๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực cười nói: “Nguyên phù chỉ hoàn thiện được hai ba phần, muốn đạt đến cảnh giới chí thiện chí mỹ còn cần nhiều người có đại trí tuệ và tinh thông Ngoại đạo hơn nữa để bổ sung. Tiềm Long vẫn cần ta và gia gia ta tiếp tục giúp lão hoàn thiện Nguyên phù. Chỉ cần Nguyên phù chưa hoàn thiện, chúng ta sẽ không đến nỗi phải chết.”
Lời này ít nhiều có phần không thật, người mà Tiềm Long lão tổ cần là Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ chứ không cần Trần Thực, lão từng có ý định mượn đao giết người, trừ khử Trần Thực, chẳng qua đã thất thủ mà thôi.
Nhưng những điều này không cần phải giải thích với Câu Trần và Tử Vi.
Tử Vi Đại Đế nói: “Lần đầu tiên Bắc Đế bị ám sát là bị sáu vị Thái Ất Kim Tiên đả thương, thực lực của sáu người này đều không cao minh lắm nhưng đã phá được đạo pháp của Bắc Đế...”
“Là gia gia ta làm.” Trần Thực lại sảng khoái nhận tội, nói: “Đạo pháp Thần đạo của Bắc Đế đã bị gia gia ta phá sạch sành sanh, kế hoạch hành thích lần này được lập ra, chính là để kiểm chứng xem Nguyên phù có thể phá được Thần đạo hay không. Lần hành thích này, sau khi trọng thương Bắc Đế, Tiềm Long đã dùng phương pháp của gia gia ta để chém giết Bắc Đế.”
Câu Trần và Tử Vi liếc nhìn nhau, đều khó giấu được vẻ kinh ngạc.
Hai người định thần lại, Tử Vi tiếp tục hỏi: “Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ gặp phục kích ở Huyền Hoàng hải, chém giết hai vị Đại La Kim Tiên, bức lui đám cao thủ như Quảng Thành Tử, thực lực siêu phàm...”
“Nguyên phù của nghĩa mẫu là do ta truyền.” Trần Thực cắt ngang lời y, tiếp tục nhận tội: “Sau khi Bắc Đế chết, ta đã ý thức được mục tiêu tiếp theo của Tiên Đình chính là nghĩa mẫu. Vì vậy ta đã liên lạc với nghĩa mẫu ngay lập tức, truyền thụ cho người Nguyên phù, thay thế toàn bộ đạo văn Thần đạo mới có được chiến quả như vậy.”
Mắt Câu Trần Đại Đế sáng lên, nói: “Làm sao ngươi hiểu được Thần đạo của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ?”
Không hiểu Thần đạo của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ thì không thể truyền thụ Nguyên phù tương ứng, đây là kiến thức cơ bản.
Trần Thực nói: “Nghĩa mẫu đã từng truyền thụ cho ta Huyền Hoàng đạo văn của người.”
Câu Trần Đại Đế chần chừ, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ truyền thụ Huyền Hoàng đạo văn, có thể nói là đã đem bản lĩnh cốt lõi nhất của mình truyền thụ cho Trần Thực mà không hề giữ lại chút nào. Dù là đối với người tin tưởng nhất cũng chưa chắc đã có thể truyền thụ pháp môn căn bản. Huống chi, Trần Thực chỉ là con nuôi của nàng? Hơn nữa đứa con nuôi này chỉ là do phân thân của nàng nhận. Nhưng chính vì mối quan hệ này, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ vẫn truyền.
Hơn nữa, Trần Thực là dựa vào chính Huyền Hoàng đạo văn do Hậu Thổ truyền lại mà cứu được tính mạng của nàng.
Nhưng Câu Trần suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy chưa chắc mình đã có được tấm lòng và khí phách như Hậu Thổ.
Lúc này, Tử Vi Đại Đế cười nói: “Trần Phu Tử, ta truyền Bắc Cực đạo văn cho ngươi, ngươi có thể truyền cho ta Nguyên phù tương ứng không?”
Đạo tâm của Câu Trần Đại Đế chấn động dữ dội, không thể tin nổi nhìn y.
Tử Vi Đại Đế cười nói: “Tiên nhân quan sát thần thể và đạo pháp của chúng ta, đã sớm quan sát không biết bao nhiêu lần, đạo pháp thần thông đã sớm bị người ta nhìn thấu, học được rồi, hà tất phải bo bo giữ lấy của mình?”
“Huynh trưởng, chuyện đó không giống!”
Câu Trần Đại Đế tranh luận: “Thứ họ quan sát được chỉ là công phu bề mặt nông cạn...”
“Giống nhau cả thôi.” Tử Vi Đại Đế cười nói: “Nếu không thì tại sao Bắc Đế đạo hữu lại chết trong tay Tiềm Long?”
Câu Trần Đại Đế im lặng.
Từ lâu Thiên Đình đã có một quy tắc bất thành văn, đó là những đệ tử danh môn trong giới Tiên nhân có thể bỏ ra một ít tiền tài, để quan sát các Thần linh hùng mạnh ở cự ly gần, tham ngộ đại đạo mà những vị đại đạo Thần linh này đại diện, lĩnh ngộ đạo pháp cao thâm.
Nếu địa vị đủ cao, trả đủ nhiều tiền, còn có thể quan sát những tồn tại như Tứ Ngự.
Trong khoảng thời gian này, e rằng đạo pháp của Tứ Ngự đã sớm bị Tiên Đình ghi chép lại, thử tìm cách phá giải rồi.
Trần Thực nói: “Chỉ cần có Thần đạo căn bản đạo văn của bệ hạ, cho ta một chút thời gian, ta là có thể chuyển đạo văn thành Nguyên phù tương ứng.”
