๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Vân Trung Tử thấy nụ cười này của hắn, trong lòng bất giác bùng lên một ngọn lửa giận vô danh.
Nếu lần này người Đại Thiên Tôn phái tới là Đấu Mỗ hoặc Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn thì chính là nhắm vào Câu Trần Đại Đế. Bởi vì Đấu Mỗ và Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn vốn có ân oán với Câu Trần Đại Đế, Câu Trần lại là Tiên nhân nên hai người họ kéo đến, chắc chắn sẽ xách đầu Câu Trần về.
—— Năm xưa, đệ tử của Đấu Mỗ là Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn đã chết trong tay Vân Trung Tử, bị y dùng Thông Thiên Thần Hỏa Trụ luyện chết. Câu Trần là đệ tử của Vân Trung Tử, vừa hay nợ máu trả máu.
Nhưng người Đại Thiên Tôn phái tới dẹp loạn lại là Trần Thực.
Trần Thực quá yếu, vốn dĩ không giết nổi Câu Trần, rõ ràng là pháo hôi do Đại Thiên Tôn phái đến chịu chết. —— Triều Đại Minh có hỏa pháo, đại pháo để lâu ngày, trong nòng sẽ tích tụ tro bụi, làm tắc nghẽn phù lục trận văn được khắc bên trong, vì vậy cần phải quét dọn sạch sẽ. Pháo hôi chính là thứ vô dụng được đem ra chịu chết.
Kế hoạch vốn rất tốt, Trần Thực đến dẹp loạn, không ảnh hưởng nhiều đến kế hoạch của Vân Trung Tử, sau khi Trần Thực chết, Đại Thiên Tôn vẫn sẽ phái người đến. Hoặc Trần Thực chọc giận Câu Trần Đại Đế, Câu Trần giết chết Trần Thực thì Câu Trần vẫn phải làm phản.
Thế nhưng, ngoài dự đoán là, Trần Thực lại thật sự có thực lực dẹp loạn.
Trần Thực vậy mà lại dẹp loạn một cách đường đường chính chính.
Mấu chốt là, tên khốn này dẹp loạn, lại làm tốt hơn bất kỳ ai!
Trần Thực cứ thế liên tục quét ngang, không làm tổn hại đến lê dân bá tánh, thuận lợi phế bỏ toàn bộ tiên thần trên đường, dù có phản loạn hay không cũng đều biến họ thành phàm phu tục tử, không cần phải đánh đấm gì nữa.
Đám người Tân Tiên Quân, Mai Chân Nhân của Bình Thiên lâu bày binh bố trận, Ngô Việt Tinh Quân dụ Trần Thực vào bẫy, thậm chí không tiếc để Tây Tử xuất hiện trong Ngô Việt tinh phủ hòng làm loạn tâm trí Trần Thực, đây cũng là do Vân Trung Tử chỉ thị. Chỉ có điều y không bao giờ ngờ tới, đúng là Trần Thực có thất thần vì vẻ đẹp của Tây Tử nhưng sở dĩ hắn vào bẫy lại không phải vì vẻ đẹp của nàng, mà là vì cảm thấy có thể quét sạch đám loạn đảng này.
Mà Trần Thực, lại thật sự có thực lực, đã quét sạch loạn đảng, một lần dẹp yên loạn lạc ở Thiên Thị viên, bắt giữ hơn mười vạn Tiên nhân, áp giải về Thiên Đình chịu tội.
Vân Trung Tử dù càng nhìn Trần Thực càng thấy chán ghét nhưng không thể không khâm phục biểu hiện của hắn trên suốt chặng đường, quả thật nằm ngoài dự liệu của y.
Vân Trung Tử và Câu Trần Đại Đế đều im lặng, Trần Thực tự thấy mình phận thấp nên không lên tiếng.
Hồi lâu sau, Vân Trung Tử nói: “Tiên Đình không muốn ngươi đứng trong hàng ngũ của Thiên Đình, nếu ngươi đứng ở đó, kẻ làm sư phụ như ta đây phải trừ khử ngươi. Chỉ có như vậy mới có thể hợp tác khăng khít với Tiên Đình.”
Câu Trần Đại Đế nói: “Đại Thiên Tôn không muốn ta xuất hiện trong hàng ngũ của Tiên Đình.”
Vân Trung Tử lại một lần nữa im lặng.
Bầu không khí có phần nặng nề.
Câu Trần Đại Đế phá vỡ bầu không khí im lặng, nói: “Sư phụ, đệ tử có thể không giúp bên nào, đệ tử sẽ ở lại Thiên Thị viên này, không đi đâu cả.”
Trần Thực trong lòng khẽ động: “Câu Trần Đại Đế không xưng 'trẫm' mà xưng 'đệ tử', chứng tỏ trong lòng y vẫn chưa tuyệt vọng, vẫn hy vọng không xung đột với Vân Trung Tử, sư đồ vẫn giữ được thể diện bên ngoài.”
Vân Trung Tử thở dài, nói: “Đồ nhi ngoan, có những lúc vi sư cũng không thể làm theo ý mình. Ta không còn là Luyện khí sĩ ở Chung Nam sơn năm nào mà giờ là Chưởng giáo tôn của Thượng Thanh cảnh. Dưới trướng ta không còn là vài người như ngươi và Kim Hà Đồng Tử mà là toàn bộ chi mạch Thượng Thanh cùng với hàng nghìn đệ tử chân truyền, hàng chục vạn đồ tôn cách đời cùng vô số môn nhân Thượng Thanh.”
Y có phần chua xót, khẽ nói: “Ta ngồi ở vị trí này, chính là Thượng Thanh Giáo chủ, phải làm gương.
Câu Trần Đại Đế lặng lẽ gật đầu, nói: “Trẫm hiểu. Chưởng giáo tôn của Thượng Thanh cảnh liên thủ với Tiên Đình, không thể dung thứ cho đệ tử của mình phản bội Thượng Thanh cảnh, bắt buộc phải có thái độ.”
Vân Trung Tử mỉm cười: “Vì vậy, dù vi sư biết rõ Đại Thiên Tôn đang chú ý nơi này, ta cũng bắt buộc phải đến một chuyến. Đến một chuyến là để cho Tiên Đình, cho Thái Thanh, Ngọc Thanh và Tây Thiên thấy rõ thái độ của Thượng Thanh ta.”
Câu Trần Đại Đế cũng mỉm cười: “Trẫm hiểu. Thượng Thanh Giáo chủ quang minh lỗi lạc, dẫu biết sẽ đối đầu với Đại Thiên Tôn cũng phải đi một chuyến. Huống hồ chuyến đi này của Thượng Thanh Giáo chủ không phải không có mục đích, vừa có thể thăm dò xem rốt cuộc bản lĩnh của Đại Thiên Tôn đã đến mức nào, lại vừa có cơ hội trừ khử Câu Trần và Trần Phu Tử, một mũi tên trúng hai đích, mạo hiểm một chút cũng đáng, không hề chịu thiệt.”
Vân Trung Tử cười nói: “Đúng vậy. Vi sư trước nay không bao giờ chịu thiệt. Đồ nhi ngoan, ngươi bây giờ là Câu Trần Đại Đế, không còn là đứa trẻ nghịch ngợm bảy tuổi năm nào, hai quả hồng hạnh ngươi đã dùng cũng nên trả lại cho vi sư rồi.”
Trần Thực trong lòng chấn động, nhìn về phía Câu Trần Đại Đế, khẽ lắc đầu, ra hiệu y đừng đáp lời.
Câu Trần Đại Đế làm như không thấy, nghiêm nghị nói: “Đệ tử nhờ hai quả hồng hạnh này tương trợ mới khống chế được phong lôi chi pháp của Ngoại đạo, nhiều lần chém giết cường địch, bảo vệ Đại Chu, nhận được ân huệ quá nhiều. Tất nhiên đệ tử phải trả lại cho sư tôn!”
Y vận dụng pháp lực, tinh luyện đạo lực Ngoại đạo trong thân xác và Nguyên Thần, cô đọng tinh huyết trong cơ thể, chẳng mấy chốc đã luyện ra hai quả hồng hạnh
Non nửa bản lĩnh của Câu Trần Đại Đế là nhờ vào hai quả hồng hạnh này, từ phong lôi song sí, kim thân hai trượng, cho đến đạo pháp quỷ dị khôn lường. Nhưng cảnh giới của y hiện nay đã vượt xa năm đó, thân xác cường đại và đôi cánh mà hồng hạnh mang lại, đối với y mà nói đã không còn quan trọng nữa.
Câu Trần Đại Đế luyện ra hồng hạnh, dáng vẻ khá thong dong, hai tay bưng hồng hạnh đưa đến trước mặt Vân Trung Tử.
Vân Trung Tử nhận lấy hồng hạnh, cười nói: “Những năm qua ngươi dựa vào chúng mà lĩnh ngộ được không ít đạo pháp thần thông phi phàm, lợi ích vô cùng, hồng hạnh tuy đã trả lại, nhưng đạo pháp vẫn còn trên người ngươi, vẫn là ngươi được hời.”
“Vâng.” Câu Trần Đại Đế không phản bác, nói: “Nay đệ tử khôi phục lại thân người, ngược lại không còn ràng buộc, lần này nếu có thể sống sót, có thể sẽ tiến thêm một bước.”
“Đúng vậy, ngươi thật khiến người khác phải ngưỡng mộ.” Vân Trung Tử cười nói: “Phong Lôi côn cũng là ta cho ngươi, hôm nay tình nghĩa sư đồ của chúng ta đã đoạn tuyệt, cũng nên trả lại rồi.”
Trần Thực ho khan một tiếng, trầm giọng nói: “Năm xưa Vân Giáo chủ ban cho Phong Lôi côn chỉ là một món pháp bảo bình thường mà thôi. Nay Phong Lôi côn đã trải qua ba mươi sáu vạn năm hương hỏa của Câu Trần thượng cung, đã sớm được luyện cho mạnh hơn năm đó không biết bao nhiêu lần, có thể nói là một trời một vực. Món pháp bảo này, không nên trả.”
Vân Trung Tử cười mà không đáp.
Trần Thực cười lạnh nói: “Vân Giáo chủ đã tặng đồ rồi, còn có thể đòi lại à? Thượng Thanh cảnh cũng quá keo kiệt, khiến đám tà ma Ngoại đạo ở Kim Ngao đảo của ta đây cũng phải khinh thường!”
Vân Trung Tử vẫn không thèm để ý.
Trần Thực nhíu mày, truyền âm nói: “Bệ hạ, y đã động sát tâm, muốn giết ngươi trước khi Đại Thiên Tôn ra tay. Giao ra Phong Lôi côn, y sẽ có đủ mười phần chắc chắn để trừ khử cả ngươi và ta!”
Câu Trần Đại Đế mặt không cảm xúc, tâm niệm khẽ động, Phong Lôi côn từ Câu Trần thượng cung bay ra.
Bảo vật này được một vị Đại La Kim Tiên như gã tế luyện, lại trải qua ba mươi sáu vạn năm hương hỏa, uy lực đã sớm trở nên vô cùng khủng khiếp, vì vậy mới có thể một đòn bức lui Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn.
Phong Lôi côn thời Phạt Thương năm đó chỉ là một món Tiên khí hơi lợi hại một chút, còn Phong Lôi côn của ngày nay đã là một trong những trọng bảo hiếm có trong thiên hạ, uy lực vô cùng, sánh ngang chí bảo!
Câu Trần Đại Đế cúi người dâng báu vật, nói: “Đệ tử mượn dùng Phong Lôi côn ba mươi sáu vạn năm, vượt qua bao kiếp nạn, nhờ đó mà bảo toàn được tính mạng, vô cùng cảm kích ân điển của sư tôn. Hôm nay, đệ tử xin hoàn trả lại bảo vật này.”
“Đồ nhi ngoan, quả là đồ nhi ngoan.” Vân Trung Tử mỉm cười, nắm lấy Phong Lôi côn, xem xét cây côn từ trên xuống dưới.
Chỉ thấy cây côn này kim quang lấp lánh, trong ngoài đều có đạo văn phong lôi quấn quanh, khí tức hương hỏa tràn ngập, nặng nề vô cùng, lực lượng phi phàm đã ngưng tụ thành đạo, đạo văn của Thần đạo và Tiên đạo chỉ khẽ động là đã như sấm rền vang dội!
Ngoài ra, còn có đủ loại đạo văn Ngoại đạo khó hiểu, chắc là do những năm qua Câu Trần Đại Đế tham ngộ Ngoại đạo cũng đã luyện đến mức khá tinh thuần, rồi dùng Ngoại đạo để tế luyện bảo vật này.
“Quả là một bảo bối tốt.” Vân Trung Tử không kìm được mà cất lời khen ngợi.
Trong lòng Trần Thực chùng xuống.
Lúc trước Câu Trần Đại Đế vẫn còn cơ hội bảo mệnh, nay luyện ra hồng hạnh, giao nộp Phong Lôi côn, cơ hội sống sót e rằng một phần cũng chẳng còn!
Câu Trần Đại Đế nói: “Sư tôn, đệ tử còn cần phải giao ra thứ gì nữa không?”
Vân Trung Tử nói: “Còn có công pháp năm xưa ta truyền cho ngươi, nhưng sau khi ngươi làm Câu Trần Đại Đế, công pháp ta truyền năm đó tất nhiên ngươi không dùng đến, hẳn đã sớm bước ra con đường của riêng mình, tham ngộ ra pháp môn tiên thần đồng tu. Ngươi đã không còn nợ ta gì nữa.”
Câu Trần Đại Đế thở phào một hơi, rồi đột ngột phát động Phong Lôi côn, cây côn lập tức phóng thích kim quang, phong lôi gào thét, uy năng tăng vọt!
Vân Trung Tử trong lòng biết không hay, lập tức buông tay, đẩy tu vi lên đến cực hạn, trong lòng bàn tay đang cầm Phong Lôi côn đã bộc phát ra vô số đạo văn phong ấn!
Y là Chưởng giáo tôn của Thượng Thanh cảnh, sư thừa chi mạch Linh Bảo, tinh thông các loại luyện chế pháp bảo cũng như trận pháp, phù ấn, phong cấm, trong lòng biết rõ Câu Trần đã sinh ác tâm, muốn mượn Phong Lôi côn để ám toán mình nên lập tức nảy ra ý định phong ấn Phong Lôi côn!
Tay còn lại của Câu Trần đã nắm thành quyền, đấm thẳng tới trước mặt.
Vân Trung Tử giơ tay lên đỡ, trong khoảnh khắc quyền chưởng giao nhau, Trần Thực đã nhanh chóng lùi lại, vừa lùi vừa lớn tiếng gọi: “Trường Xuân Đế Quân, Nương Bà Nguyên Quân, mau tới giúp ta!”
Trên đỉnh đầu hắn hiện ra Đạo Khư, Trường Xuân Đế Quân, Nương Bà Nguyên Quân cùng một đám Đại La Kim Tiên tàn phế ẩn mình trong Đạo Khư đều đồng loạt ra tay, ngăn cản dư chấn thần thông của hai đại cao thủ đương thời!
Trường Xuân Đế Quân đỡ lấy dư chấn thần thông, mặt mày biến sắc, chỉ cảm thấy không chèo chống nổi, vội vàng hét lớn: “Dương Sóc lão quỷ, Sơn Đường lão quỷ, các ngươi mau ra đây, bảo vệ ông chủ! Kẻ này khó xơi quá!”
Ở phía xa trong Đạo Khư, đám người già cả tàn phế như Dương Sóc Sơn Nhân, Sơn Đường Cư Sĩ cũng vội vã chạy tới, để tỏ lòng trung thành với ông chủ, kẻo cuối năm lại bị tăng tiền thuê.
Nắm đấm của Câu Trần va vào lòng bàn tay của Vân Trung Tử, cùng lúc đó, tay còn lại của y đã chộp lấy Phong Lôi côn.
Kình lực của hai bên bùng nổ, đạo uy lan tỏa, Câu Trần Đại Đế chỉ cảm thấy thần lực chấn động, pháp lực không chèo chống nổi, bèn hừ một tiếng, lộn người bay lên, đã chộp lấy Phong Lôi côn, đoạt lại bảo vật này từ trong tay Vân Trung Tử.
Thân hình gã rơi xuống đất, cổ tay xoay một vòng, toàn thân tỏa hào quang, Phong Lôi côn sấm vang chớp giật, đánh tan phong ấn của Vân Trung Tử thành từng mảnh vụn.
Câu Trần Đại Đế cười ha hả: “Vân chưởng giáo, đồ vật trẫm đã trả rồi, bây giờ trẫm cướp lại, không tính là còn nợ ngươi nữa chứ?”
Pháp bảo đã về tay, thực lực của gã tăng mạnh, cho dù đối mặt với Chưởng giáo tôn của Thượng Thanh cảnh cũng không chút sợ hãi.
Vân Trung Tử thu tay về, thần sắc có phần thất vọng: “Câu Trần, không ngờ ngươi còn có chiêu này, đã sớm không còn là bậc quân tử thật thà của năm xưa nữa rồi.”
Câu Trần Đại Đế cười nói: “Lúc nhỏ ta thật thà, ăn phải hồng hạnh, biến thành người không ra người không ra quỷ. Nếu làm Câu Trần rồi mà vẫn thật thà như thế thì đã sớm bị các ngươi ăn đến xương cốt không còn.”