì cho ngài ấy? Tam Thanh cảnh và Tây Thiên thắng, lập ra Tiên Đình, ngài ấy sẽ chẳng còn lại gì.”

Trần Thực cười nói: “Điều này thì ta không thể biết được.”

Câu Trần Đại Đế nói: “Vậy nên suy đoán của ngươi về Đại Thiên Tôn là sai rồi!”

Trần Thực uống trà, cúi mày cười nói: “Ta chỉ nói ra những gì ta thấy mà thôi.”

Câu Trần Đại Đế im lặng hồi lâu, nâng chén trà lên nhưng không uống, trầm ngâm nói: “Nếu đúng như ngươi đoán, vậy trẫm sẽ ngả về Tiên Đình. Tiên Đình tuy thế yếu nhưng Tiên Đế Chí Tôn có hùng tài vĩ lược, thủ đoạn cao siêu, lại có lòng bao dung, dưới trướng nhân tài xuất hiện lớp lớp. Bên trái có thể liên thủ với Tam Thanh cảnh, bên phải có thể liên thủ với Tây Thiên. Dẹp Thiên Đình, trừ Đại Thiên Tôn, cũng có thể thu thánh địa về Tiên Đình, thi hành đạo của Bồng Lai Tây.”

Trần Thực nói: “Sau khi đại công cáo thành, có thu thánh địa của Tam Thanh cảnh không? Có thu Thánh địa của Tây Thiên không?”

Câu Trần Đại Đế hơi thở khựng lại, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đặt mạnh chén trà xuống, quát: “Trái không được, phải không được! Trần tặc, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Khí thế của gã bùng nổ, quả thật uy phong lẫm liệt, hung ác vô cùng, không hổ là một trong Tứ Ngự!

Trần Thực không hề sợ hãi, cười lạnh: “Là bệ hạ trái không được, phải không xong, tiến thoái lưỡng nan, chứ không phải tại hạ. Lẽ nào bệ hạ muốn trút giận lên Trần tặc này?”

Cơn giận của Câu Trần Đại Đế tan biến, bị lời hắn nói làm cho bật cười thành tiếng, đoạn bảo: “Đúng là ta tiến thoái lưỡng nan, không thể trách Thiên Vương. Trần Thiên Vương là Phu Tử truyền đạo thụ nghiệp xua tan nghi hoặc, là Nho thời Đại Thương, cũng gọi là Vu, có thể chỉ dạy cho ta, giải đáp cho ta được không?”

Trần Thực đề nghị: “Sao bệ hạ không an phận một góc ở Thiên Thị viên, như ta an phận ở Bồng Lai Tây?”

Hắn từ từ dẫn dắt: “Ngươi và ta cứ tĩnh tâm chờ thời, ắt sẽ có ngày anh hùng trỗi dậy.”

“Phản tặc!” Câu Trần Đại Đế hừ lạnh một tiếng, sát khí đằng đằng, đập bàn nói: “Quả nhiên ngươi có lòng bất trung!”

Trần Thực cười nói: “Bệ hạ đã tiến thoái lưỡng nan, hà tất phải bận tâm đến hai khúc gỗ mục? Lẽ nào mong gỗ mục nở hoa? Sao không gây dựng lại từ đầu? Trồng lại cây non còn dễ hơn khiến gỗ mục hồi xuân.”

Câu Trần Đại Đế càng thêm tức giận, đôi mày dựng đứng: “Ngươi là phản tặc, nhưng trẫm thì không!”

Trần Thực lạnh lùng nói: “Bệ hạ trung thành với Thiên Đình thì là phản tặc trong mắt Tiên nhân. Bệ hạ trung thành với Tiên nhân thì là phản tặc trong mắt Thiên Đình. Sao không trung thành với bản tâm, với lương tri của mình?”

Câu Trần Đại Đế không nói gì.

Hai người lặng lẽ ngồi. Một lát sau, Câu Trần Đại Đế nói: “Sư phụ của ta đến rồi.”

Gã đứng dậy, cúi người thi lễ, trầm giọng nói: “Đệ tử Lôi Chấn Tử, cung nghênh ân sư.

