๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực chỉ cảm thấy từng luồng pháp lực mênh mông tinh thuần từ sau lưng ập tới, tựa như tường đồng vách sắt che trước người hắn, chặn đứng dư chấn thần thông của hai đại cao thủ tuyệt thế đang lao đến, khiến người ta an tâm khôn tả.
Phía sau hắn, các tồn tại cổ xưa như Trường Xuân Đế Quân, Nương Bà Nguyên Quân, Dương Sóc Sơn Nhân, Sơn Đường Cư Sĩ và Điền Dã Lão Nhân lần lượt hiện thân, thi triển pháp lực thay Trần Thực đỡ lấy dư chấn, để ông chủ có thể yên tâm quan chiến. Đối với họ mà nói, được chứng kiến trận chiến giữa Câu Trần Thiên Hoàng Đại Đế và Chưởng giáo tôn Thượng Thanh cảnh cũng là một cơ hội hiếm có, chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.
Dù không cần bảo vệ ông chủ, họ cũng sẽ chủ động hiện thân để chứng kiến trận chiến này.
Tu luyện đến cảnh giới của họ, kinh nghiệm của tiền nhân đã khó lòng chỉ điểm, họ thường phải tự mình tìm tòi. Có đồng đạo thì còn tốt, có thể giao lưu. Nếu lười giao du thì chỉ đành một mình nghiên cứu, không có nơi nào để kiểm chứng.
Trận chiến giữa hai đại tồn tại chí cường có thể giúp họ kiểm chứng rất nhiều điều.
Câu Trần Đại Đế khí tức dâng trào, chỉ trong thoáng chốc đã nâng Tiên đạo của mình lên đến tầm cao Đại La Đạo cảnh Nhị trọng thiên, đại đạo của bản thân ngưng tụ, hiện ra một mảnh thế giới La Thiên trong hư không trên đỉnh đầu.
Đó là một thế giới thuần túy được kiến tạo bởi đạo, tựa như một Thiên Thị viên khác.
Dùng pháp tắc đại đạo của bản thân để kiến tạo một thế giới hoàn chỉnh, đó chính là Đại La.
Tất cả đạo pháp đất trời, đều là của ta.
Phong Lôi côn trong tay gã mang theo đại đạo chi lực của cả một thế giới, không cần đến đạo pháp.
Gã vung một côn, không gian xung quanh Vân Trung Tử chấn động dữ dội, rồi đột nhiên vỡ tan như mặt hồ phẳng lặng, thời không nơi Vân Trung Tử đang đứng cũng sụp đổ. Trần Thực thấy từng tầng không gian thế giới nơi Vân Trung Tử đang ở không ngừng sụp đổ. Một đòn này của Câu Trần Đại Đế mang xu thế phá tan mọi đạo pháp, dù thân hình Vân Trung Tử ẩn giấu kín kẽ đến đâu cũng khó thoát khỏi uy thế của một côn này!
Lực lượng của Phong Lôi côn nghiền nát tất cả không gian xung quanh Vân Trung Tử, khiến thân hình y sừng sững giữa hư không mà không có chỗ tựa!
Nhưng đạo pháp của Vân Trung Tử cũng khiến Trần Thực cảm thấy vô cùng huyền diệu.
Rõ ràng Vân Trung Tử đang đứng ở đó, nhưng thân hình lại như Thái Sơn cổ xưa, đồng thời tồn tại trong vô số thế giới của Huyền Hoàng hải.
Phong Lôi côn đánh vỡ thời không của một tầng thế giới, thân hình y lại trong thời không của một tầng thế giới khác, đánh vỡ thời không của tầng thế giới khác, thân hình y đã trong thời không của thế giới khác nữa.
Y dường như đâu đâu cũng có, nhưng lại không hề tồn tại, huyền diệu đến khôn cùng.
Vậy mà một côn này của Câu Trần Đại Đế vẫn phá được đạo pháp tưởng chừng không thể phá của y, chỉ trong nháy mắt tiếp theo, Phong Lôi côn đã đến trước mặt Vân Trung Tử.
Vân Trung Tử giơ tay đỡ cứng đòn này, khí tức chấn động, tóc đen dựng đứng, xung kích khiến ngọc quan vỡ nát.
Câu Trần Đại Đế thuận thế biến chiêu, giữa lúc bổ quét, lực lượng vô tận bộc phát, sức phá hoại tràn ngập đất trời. Khi xoáy côn, bầu trời như một bàn sao vàng rực xoay tròn, nghiền ép xuống!
Chiêu pháp của gã rất đơn giản, đâm, chọc, hất, lướt, bổ, đỡ, gạt, đẩy, nhưng uy lực lại hơn hẳn bất kỳ thần thông nào Trần Thực từng thấy!
Chiêu pháp của gã được vận dụng đến mức phản phác quy chân, đã loại bỏ thần thông, loại bỏ đạo pháp, không dùng đạo tràng, không dùng Nguyên Thần, chỉ thuần túy phát huy đặc tính của Phong Lôi côn, mà uy lực lại lớn đến khó tưởng.
Đạo tràng, Nguyên Thần, đã trở thành những thứ nhỏ nhặt trong thành tựu của gã, không đáng nhắc tới, không cần dùng tới.
Mỗi một đòn gã đánh ra, bất kỳ đạo pháp thần thông nào Vân Trung Tử thi triển đều không có đất dụng võ, bị những chiêu pháp đơn giản này phá sạch sành sanh.
Con mắt Trần Thực sáng lên, từ trên người Câu Trần Đại Đế, hắn đã thấy được một con đường chiến đấu khác.
Nhất Lực Phá Vạn Pháp!
Khi đã nắm giữ đủ thiên địa đạo lực, thậm chí dùng đạo của chính mình để kiến tạo một thế giới thì những pháp thuật lĩnh ngộ từ đại đạo tự nhiên, những thần thông lĩnh ngộ từ thần chỉ đạo tượng đã khó lòng tải nổi đạo lực của tu sĩ.
Ngược lại, những chiêu thức đơn giản nhất lại càng dễ dàng phóng thích thiên địa đạo lực của bản thân. Vì vậy, tu luyện đến Đại La Kim Tiên, nhất định phải đi con đường phản phác quy chân này.
Vận dụng thần thông đạo pháp chỉ là để thể hiện thân phận, còn phản phác quy chân mới bộc lộ tu vi.
“Nhất Lực Phá Vạn Pháp, không cần chiêu thức rườm rà, uy lực đã tràn ngập khắp mọi phương vị, khiến kẻ địch không nơi nào tránh được, không chỗ nào trốn được, đó là thành tựu mà thần thông khó lòng đạt tới. Hơn nữa Phong Lôi côn đã trải qua ba mươi sáu vạn năm hương hỏa tế tự, e rằng đã là đệ nhất trọng bảo dưới chí bảo. Hai thứ hợp nhất, bổ trợ cho nhau.” Trần Thực ánh mắt lóe lên. “Câu Trần Đại Đế không phải không có phần thắng!”
Hắn vừa nghĩ đến đây, đã thấy trong tay Vân Trung Tử có thêm một cành đào, nghênh đón Phong Lôi côn.
Y không hề thể hiện Đại La Thiên của mình, cành đào trong tay cũng trông hết sức bình thường, không có bất kỳ phù lục đạo văn nào, như một cành cây vừa được bẻ xuống từ cây đào. Trên cành còn lác đác vài nụ hoa đào chưa nở. Ấy thế mà chính cành đào này lại địch lại được Phong Lôi côn có ba mươi sáu vạn năm lịch sử hương hỏa tế tự, khoảnh khắc cành đào và Phong Lôi côn chạm nhau, tiếng vang như chuông lớn bùng nổ, tựa như hai Đại thế giới va chạm vào nhau, thiên lôi địa hỏa bắn ra tung tóe!
Tiếng vang này sau khi được đám người Trường Xuân Đế Quân ngăn cản mới truyền đến tai Trần Thực nhưng vẫn khiến hắn chấn động đến choáng váng đầu óc.
