๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực trong lòng giật thót, biết Câu Trần Đại Đế đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Bệ hạ, ý của ta là, chỉnh lý Bắc Cực đạo văn của Tử Vi Đại Đế cần hai tháng, chỉnh lý Câu Trần đạo văn của bệ hạ cũng cần hai tháng. Hai tháng cộng hai tháng, tổng cộng cần bốn tháng.”
Câu Trần Đại Đế cười lạnh: “Ta chỉ nghe thấy hai tháng, hai tháng sau ta sẽ đến Kim Ngao đảo nghe Phu Tử dạy bảo. Ta không chờ nổi bốn tháng.”
Trần Thực vô cùng khó xử, nhìn về phía Tử Vi Đại Đế.
Tử Vi Đại Đế sắc mặt ôn hòa, nói: “Tiên Đình ra tay với Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, lại trừ khử Trường Sinh đạo huynh, sở dĩ mấy năm nay chậm chạp chưa ra tay với huynh đệ chúng ta là vì cảm thấy có thể lôi kéo. Nhưng lần này sau khi Vân chưởng giáo đến đây một chuyến, con đường này coi như dứt đoạn.”
Câu Trần Đại Đế nói: “Bước tiếp theo, bọn chúng sẽ hạ sát thủ với huynh đệ chúng ta, vì vậy càng sớm có được Nguyên phù, thay thế đạo văn Thần đạo trển người, cơ hội sống sót sẽ càng lớn.”
Tử Vi Đại Đế nói thêm: “Bởi vậy còn phải phiền đến Phu Tử nhiều hơn.”
“Ngươi phá giải đạo văn Thần đạo sớm một bước thì chúng ta sẽ an toàn sớm hơn một ngày.” Câu Trần Đại Đế nói.
Trần Thực suy tư một lát, nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Ta sẽ cố hết sức, nhưng trong hai tháng có thể phá giải xong đạo văn của hai vị hiền huynh đệ hay không, ta không dám chắc.”
Câu Trần Đại Đế cười nói: “Ngươi cứ cố hết sức đi, cho dù không hoàn thành, huynh đệ chúng ta không đến mức thanh toán nợ cũ thời phạt Thương với Kim Ngao đảo của ngươi.”
Trần Thực hừ một tiếng, cẩn thận ghi nhớ đạo văn Thần đạo của hai người.
Tuy số lượng Câu Trần đạo văn và Tử Vi đạo văn không nhiều nhưng đạo lý ẩn chứa lại cực kỳ thâm sâu, mặc dù không bằng Huyền Hoàng đạo văn của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nhưng không thua kém quá nhiều.
Trần Thực nhân cơ hội này, để hai vị Đại Đế tự mình giảng giải những phần cao thâm trong đạo văn.
Thần đạo và Tiên đạo vốn không tương thông, cho dù Câu Trần và Tử Vi đích thân giảng giải, Tiên nhân cũng nghe không hiểu. Nhưng bản thân Trần Thực đã có nghiên cứu về Thần đạo, lại đã sớm đổi đạo văn của mình thành Nguyên phù nên những đạo lý mà Câu Trần và Tử Vi giảng, hắn vừa nghe đã hiểu, vừa ngộ liền thông.
Cho dù có vài đạo lý cao thâm, chuyên tâm suy tư một hồi cũng lập tức hiểu rõ.
Đợi đến khi Trần Thực hiểu rõ đạo văn của hai vị Đại Đế đã hơn mười ngày trôi qua, Trần Thực trong lòng khẽ động, chỉ cảm thấy cảnh giới Kim Tiên đang rục rịch, có xu thế phá tan lao tù Kim Tiên để tiến vào cảnh giới tiếp theo!
Trong hơn mười ngày này, hai vị Đại Đế đã tự mình giảng giải đạo pháp của mình, tương đương với việc quán đỉnh truyền công cho hắn, giúp hắn hiểu rõ đạo văn mà hai vị Đại Đế đã tham ngộ suốt mấy chục vạn năm.
Hành động này tương đương với việc có được áo diệu đại đạo của hai vị Đại Đế, khiến đạo hạnh của hắn cũng bất tri bất giác gia tăng, cảnh giới Kim Tiên đã viên mãn.
Chỉ có điều cảnh giới Thái Ất Kim Tiên cực kỳ kỳ diệu, cảnh giới này khác với những cảnh giới trước đó, cần phải kết xuất đạo hoa trong cảnh giới này. Dù Trần Thực đã đạt tới cảnh giới Kim Tiên đã viên mãn nhưng vẫn chưa biết nhiều về cách tu hành của cảnh giới Thái Ất Kim Tiên.
Câu Trần Đại Đế nhắc nhở: “Trần Thiên Vương, chỉ còn một tháng rưỡi.”
Trần Thực trừng mắt nhìn, Câu Trần Đại Đế vờ như không thấy.
Tử Vi Đại Đế không lên tiếng.
Trần Thực không dám trì hoãn, lập tức triệu hồi Đạo cảnh Đạo Khư, tiến vào Đạo cảnh đồng thời liên lạc với Đạo thân Trần Cửu U của mình ở Kim Ngao đảo, Trần Cửu U ở Kim Ngao đảo triệu hồi Đạo Khư, Trần Thực từ trong Đạo Khư bước ra, trở về Kim Ngao đảo. Tiểu Đoạn tiên tử tiến lên đón, nói: “Phu quân, chuyện dẹp loạn đã xong chưa?”
“Xong rồi, chỉ có điều lại rước thêm hai phiền phức.”
Trần Thực nói nhanh: “Phu nhân, ta phải liên lạc với Ngũ bá, nàng mau đi tìm Thôi Chân Chân, bảo nàng đến gặp ta!”
Tiểu Đoạn tiên tử trong lòng kinh ngạc, vừa về đã muốn liên lạc với Tạo Vật Tiểu Ngũ? Còn muốn Thôi Chân Chân đến gấp, xem ra tình hình thật sự khẩn cấp. Ngay sau đó Trần Thực lại lệnh cho Trần Cửu U đến Phù La thôn trong Đạo Khư, tìm đại hán luyện dược tên Đường Phong để lấy một ít linh đan của Phù La thôn.
Sắp xếp ổn thỏa, Trần Thực trở về Bích Du cung, bày tế đàn, lấy ra một nén hương to nhất đốt lên, thầm niệm tên của Tạo Vật Tiểu Ngũ.
Một lát sau, khói hương lượn lờ, dần dần hóa thành đầu của một con rối vải, cười nói: “Tiểu Thập, ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Trần Thực nói: “Ngũ bá, ta cần bá bá và gia gia cùng nhau nghiên cứu, phá giải đạo văn của Tử Vi Đại Đế và Câu Trần Đại Đế.”
Hắn nhanh chóng kể lại yêu cầu của hai vị Đại Đế, nói: “Chỉ bằng sức một mình ta khó có thể phá giải những đạo văn này trong vòng một tháng rưỡi để chuyển hóa chúng thành Nguyên phù, bá bá và gia gia liên thủ, ta mới có mười phần nắm chắc.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ cười nói: “Ngươi đến không đúng lúc rồi, lão cha bị Tiềm Long lão tổ mời đi, nói muốn liên thủ với mười sáu người thông minh dưới trướng để phá giải đạo pháp của Tử Vi Đại Đế và Câu Trần Đại Đế, chuẩn bị giết chết hai vị Đại Đế này.”
Trần Thực tim đập thót một cái, nói: “Gia gia đi bao lâu rồi?”
“Hơn mười ngày rồi.”
Trần Thực định thần lại, xét về mặt thời gian, sau khi Vân Trung Tử lui binh lần này đã lập tức liên lạc với Tiên Đình, báo cho họ biết việc giữ chân Câu Trần Đại Đế đã thất bại, Tiên Đế Chí Tôn vì vậy lập tức hạ lệnh giết chết hai vị Đại Đế này.
“Vân Trung Tử quả thực quyết đoán dứt khoát, không chút nể tình xưa. Tiềm Long tập hợp mười bảy người có trí tuệ cao nhất để phá giải đạo pháp thần thông của hai vị Đại Đế, Nguyên phù mà bọn họ nắm giữ tuy không thâm hậu bằng ta nhưng việc phá giải đạo pháp thần thông của hai vị Đại Đế vẫn có thể làm được.” Sắc mặt Trần Thực âm u bất định, liếc nhìn Tạo Vật Tiểu Ngũ một cái, lại thấy con rối vải do hương khói hóa thành này có vẻ ngây thơ đáng yêu.
Trần Thực trong lòng khẽ động, hỏi: “Ngũ bá, vì sao gia gia không dẫn bá bá đi phá giải?”
Tạo Vật Tiểu Ngũ nói: “Ta là con rối, không có tư cách đến đó.”
Trần Thực cười nói: “Ngũ bá, gia gia không có ở đây, bá bá hãy giúp ta một tay, xem trí tuệ của mười bảy kẻ có trí tuệ cao nhất kia cao hơn hay là trí tuệ của hai chúng ta cao hơn.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ hai mắt sáng lên, có phần do dự, nói: “Đối đầu với lão cha và những người khác, e là không hay lắm...”
“Ta đã chuẩn bị Thôi Chân Chân cho bá bá, ngươi có thể giáng lâm bất cứ lúc nào!” Trần Thực nói.
“Được thôi.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ dứt khoát đáp: “Một mình ta ở đây cũng nhàm chán, ngươi bảo Chân Chân chuẩn bị ổn thỏa, ta sẽ giáng lâm ngay.”
Trần Thực trong lòng mừng rỡ: “Có Ngũ bá tương trợ, ta có thể loại bỏ nhân tính, dùng thần tính tuyệt đối để phá giải đạo văn của hai vị Đại Đế!”
Tiểu Đoạn dẫn Thôi Chân Chân đến, cô nương này mấy ngày nay tu hành theo Giang Quá, hai người ngày càng thân thiết, nảy sinh chút tình cảm.
Sau lần được Trần Dần Đô lâm xá trước đó, tu vi thực lực của Thôi Chân Chân đã có bước tiến dài, ngộ tính cũng tăng mạnh, tu vi tiến cảnh không nhỏ, nay đã đạt đến Chân Tiên đệ tứ Đạo cảnh.
“Giáo tôn, lại là vị lão gia lần trước giáng lâm sao.” Thôi Chân Chân trong lòng có phần vui mừng, hỏi.
Trần Thực do dự một chút, lắc đầu nói: “Không phải. Là Ngũ bá của ta muốn mượn thân thể của ngươi để giáng lâm. Ngũ bá chính là người lần trước ở bên cạnh gia gia ta. Chân Chân, nếu ngươi không đồng ý cũng không sao cả...”
“Ta đồng ý!”
Thôi Chân Chân cười nói: “Chuyện tốt thế này, nếu ta từ chối, chẳng phải là kẻ ngốc à?”
Nàng ngồi xếp bằng xuống, đạt đến trạng thái vật ngã lưỡng vong, Trần Thực lập tức viết một tấm Khiên Hồn Dẫn phù lục, dán lên người nàng.
Tạo Vật Tiểu Ngũ thấy vậy, lập tức phát động đạo pháp Lâm Xá, chuẩn bị giáng lâm.
Khói hương lượn lờ không biết từ đâu ùa đến, mặt đất trào lên kim tuyền, trong suối nở ra hoa sen, nâng Thôi Chân Chân lên.
Bản lĩnh của Tạo Vật Tiểu Ngũ cực cao, năng lực học hỏi cực mạnh, đã sớm học được thần thông của Sa Thu Đồng, thi triển đạo pháp Lâm Xá acũng quen tay hay việc. Chỉ chốc lát sau Thôi Chân Chân liền mở mắt, đứng dậy bước ra khỏi hoa sen, kinh ngạc đánh giá thân thể này của mình.
“Đây là lần đầu tiên ta trở thành nữ tử!” Trong miệng Thôi Chân Chân vang lên giọng nói của Tạo Vật Tiểu Ngũ.