Trần Thực cũng đứng dậy, nhìn về hướng gã đang bái, chỉ thấy nơi xa có khí mây lành cuồn cuộn kéo đến, mây bốc lên, tựa như một khối bông cuộn lên trên ra ngoài, đến đỉnh lại tụ vào trung tâm rồi lõm xuống.

Ánh sáng từ trong mây xuyên ra, tạo thành những dải hào quang năm màu, từng đoạn từng đoạn, trước sau không nối liền.

Đây gọi là hào quang.

Mỗi một đạo hào quang đều ấn chứng cho một đoạn đại đạo.

Hào quang lúc sáng lúc tối, đại đạo cũng tự sinh sinh diệt diệt, tuần hoàn lặp lại, quả thật thần diệu khôn lường.

Trần Thực ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy dưới đám mây lành có một đạo nhân bước tới, tựa như thần tiên trong tranh, tiêu sái phiêu dật, giữa trán có ba nốt chu sa, vầng hào quang sau đầu kết thành hỗn nguyên, khi y bước tới, đất trời thoáng chốc trở nên rực rỡ sắc màu, long phượng bay lượn, cây cối xanh tươi, suối vàng tuôn chảy, linh khí đất trời trở nên vô cùng dồi dào, tai nghe đạo âm, mũi ngửi hương hoa. Vị đạo nhân đó, so với bất kỳ đạo nhân nào hắn từng gặp, đều có phần tiêu sái, thoát tục hơn, phảng phất như nếu thế gian này có Tiên nhân thì phải là như vậy.

Trần Thực hành lễ nói: “Kim Ngao đảo Trần Thực, bái kiến Thượng Thanh cảnh Chưởng giáo tôn.”

Vị đạo nhân kia đáp lễ: “Thượng Thanh cảnh Vân Trung Tử, bái kiến Trần Phu Tử.”

Vị đạo nhân lại nhìn sang Câu Trần Đại Đế, cũng hành lễ nói: “Sơn nhân Vân Trung Tử, tham kiến Câu Trần thượng cung Thiên Hoàng Đại Đế.”

Câu Trần Đại Đế đáp lễ: “Câu Trần bái kiến Vân Giáo chủ.”

Ba người hành lễ với nhau đều là lễ ngang hàng, bởi Trần Thực đại diện cho chi mạch Phu Tử, Vân Trung Tử đại diện cho chi mạch Linh Bảo, Câu Trần đại diện cho Tứ Ngự của Thiên Đình, dù cho Trần Thực tuổi nhỏ, Câu Trần bối phận thấp, cũng phải xưng hô với nhau là đạo hữu.

Câu Trần Đại Đế mời hai người ngồi xuống, thay một ấm trà mới, cười nói: “Vân Giáo chủ từ xa tới đây, là vì chuyện gì?”

Ánh mắt Vân Trung Tử đảo qua, trước nhìn Câu Trần một cái, rồi lại dừng trên người Trần Thực, cười nói: “Sơn nhân nghe nói Trần Phu Tử hung hăng gây chuyện ở Thiên Thị viên, làm người bị thương, bệ hạ lại trợ Trụ vi ngược, vì vậy mới đến đây hỏi một phen. Không biết bệ hạ có còn nhớ tâm nguyện năm xưa sau kếp nạn Phạt Thương, khi sắp xếp cho ngươi vào Thiên Đình trở thành Câu Trần Đại Đế không?”

Sắc mặt Câu Trần Đại Đế nghiêm lại, lắc đầu nói: “Trẫm không dám quên.”

Vân Trung Tử nghe thấy chữ “trẫm”, lông mày khẽ nhướng lên, nụ cười trên mặt không đổi, nói: “Sơn nhân đã không còn nhớ rõ lắm, xin bệ hạ kể lại một chút.”

