Nhận tội 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Đại Thiên Tôn.”

Trần Thực nhìn Đế liễn đang tiến về phía này trong tử quang, lòng thầm nhủ.

Ngọc Đế Đại Thiên Tôn nắm giữ tất cả.

Chuyến bình định phản loạn lần này, Đại Thiên Tôn dường như chẳng làm gì cả, nhưng mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của y.

Từ lúc Thái Bạch Tinh Quân đến tuyên chỉ, mang theo Giả Tiết Việt, cho đến khi Thái Bạch Tinh Quân chết dưới Giả Tiết Việt.

Từ loạn lạc của Thiên Thị viên, đến sự giằng xé giữa phản hay không phản của Câu Trần Đại Đế.

Từ lời thăm dò của Vân Trung Tử, đến lúc Vân Trung Tử ra tay.

Từ lúc Trần Thực dẹp loạn, đến khi Ngô Việt Tinh Quân đặt bẫy.

Từ khi Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn nhúng tay, đến khi Câu Trần Đại Đế xuất thủ, rồi đến khi Vân Trung Tử hạ quyết tâm.

Và cả việc bây giờ Tử Vi Đại Đế đến đây, Vân Trung Tử lui đi, tất cả mọi thứ đều nằm trong sự khống chế của Đại Thiên Tôn, mọi sự kiện đều vận hành theo ý muốn của Đại Thiên Tôn.

“Tử Vi Đại Đế đến đây, nếu Vân Trung Tử không lui đi sẽ phải đối mặt với vòng vây của hai huynh đệ Tử Vi Đại Đế và Câu Trần Đại Đế, tình nghĩa năm xưa sẽ tan thành mây khói. Dù Vân Trung Tử không hề sợ hãi nhưng Tử Vi và Câu Trần cũng vì thế mà hoàn toàn đứng về phe Thiên Đình. Huống hồ, Vân Trung Tử còn phải đề phòng Đại Thiên Tôn có xuất hiện hay không, đã không còn khả năng chiến thắng.”

Trần Thực thầm nghĩ: “Vì vậy Vân Trung Tử không giao phong với Tử Vi mà trực tiếp lui đi, xem như lựa chọn tốt nhất. Một là có thể giữ lại mấy phần tình nghĩa với Tử Vi Đại Đế, hai là không cho Đại Thiên Tôn bất cứ cơ hội nào ra tay tập kích giết y. Đây coi như phản kích tốt nhất mà y có thể làm khi đối mặt với Đại Thiên Tôn, nhưng cũng chỉ là giãy giụa mà thôi. So ra, y đã thất bại thảm hại.”

Trong lòng Trần Thực có phần chua xót, Vân Trung Tử đánh cờ với Đại Thiên Tôn, thua một cách triệt để, nhưng dẫu sao vẫn là người đánh cờ. Còn hắn, lại là một quân cờ thực thụ.

“Nhưng đối với Đại Thiên Tôn mà nói, cũng chưa chắc Vân Trung Tử không phải là quân cờ. Ta là quân cờ, Câu Trần là quân cờ, Tử Vi là quân cờ, những vị Đại La Kim Tiên trong Đạo Khư của ta, không một ai ngoại lệ, đều là quân cờ do Đại Thiên Tôn sắp đặt.”

Trần Thực thở ra một ngụm trọc khí, Nhị Lang Chân Quân nói tâm cơ của Đại Thiên Tôn sâu không lường được, bây giờ hắn xem như đã triệt để lĩnh giáo, vô cùng khâm phục.

Xe liễn của Tử Vi Đại Đế dừng lại, vị Đại Đế này có tên đầy đủ là Trung Thiên Tử Vi Bắc Cực Thái Hoàng Đại Đế, cái gọi là Trung Thiên Bắc Cực, là chỉ Bắc Cực Tinh, ngôi sao này ở chính bắc, nơi Bắc Cực tọa lạc, sở dĩ lại gọi là Trung Thiên, là vì nó là trung tâm của tinh không, tất cả các vì sao đều xoay quanh nó.

Tử Vi Đại Đế xuống xe, chiếc xe này tên là Thất Hương xa, hương thơm thấm vào tim gan, làm lòng người say đắm, chính là bảo vật năm đó Tử Vi Đại Đế dâng cho Trụ Vương. Sau khi phạt Thương phong thần, y trở thành Tử Vi Đại Đế, chiếc xe này cũng theo y cùng đến Thiên Đình.

Trần Thực quan sát Tử Vi Đại Đế, vị Đế Hoàng cuối cùng trong Tứ Ngự này mặt tròn như trăng rằm, dung mạo thanh tú, trẻ trung tuấn lãng, cử chỉ nho nhã, vì nhận hương hỏa đã lâu, hương hỏa tử khí lượn lờ quanh thân, thần lực hùng hồn, còn hơn cả Câu Trần.

“Huynh trưởng sao lại đến đây?” Câu Trần Đại Đế nghi hoặc không thôi hỏi.

Gã vốn tưởng rằng sẽ là Ngọc Đế Đại Thiên Tôn ra tay cứu giúp, không ngờ người đến lại là Tử Vi Đại Đế.