Có thể tưởng tượng được nếu trực tiếp hứng chịu tiếng vang đó, Trần Thực không chết cũng trọng thương!
Cành đào trong tay Vân Trung Tử lúc thì thi triển kiếm pháp, lúc lại như đoản côn.
Khi y dùng côn pháp, côn như sói già, không ra tay thì thôi đã ra tay là tất đả thương người, tuyệt không đánh trượt. Khi y dùng kiếm pháp, thân chuyển theo kiếm, thanh kiếm như biến thành đầu não, còn thân thể chỉ là khí vật bị chi phối.
Thân hình y phiêu dật như chim hồng hoảng sợ, uyển chuyển như rồng lượn, vừa có nét phong nhã của văn nhân nhã sĩ, lại có sự đạm bạc của đạo sĩ, còn có cả nét tiêu dao bất kham của cuồng sĩ, khiến người ta không khỏi tán thưởng đạo pháp hùng vĩ kỳ diệu của y.
Hai người không tế pháp bảo, không dùng thần thông, không vận pháp thuật, chỉ dùng cành đào và Phong Lôi côn để giao phong cận chiến.
Trần Thực không thấy được Đại La Thiên của Vân Trung Tử, lại thấy Câu Trần Đại Đế bị một cành đào của y chấn cho Phong Lôi côn liên tục nảy lên, bắp tay co giật, thậm chí cả Thiên Thị viên do Câu Trần Đại Đế dùng đại đạo tái tạo cũng đang rung chuyển, các vì sao tán loạn, tinh tượng đại loạn.
“Ông chủ, Đại La Thiên Đạo cảnh của Thượng Thanh chưởng giáo nằm trong cơ thể y, đã dung hợp với thân xác rồi.”
Sau lưng Trần Thực vang lên giọng nói của Dương Sóc Sơn Nhân, chỉ điểm: “Trông như hắn không vận dụng Đại La Thiên nhưng thực ra hắn đã đạt đến đỉnh phong của cảnh giới Đại La Kim Tiên, dung hợp Đạo cảnh vào bản thân, mỗi cử chỉ đều mang theo lực lượng của Đạo cảnh. Ông chủ đừng dùng mắt thường để nhìn, hãy dùng đạo nhãn trong Đạo cảnh, mở con mắt ở mi tâm ra là có thể thấy được vài phần manh mối.”
Trần Thực cảm tạ: “Đa tạ Dương Sóc đạo huynh chỉ điểm.”
Dương Sóc Sơn Nhân vội nói: “Ông chủ chớ nói vậy. Ta thấy Đạo cảnh của ông chủ quả thực bác đại tinh thâm nhưng lại ít khi sử dụng, chắc là ông chủ thiên tài trác tuyệt, tự mình tu luyện đến bước này, không người chỉ dẫn, không biết cách dùng Đạo cảnh nên ta mới mạo muội lên tiếng.”
Gã nói chuyện văn nhã, nhưng khi nói với Trường Xuân Đế Quân lại hung ác vô cùng, miệng lưỡi không sạch sẽ, thích hỏi thăm cha mẹ và tổ tông của đối phương.
Đương nhiên, Trường Xuân Đế Quân cũng thích hỏi thăm cha mẹ và tổ tông của gã.
Trong Đạo cảnh Đạo Khư của Trần Thực quả thực có một vài con mắt kỳ quái, cũng là đạo tượng, chỉ là những đạo tượng này thường chỉ thấy đám người Trường Xuân Đế Quân, Dương Sóc Sơn Nhân tụ tập lại, suy ngẫm đạo pháp của chúng, chứ bản thân Trần Thực rất ít khi vận dụng.
Trần Thực tâm niệm khẽ động, phân biệt những con mắt kỳ quái này, chỉ cảm thấy mỗi con mắt lại ẩn chứa đại đạo khác nhau.
Điền Dã Lão Nhân tóc bạc trắng như một lão nông cười nói: “Nếu ông chủ muốn quan sát bậc cự phách như Vân Trung Tử thì nên dùng đạo nhãn này.”