Câu Trần Đại Đế nói: “Năm đó Giáo chủ nói với trẫm, Thiên Đình nắm giữ xã tắc chư thiên, khống chế mưa gió sấm sét, nắng mưa tròn khuyết, liên quan đến an nguy của lê dân, hưng vong của gia quốc, vô cùng quan trọng, không thể để chư thần Tiệt giáo nắm giữ mà phải có Tiên nhân giám sát. Giáo chủ nói với ta, ngươi là hoàng tộc Đại Chu, lại lập được kỳ công trong trận chiến Phạt Thương, tuổi còn nhỏ, hương hỏa của Đại Chu thuộc về ngươi, còn hơn cả Ngọc Đế, được trời cao ưu ái, tất thành nghiệp lớn. Nếu Tam Thanh muốn chọn một Tiên nhân giám sát Thiên Đình, hạn chế quyền lực của Ngọc Đế thì ngoài ta ra, không còn ai khác.”

Vân Trung Tử mỉm cười: “Ta còn tưởng bệ hạ đã quên chuyện năm xưa rồi chứ.”

“Trẫm chưa bao giờ dám quên.

Vân Trung Tử nghe y vẫn xưng “trẫm”, lông mày hơi nhíu lại.

Câu Trần Đại Đế nói: “Khi đó, Giáo chủ vì giang sơn xã tắc, vì lê dân bá tánh nên mới để ta vào Thiên Đình, trở thành Câu Trần. Những năm qua trẫm luôn tuân theo lời dạy của Giáo chủ, quản lý chiến sự chư thiên, ít dùng đao binh, Thiên Thị viên phồn vinh hưng thịnh, lê dân bá tánh các nước trong các tỉnh cũng khá sung túc. Cho đến cách đây không lâu, Tiên nhân làm loạn, ám sát Thần linh mà ta quản hạt ở các tỉnh, lôi kéo Luyện khí sĩ của các nước tấn công lẫn nhau, gây ra vô số thương vong.”

Sắc mặt gã ảm đạm, vô cùng đau lòng: “Giáo chủ bảo họ dùng cách này để thử lòng trẫm, ép trẫm phải phản Thiên Đình, phản Đại Thiên Tôn à? Nếu Giáo chủ không làm vậy, vì tình nghĩa sư đồ, ta ắt sẽ giúp ngươi. Cớ sao người phải dùng cách hủy diệt cả Thiên Thị viên để ép ta tạo phản?”

Vân Trung Tử im lặng một lát, rồi nói: “Ngươi ngồi trên ngôi vị Câu Trần Đại Đế quá lâu, cũng quá tốt rồi, ta sợ ngươi đã sớm quên mất sơ tâm.”

“Vậy nên mới làm loạn Thiên Thị viên, để mỗi tỉnh của Thiên Thị viên đều đổi chủ, biến thành lãnh địa của Tiên nhân, như vậy có thể khiến Đại Thiên Tôn cho rằng là trẫm tạo phản. Đại Thiên Tôn sai người đến diệt trừ trẫm, ép trẫm không thể không phản lại Thiên Đình, không thể không đầu quân cho Tam Thanh cảnh.

Câu Trần Đại Đế thất thần nói: “Nếu người đến Thiên Thị viên, nói với ta một câu, 'Lôi Chấn Tử, ngươi còn nhớ lời dạy của vi sư năm xưa không?', khi đó ta sẽ vứt bỏ đế ấn, đi theo người. Đáng tiếc, thứ người cần không phải là Lôi Chấn Tử quay về Tam Thanh cảnh, mà là Câu Trần Thiên Hoàng Đại Đế đầu hàng Tiên Đình.

Vân Trung Tử thở dài, ánh mắt dừng trên người Trần Thực bên cạnh, giọng chua chát: “Ta cứ ngỡ người Đại Thiên Tôn phái đến dẹp loạn là Đấu Mỗ, hoặc Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, không ngờ Đại Thiên Tôn cao tay hơn một bậc, lại phái đến một Phu Tử đương thời khó lường như Trần Thiên Vương, hành động hoàn toàn không theo lẽ thường. Ta đã đi sai một nước cờ, mới có thất bại này.”

Trần Thực gật đầu với y, đáp lại bằng một nụ cười thiện ý.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters