๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Nguyên thần của Trần Thực vẫn đang truyền đạo, không hề kinh động, còn Trần Thực thì đứng dậy, đi về phía cây phủ việt đang được thờ phụng.
Tiểu Đoạn tiên tử vội vàng đưa tay ngăn hắn lại, hạ giọng nói: “Phu quân...”
“Không sao.” Trần Thực gạt tay nàng ra, đi thẳng đến trước phủ việt.
Tiểu Đoạn tiên tử vô cùng lo lắng, phát động hương hỏa, liên lạc với Hậu Thổ nương nương. Khói hương lượn lờ, hiện ra khuôn mặt của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, ánh mắt nàng u u nhìn về phía mặt phủ việt kia, ra hiệu cho Tiểu Đoạn tiên tử không cần nói thêm. Con ngươi trên mặt quỷ của phủ việt nhìn xuống, quan sát Trần Thực.
Trần Thực lấy hương, đốt lên, vái phủ việt một vái, rồi cắm hương vào lư hương phía trước phủ việt.
Ba nén hương đột nhiên từ trong lư hương nhảy ra, rơi xuống bàn thờ.
Trần Thực cúi đầu nhặt hương, cổ vươn dài ra, phơi bày dưới cây phủ việt.
Mọi người ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.
Cây phủ việt kia không hề nhúc nhích, chỉ có con ngươi của mặt quỷ vẫn nhìn xuống, gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn.
Áp lực vô hình từ trong búa truyền ra, đè lên người Trần Thực, dường như Đại Thiên Tôn đang cao quý xa vời, ẩn sau mặt quỷ, quan sát hắn.
Trần Thực dường như không hay biết, nhặt hương lên vẫn cắm vào lư hương như cũ.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Ba nén hương từ trong lư hương nhảy ra.
Trần Thực cúi đầu, nhặt từng nén hương lên, lại cắm vào lư hương.
Lúc hắn cúi đầu, cổ vươn dài, hoàn toàn không phòng bị.
Mà trong ngoài Bích Du Cung, từng đôi mắt đang dán chặt vào cảnh này, bất luận là Trần Dần Đô, Tiểu Đoạn tiên tử, hay là Trường Xuân Đế Quân, Nương Bà Nguyên Quân đều căng thẳng đến cực điểm.
Ngay cả Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ được hình thành từ khí hương hỏa, lúc này không khỏi căng thẳng.
Trần Thực nhặt hương, trên đầu là phủ việt treo cao, mắt quỷ chuyển động, phảng phất như Đại Thiên Tôn đang cách không gian thời gian xa xôi nhìn chằm chằm vào cổ hắn, tìm kiếm thời cơ và tư thế tốt nhất để chém xuống!
Với thực lực của Đại Thiên Tôn, một rìu này chém xuống, cho dù Kim Ngao đảo cao thủ đông đảo nhưng thật sự có thể đỡ được không?
Hai lần, Trần Thực dâng hương cho phủ việt hai lần, hương hỏa nhảy ra hai lần, từ chối nhận hương, thể hiện thái độ của Đại Thiên Tôn, rất bất mãn với Trần Thực.
Chỉ là dù bất mãn, phủ việt vẫn không động.
Trần Thực dâng hương lần thứ ba, cắm hương vào lư hương, ba nén hương cắm rất vững, không nhảy ra khỏi lư hương nữa.
Mọi người đều sững sờ,dồn dập nhìn về phía ba nén hương, chỉ thấy khí hương hỏa từ ba nén hương bay lên, lượn lờ bay vào lỗ mũi mặt quỷ của phủ việt.
“Nhận, nhận hương rồi!”
Mọi người vô cùng kinh ngạc, cây phủ việt tượng trưng cho uy quyền của Đại Thiên Tôn, vậy mà lại nhận hương!
Nhận hương, có nghĩa là Ngọc Đế Đại Thiên Tôn đã nguôi giận, không còn so đo với Trần Thực chuyện tự ý truyền thụ Nguyên phù nữa.
Trần Thực truyền thụ Nguyên phù tất sẽ thu hút không biết bao nhiêu người bái hắn làm tổ sư, hương hỏa không ngừng, hương hỏa của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn sẽ giảm đi rất nhiều. Thậm chí có lẽ nhiều người ở Thiên Đình sẽ từ bỏ Thần Đạo mà theo Tiên Đạo, thực lực và thế lực của Đại Thiên Tôn tất sẽ bị suy yếu.
Đây có thể nói là mối thù hủy đạo tràng!
Vậy mà Ngọc Đế Đại Thiên Tôn lại nhận hương hỏa của Trần Thực!
Trần Thực rụt cổ lại, thần thái như thường, không có chút kinh ngạc nào.
Vừa rồi hắn vươn thẳng cổ chính là ý nghển cổ chịu chém, mặc cho Đại Thiên Tôn chém vào cổ mình. Đối mặt với cái chết vẫn không hề sợ hãi, loại can đảm khí phách này, khiến cho đám người Trường Xuân Đế Quân càng thêm khâm phục.
“Tấm lòng và khí phách của Đại Thiên Tôn, không ai sánh bằng. Nếu có, chỉ có Trần Phu Tử mà thôi.” Bọn họ dồn dập tán thưởng.
Trần Dần Đô lại thấy mà trong lòng phát lạnh, gọi Sa Thu Đồng, Đỗ Di Nhiên lại, nhỏ giọng nói: “Sở dĩ nó nghển cổ chịu chém, là vì nó biết Đại Thiên Tôn sẽ không giết nó. Sau khi nắm giữ Trí Não Thiên Đạo nó càng trở nên đáng sợ hơn!”
Đỗ Di Nhiên nghi hoặc nói: “Nó có thể tính ra Đại Thiên Tôn sẽ không giết nó? Tu vi của Đại Thiên Tôn hùng hậu đến nhường nào, sao có thể bị nó tính ra được hành động tiếp theo?”
Trần Dần Đô nói: “Không phải nó tính ra Đại Thiên Tôn sẽ không giết nó, mà là phán đoán được Đại Thiên Tôn không muốn trở thành mục tiêu công kích của mọi người nên sẽ không giết nó. Ba lần nó dâng hương, ba lần vươn thẳng cổ, chính là đang khiêu khích Đại Thiên Tôn! Cứ như đang nói, ngươi đến chém ta đi! Dám không? Đồ nhát gan!”
Sa Thu Đồng và Đỗ Di Nhiên nhìn nhau, mỗi người đều lắc đầu.
“Lão Trần đầu, ngươi nghĩ nhiều quá rồi.” Sa Thu Đồng nói: “Đây rõ ràng là Trần Phu Tử thỉnh tội với Đại Thiên Tôn, Đại Thiên Tôn hai lần không nhận, lần thứ ba cảm niệm công đức của Trần Phu Tử, lúc này mới nhận hương. Hai người nhường qua nhận lại thế này, có thể nói là một giai thoại!”
Trần Dần Đô cười lạnh không thôi, đi thẳng về phía Trần Thực, hạ giọng nói: “Đúng là đồ nhát gan.”
Con mắtTrần Thực sáng lên, cười nói: “Gia gia cũng cho là như vậy? Đại Thiên Tôn lấy phủ việt làm môi giới, để lộ sát tâm, nhưng ba lần không dám giết ta, không thể không nhận hương, đúng là nhát gan!”
Sắc mặt Sa Thu Đồng và Đỗ Di Nhiên xám như tro.
Đây là thật sự nhập ma rồi!
Trần Thực cười nói: “Đại Thiên Tôn muốn giết ta lại không dám giết, vì vậy ta mới dám dâng hương dưới búa, chính là đang chế nhạo ngài ấy.”
Ba người lại tụ tập cùng nhau, Đỗ Di Nhiên lo lắng nói: “Bây giờ phải làm sao?”
Ánh mắt Trần Dần Đô lóe lên nói: “Hiện tại chỉ có một cách.”
Thiên Đình, Thái Vi Ngọc Thanh Cung, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn triệu Lý Thiên Vương đến, phân phó hắn ta đến Bồng Lai Tây, phong Trần Thực làm Chí Thánh Hiền Sư, Truyền Pháp Đạo Tổ. Lý Thiên Vương nhận lệnh, lập tức lên đường.
Sau khi Lý Thiên Vương đi, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn đứng dậy đi ra khỏi cung điện, nhìn về phía xa xôi, ánh mắt thâm trầm.
“Các ngươi cho rằng trẫm không có lòng bao dung, cho rằng trong cơn thịnh nộ trẫm sẽ xử tử Trần Thực à?”
“Quả thật là coi thường ta rồi.”
“Nguyên phù truyền khắp thiên hạ, đương nhiên sẽ làm suy yếu Thiên Đình, suy yếu thế lực của trẫm. Nhưng Nguyên phù cũng khiến trẫm thoát khỏi Thần đạo, thoát khỏi tình thế khó xử bị Tam Thanh khống chế.”
Y ung dung nói: “Chỉ riêng điểm này, trẫm sẽ không giết Trần Thực. Ta không những không giết hắn, mà còn muốn phong hắn làm Thánh Sư, Đạo Tổ, buộc hắn và Kim Ngao đảo cùng Thiên Đình lại với nhau. Năm đó trẫm liên thủ với Tam Thanh, chống lại Đại Thương và Triệt giáo, nay chưa chắc đã không thể liên thủ với Thánh Sư và Kim đảo, chống lại Tam Thanh Cảnh và Tiên Đình!”
Y vô cùng hăng hái, toát lên khí khái thiên hạ đại cục đều nằm trong lòng bàn tay.
Chỉ có điều nghĩ đến cảnh Trần Thực vươn thẳng cổ, dí đến dưới phủ việt, bộ dạng có bản lĩnh thì ngươi chém đi, dù cho khí độ của Đại Thiên Tôn cao đến kinh người cũng không khỏi dâng lên cảm giác tức giận.
“Thật muốn cứ thế chém xuống, một lần cho xong! Trần Thực, đầu của ngươi cứ tạm gửi trên cổ ngươi đã!”
Dưới trướng Ngọc Đế Đại Thiên Tôn đang có rất nhiều tu sĩ Thiên cơ chỉnh lý Nguyên phù truyền đến từ Kim Ngao đảo, biên soạn thành sách.