Tử Vi Đại Đế mỉm cười nói: “Nếu Thần đạo của ta cũng dùng Nguyên phù để thay thế đạo văn, vậy thì rốt cuộc ta là Thần hay là Tiên?”
Trần Thực hơi sững sờ, quả thực hắn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Câu Trần Đại Đế bên cạnh không khỏi ngẩn người.
Ngay cả đám người Trường Xuân Đế Quân, Nương Bà Nguyên Quân trong Đạo Khư, trong đầu cũng vang lên những tiếng nổ ầm ầm, tựa như từng đoàn lôi quang nổ tung trong óc.
Khác biệt lớn nhất giữa Thần và Tiên, đương nhiên là nguồn gốc của pháp lực. Một bên dựa vào hương hỏa tế tự của lê dân để hóa thành lực lượng phi phàm ngưng tụ tu vi, một bên dựa vào tu hành cá nhân cảm ngộ trời đất để nâng cao bản thân.
Vì vậy Thần đạo phải phục vụ chúng sinh, nhận hương hỏa của lê dân, Tiên đạo thì phải lánh đời độc lập, siêu nhiên thế ngoại.
Một bên tu thành Thần đạo, một bên tu thành Tiên đạo, một bên phải tu công đức, một bên phải tu đạo tâm.
Thần đạo và Tiên đạo là hoàn toàn khác biệt, trở thành hai lĩnh vực khác nhau.
Nếu như kết cấu cơ bản tạo nên Thần đạo lại cùng một loại với kết cấu cơ bản tạo nên Tiên đạo thì sao?
Vậy thì Thần đạo và Tiên đạo, còn có gì khác biệt?
Ranh giới giữa Thần và Tiên, có phải đột nhiên trở nên mơ hồ hay không?
Tử Vi Đại Đế nói: “Nếu Nguyên phù được quảng bá rộng rãi sẽ không còn Thần đạo và Tiên đạo nữa, Thần đạo và Tiên đạo chỉ là hai con đường tu hành, hai phương thức tu hành khác nhau, trăm sông đổ về một biển. Thần nhân và Tiên nhân đều là đồng loại. Khi đó, Thần và Tiên sẽ không còn khác biệt.”
Câu Trần Đại Đế lẩm bẩm: “Thiên hạ đại đồng, sẽ không cần phải chém giết đến đầu rơi máu chảy nữa. Tiên Đình và Thiên Đình ai là chính thống, còn cần phải tranh đấu à?”
“Không, vẫn sẽ tranh!” Trần Thực quả quyết nói: “Nguyên phù do Tiềm Long lão tổ sáng tạo ra, lão đã tạo ra Nguyên phù đầu tiên. Với tài hoa trí tuệ của lão đương nhiên có thể đoán trước được rằng một khi Nguyên phù xuất hiện Thần Tiên sẽ không còn khác biệt. Lão biết rõ điều này nhưng vẫn cố chấp phò tá Tiên Đế Chí Tôn tạo phản, có thể thấy tranh đoạt quyền lực, sẽ không thay đổi vì Nguyên phù.”
Tử Vi Đại Đế khẽ gật đầu, nói: “Nguyên phù được quảng bá rộng rãi, Thần Tiên sẽ không còn khác biệt, điểm khác biệt duy nhất là ai sẽ ngồi trên bảo tọa của Thiên Đình. Người này không phải ta, tại sao ta không phản?”
Câu Trần Đại Đế nói: “Cho dù họ tạo phản cũng không thay đổi được thế đạo này.”
“Nhưng, trước kia mình không ngồi lên được, sau khi tạo phản mình lại có thể ngồi lên, cớ sao không làm?” Tử Vi cười nói.
Câu Trần Đại Đế thở dài.
Tử Vi Đại Đế nhìn về phía Trần Thực, hỏi: “Bắc Cực đạo văn của ta có tổng cộng bảy loại, ta truyền hết cho Trần Phu Tử, Phu Tử cần bao lâu để chuyển chúng thành Nguyên phù?”
Trần Thực không cần suy nghĩ đáp: “Ta phải xem Bắc Cực đạo văn trước đã!”
“Được!”
Tử Vi Đại Đế vung tay lên, từng luồng tử khí từ trên trời giáng xuống, trong tử khí, những Bắc Cực đạo văn vô cùng chói mắt lần lượt hiện ra, đại diện cho Thần đạo của vị Đạo Thần Tử Vi Đại Đế này!
Đạo văn có tổng cộng bảy loại, mỗi một loại đều ẩn chứa đại đạo diệu lý vô cùng phong phú.
Những đạo văn này lại có vô số biến hóa, hình thành nên hệ thống đạo pháp phức tạp huyền diệu của nhất hệ Bắc Cực.
Trần Thực lần lượt xem xét, phán đoán đại đạo diệu lý ẩn chứa trong những đạo văn này, một lúc sau nói: “Hai tháng!”
Tử Vi Đại Đế cười sang sảng, nói: “Được! Hai tháng sau ta sẽ đến đây, lắng nghe chỉ dạy!”
Câu Trần Đại Đế chần chừ một chút, nói: “Trần Phu Tử, Câu Trần đạo văn của ta cần khoảng bao lâu?”
Gã cũng thể hiện ra Câu Trần đạo văn, tổng cộng có chín đạo, Trần Thực quan sát một lát, nói: “Cũng cần hai tháng!”
Câu Trần Đại Đế cười nói: “Được, đã như vậy, hai tháng sau, chúng ta gặp nhau ở Kim Ngao đảo!”