Tây Phương Tam Bồ Tát 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bồng Lai Tây, trên Kim Ngao đảo, Trần Thực nhớ lại việc mình từng đưa đầu kề dưới búa rìu, không khỏi nghĩ lại mà sợ.

Khi không có nhân tính, hắn không hề sợ.

Nhưng khi có nhân tính sẽ có sợ hãi và lưu luyến, biết thế nào là sợ hãi.

Ma tính và nhân tính của hắn vẫn luôn cùng tồn tại, đều là một phần của hắn, nhưng dưới trạng thái ma tính tuyệt đối, hắn dám cược Ngọc Đế Đại Thiên Tôn không dám chém đầu mình. Nhưng dưới trạng thái nhân tính, hắn lại không dám cược.

Cược thắng thì chỉ hả hê trong lòng, mắng một câu Đại Thiên Tôn là đồ nhát gan, nhưng cược thua thì mất mạng.

“Phu quân thật sự không để lại sơ hở nào trong Nguyên phù à?”

Tiểu Đoạn tiên tử tìm đến, hỏi: “Gia gia rất lo lắng về việc này, sợ ngươi sẽ trở thành một Hoài Nghĩa tiên sinh khác.”

Trần Thực cười nói: “Đương nhiên là không. Chính vì gia gia biết ta không để lại sơ hở nên mới đi. Phu nhân cũng cứ yên tâm, trong Nguyên phù của nàng tuyệt đối không có sơ hở.”

Tiểu Đoạn tiên tử cười nói: “Chàng với ta vốn là một thể, đương nhiên ta tin chàng. Chỉ có điều mấy ngày nay ta quan sát Nguyên phù chàng truyền thụ cho các đệ tử, thấy có vài phù văn khác với Nguyên phù chàng truyền cho ta nên mới lo lắng.”

Trần Thực ôn tồn nói: “Phu nhân, việc này nàng biết là được, đừng nói ra ngoài.”

Tiểu Đoạn tiên tử đột nhiên cảm thấy từng luồng khí lạnh từ trong tủy xương lan ra, cả người sởn gai ốc, đầu óc ong ong.

Sắc mặt Trần Thực vẫn như thường: “Nàng hiểu lầm rồi. Đúng là có khác biệt, nhưng không hề có sơ hở, chẳng qua khoảng thời gian này ta được trí não Thiên đạo và trí tuệ của Ngũ Bá tương trợ, tiến bộ rất nhiều nên đã cải tiến Nguyên phù. Phu nhân đừng suy nghĩ lung tung. