๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Những tồn tại cổ xưa của Tây Thiên như Nhiên Đăng Cổ Phật, Di Lặc Phật và Quan Âm Đại Sĩ cũng có mật thám ở Kim Ngao đảo, giờ phút này họ cũng nhận được Nguyên phù, thấy được sự ảo diệu của nó, ai nấy đều cất lời tán thưởng.
“Không hổ là kết cấu gần với Đạo nhất, có được Nguyên phù là có thể đắc được vô thượng pháp. Đại La Kim Tiên cũng có thể tiến thêm một bước, tiến vào Đại La Diệu Cảnh mà chỉ có Tam Thanh và hai vị Phật Tổ mới có thể bước vào. Tiên Đình lấy Nguyên phù ra để dụ dỗ Tây Thiên và Tam Thanh Cảnh, ai có thể không động lòng? Đáng tiếc, Trần Phu Tử lại đi đầu truyền Nguyên phù ra ngoài.”
Nhiên Đăng Cổ Phật nói với Đại Thế Chí Bồ Tát: “Nguyên phù mà Trần Phu Tử truyền thụ còn tinh diệu hơn cả của Tiên Đình, rốt cuộc ai mới là chính thống? Trần Phu Tử này, chắc là có duyên với Tây Thiên ta, hoặc có thể gia nhập Phật môn.”
Đại Thế Chí Bồ Tát nói: “Ta và Trần Phu Tử có quen biết cũ, có thể đến khuyên hắn quy y.”
Nhiên Đăng Cổ Phật nói: “Chưa vội. Hắn phá hoại kế hoạch của Tiên Đình, chỉ sợ Tiên Đế không thể tha cho hắn. Huống chi, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn không dung tha cho hắn. Nếu hắn chết trong tay hai vị này thì vạn sự đều tan thành mây khói, nếu không chết, chịu một phen kinh hãi cũng dễ gia nhập Phật môn ta.”
Bên kia, Nam Cực Tiên Ông của Ngọc Thanh Cảnh, Huyền Đô Đại Pháp Sư của Thái Thanh Cảnh, cũng đều nhận được Nguyên phù, không khỏi động lòng.
“Tuy Tiềm Long lão tổ là người khai sáng Nguyên phù, nhưng còn lâu mới nâng Nguyên phù lên đến tầng bậc này. Trần Phu Tử tài năng trác tuyệt, truyền pháp thiên hạ, tất sẽ trở thành Đạo Tổ của Tân Tiên Đạo. Có điều thật đáng tiếc.”
“Trời cao đố kỵ anh tài, đáng tiếc.”
“Tử Nha, Phong Thần bảng và Đả Thần tiên của ngươi, hình như đã bị Trần Phu Tử phế bỏ rồi.”
------
Vô số thần thánh của Thiên Đình cũng nhận được Nguyên phù do Trần Thực truyền lại, có người vui mừng có kẻ lại lo âu.
Tử Vi Đại Đế còn chưa rời khỏi Thiên Thị Viên, cũng nhận được Nguyên phù từ mật thám ở Kim Ngao đảo truyền đến, nói với Câu Trần Đại Đế: “Không ngờ Trần Phu Tử khí phách kinh người, lại truyền thụ Nguyên phù ra ngoài. Ái đệ, ngươi cũng nhận được Nguyên phù từ mật thám truyền đến rồi chứ? Ngươi thấy thế nào?”
Câu Trần Đại Đế hừ một tiếng: “Ta không có mật thám ở Kim Đảo.”
Tử Vi Đại Đế kinh ngạc nói: “Trong Tam Quan Tứ Ngự Ngũ Lão Bát Bộ Cửu Thần, chẳng lẽ chỉ có ngươi không cài người vào Thiên Binh Doanh của Lý Thiên Vương? Ngươi không cài người, làm sao biết được nhất cử nhất động của Thiên Đình.”
Hai mươi vạn đệ tử của Kim Ngao đảo đều đến từ Thiên Binh Doanh của Lý Thiên Vương, trước kia những tồn tại cổ xưa như Tam Quan Tứ Ngự đều thích cài tai mắt vào trong đó, một là để phòng bị Đại Thiên Tôn, hai là vì quá dễ cài người.
Vì vậy Tử Vi Đại Đế cũng cài mấy tai mắt, Trần Thực dẫn đi hai mươi vạn thiên binh thiên tướng, mấy tai mắt này cũng theo đó mà đến Kim Ngao đảo.
Câu Trần Đại Đế chán nản nói: “Ta không cài tai mắt, ngược lại Đại Thiên Tôn lại cắm đầy tai mắt ở Thiên Thị Viên của ta.”
Tử Vi Đại Đế có phần đồng tình, nói: “Lần này Trần Phu Tử truyền đạo, người bất lợi nhất chỉ sợ chính là Đại Thiên Tôn. Đại Thiên Tôn đường đường là chúa tể của các vị thần, nay Nguyên phù vừa ra, tiên thần một nhà, không còn rạch ròi như trước nữa. Thiên Đình của Đại Thiên Tôn, chỉ sợ có không ít thần linh chưa chắc đã muốn tiếp tục đi theo Thần Đạo, có khi sẽ rời khỏi Thiên Đình để tu Tiên Đạo. Địa vị của ngài ấy đang lung lay dữ dội.”
Câu Trần Đại Đế nói: “Mấu chốt nhất là tiên nhân cũng có thể đi theo Thần Đạo. Tiên nhân đi theo Thần Đạo sẽ xuống hạ giới thu thập tín ngưỡng. Họ có thể luyện hóa một giới thành đạo cảnh của mình, khiến cho toàn bộ phàm nhân trong thế giới đó đều thờ phụng họ, cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Chắc chắn hương hỏa của Đại Thiên Tôn sẽ giảm đi nhanh chóng.”
Hai người nhìn nhau, đồng thanh nói: “Chắc chắn Đại Thiên Tôn không dung được Trần Phu Tử.”
Tử Vi Đại Đế chần chừ một chút, nói: “Trần Phu Tử truyền Nguyên phù cho ta, ta phải báo đáp. Lần này nếu Đại Thiên Tôn ra tay, ta nhất định sẽ ngăn cản.”
Câu Trần Đại Đế cười nói: “Huynh trưởng không phụ danh nhân nghĩa, ta há có thể vong ân phụ nghĩa? Ta cũng sẽ tương trợ!”
Tử Vi Đại Đế nói: “Chỉ không biết rốt cuộc thực lực của Đại Thiên Tôn đã đến cảnh giới nào?”
Câu Trần Đại Đế mặt mày lo lắng.
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn có rất nhiều danh hiệu, Hoàng Thiên, Hạo Thiên Thượng Đế, Lão Thiên Gia, Thiên, Ngọc Hoàng Đại Đế, Xá Tội Đại Thiên Tôn, Thượng Đế, Ngọc Hoàng Đạo Quân, mỗi một danh hiệu đều có vô số tín đồ. Hương hỏa của ngài ấy cực thịnh, vượt xa Tứ Ngự. Ngay cả Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ trong Hoàng Thiên Hậu Thổ cũng kém xa.
Nếu không phải Tam Thanh chia cắt thần quyền của ngài ấy, e rằng thần lực của ngài ấy còn cường thịnh hơn nữa!
Nếu ngài ấy ra tay, Tử Vi và Câu Trần đều không chắc có thể chèo chống được.
Hai người họ nhận được Nguyên phù do Trần Thực truyền thụ hơn một tháng trước, lúc này đã chuyển đạo văn Thần Đạo của bản thân thành Nguyên phù, thực lực tăng mạnh, nhưng nghĩ đến sắp phải đối mặt với Đại Thiên Tôn, trong lòng lại có phần e dè.
“Nhưng may là, trong Tứ Ngự còn có Hậu Thổ, còn có Đấu Mỗ, Lôi Tổ, Ôn Hoàng.”
Tử Vi Đại Đế nói: “Nếu Đại Thiên Tôn muốn trừ khử Trần Phu Tử, tất sẽ gặp trở ngại. Ngoài họ ra, Tiên Đình, Tam Thanh Cảnh và Tây Thiên, chắc chắn cũng có người vui vẻ ngáng chân Đại Thiên Tôn.”
Câu Trần Đại Đế nói: “Lúc này, e rằng Ngọc Đế Đại Thiên Tôn cũng đã biết chuyện Trần Phu Tử truyền thụ Nguyên phù. Nguyên phù mà Trần Phu Tử truyền ra còn chưa nhiều, lúc này ngài ấy ra tay diệt trừ Trần Phu Tử, có thể giảm tổn thất xuống mức thấp nhất.”
Hai người nhìn nhau, mỗi người đều vận chuyển pháp lực, để phòng bất trắc.
Kim Ngao đảo, Bích Du cung.
Trần Thực ngồi ngay ngắn không động đậy, bỗng nhiên trong lòng có cảm giác, nhìn về phía cây phủ việt được thờ phụng trong Bích Du Cung.
Riêng mặt búa đã cao hơn một người, cán búa cũng dài hơn một người, mặt quỷ trên mặt búa không biết từ lúc nào đã mở mắt, con ngươi đảo tròn.
Lúc này, Trần Dần Đô, Đỗ Di Nhiên và những người khác cũng cảm nhận được sự rung động bất an từ cây phủ việt, sắc mặt mọi người nghiêm nghị, ai nấy đều đứng dậy.
Mà ở phía xa, những người như Trường Xuân Đế Quân đang xây dựng động thiên phúc địa cũng lần lượt dừng việc trong tay, nhìn về phía Bích Du Cung trên Kim Ngao đảo. Mọi người không nói một lời, mỗi người hóa thành một luồng sáng từ trên trời giáng xuống, đến bên ngoài Bích Du Cung, rảo bước vào trong cung. Tiểu Đoạn tiên tử đã đứng bảo vệ bên cạnh Trần Thực, nhìn chằm chằm vào cây phủ việt, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mãnh liệt.
“Tìm nghĩa mẫu!” Trần Dần Đô hạ giọng nói.
Tiểu Đoạn tiên tử lập tức tỉnh ngộ, bèn thắp một nén hương, liên lạc với Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ.
Đó là pháp bảo tượng trưng cho uy quyền của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, lúc này lại tỏa ra rung động lạnh lẽo khó hiểu, khiến cho tất cả mọi người có mặt đều có cảm giác cây phủ việt có thể bay lên lấy mạng họ bất cứ lúc nào!
Không ai dám chắc có thể đỡ được một đòn này, ngay cả Đại La Kim Tiên đã trải qua mấy lần khai kiếp như Dương Sóc Sơn Nhân cũng không dám nói có thể sống sót sau một đòn của phủ việt!
Đó là Thần đạo vô thượng!
Là Trời!
Trời nổi giận, giáng xuống chính là Thiên phạt, Thiên tru!
Ai có thể chống lại?