Tử Vi Đại Đế là chủ của các vì sao, nắm giữ trật tự thay đổi của tự nhiên, cùng với cương thường trật tự của cõi âm, trật tự của yêu ma kỳ quái, ví như Bắc Cực Khu Tà viện cũng nằm dưới quyền cai trị của y, Phong Đô cũng thuộc quyền quản hạt của y, chia cắt một phần chức quyền của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ. Hương hỏa của y thịnh vượng hơn cả Câu Trần, do đó thần lực cũng mạnh hơn Câu Trần. Nhưng Câu Trần là Tiên nhân, tu vi Tiên đạo đã đạt đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, còn y thì lại là Thần linh thuần túy.

Tử Vi Đại Đế nói: “Đại Thiên Tôn sai người báo cho ta ngươi sẽ gặp nguy hiểm, ta biết tin liền lập tức chạy đến, may mà không muộn.”

Câu Trần Đại Đế trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Cho nên, huynh trưởng sẽ không phản bội Thiên Đình, đầu quân cho Tiên Đình?”

Tử Vi Đại Đế cười nói: “Người phong ta làm Tử Vi là Tam Thanh, không phải Tam Thanh cảnh, không phải Tiên Đình. Ta không nghĩ nhiều như ngươi đâu.”

Lời này của y rất thẳng thắn, khiến Câu Trần Đại Đế cũng hoàn toàn an lòng, cười nói: “Người phong ta làm Câu Trần cũng là Tam Thanh.”

Gã quét sạch đi những ngày u ám, chỉ cảm thấy sự mâu thuẫn giằng xé trong lòng đã tan biến, trong lòng lại thấy có chút áy náy với Trần Thực.

Dù sao, những ngày này gã đã không ít lần dùng vấn đề của mình để hỏi Trần Thực, ép Trần Thực không thể không khuyên gã cùng tạo phản.

Tử Vi Đại Đế ấm áp như ngọc, đối đãi với người hòa nhã, không có chút dáng vẻ nào của một Đại Đế, nói với Trần Thực: “Chẳng hay đây là Trần Thiên Vương?”

Trần Thực tiến lên hành lễ, nói: “Trần Thực bái kiến bệ hạ.”

Tử Vi Đại Đế đáp lễ, lại về phía phía đám người Trường Xuân Đế Quân trong Đạo Khư sau lưng Trần Thực hành lễ, đám người Trường Xuân Đế Quân vội vàng đáp lễ nói: “Sơn dã thôn phu, bái kiến Tử Vi đạo huynh.”

Tử Vi Đại Đế đối nhân xử thế khiến người ta như được tắm gió xuân, không vì họ là những kẻ tàn phế nhiễm Ngoại đạo mà xem thường.

Sau khi hàn huyên với họ một phen, Tử Vi Đại Đế lại nhìn về phía Trần Thực, mỉm cười nói: “Ta nghe nói Trần Thiên Vương làm Phu Tử ở Bồng Lai Tây, đã là Phu Tử, vậy là ngang hàng, không cần đa lễ. Ta nghe nói, Trần Thiên Vương đã từng đến Bắc Cực?”

Trần Thực tim đập thót một cái, không phải biết y nói Bắc Cực mà là Phong Đô.

Khi trước Trần Dần Đô ám toán Bắc Đế, gây ra động tĩnh rất lớn, Hữu Thiên sư của Tiên Đình là Tiềm Long lão tổ liền dẫn đám người Trần Dần Đô, Trần Thực lại tới Phong Đô, giết chết Bắc Đế, dẫn đến cuộc chiến tiên thần lần này.

Khi trước Tiềm Long giết Bắc Đế, rất nhiều Quỷ thần của Lục Thiên Cố Quỷ đã nhìn thấy Trần Thực và Trần Dần Đô đứng trong cửa, có lẽ vì nguyên nhân này Tử Vi Đại Đế mới hỏi Trần Thực có từng đến Bắc Cực không.

“Đã từng.” Trần Thực nói.

Tử Vi Đại Đế khá kinh ngạc, không ngờ Trần Thực lại đúng như tên gọi, thành thật vô cùng.

Trần Thực nói: “Khi Hữu Thiên sư của Tiên Đình là Tiềm Long ám sát Bắc Đế, ta đang ở bên ngoài Phong Đô Thiên cung.”

Ánh mắt Tử Vi Đại Đế lóe lên, nói: “Trần Phu Tử nhất định có lý do để giết Bắc Đế, đúng không?”

“Không có.” Trần Thực thành thật nhận tội, nói: “Ta và gia gia ta bị Tiềm Long lôi kéo, không thể không giúp lão hoàn thiện Nguyên phù, sau đó không thể không theo lão đến Phong Đô, để kiểm chứng Nguyên phù của lão có thể giết chết Bắc Đế hay không.”

“Nguyên phù.”

Tử Vi Đại Đế và Câu Trần Đại Đế nghe vậy, trong lòng đều hơi chấn động.

Đối với Nguyên phù, họ cũng từng nghe qua, nhưng hiểu biết không nhiều. Tử Vi Đại Đế từng thu thập được một ít Nguyên phù trên thi thể Bắc Đế nhưng những Nguyên phù này rất rời rạc, khó mà lý giải.

Trong cuộc đối đầu với Tiên Đình, Tam Thanh cảnh và Tây Thiên lần này, họ cũng phát hiện một số thần thông Tiên Phật mạnh mẽ có vận dụng Nguyên phù, lấy yếu thắng mạnh, mang đến cho họ chấn động rất lớn.

“Ngươi và lệnh tổ giúp Tiềm Long hoàn thiện Nguyên phù?” Câu Trần Đại Đế nói: “Sau khi hoàn thiện Nguyên phù, làm sao Tiềm Long có thể để các ngươi sống sót rời đi?”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters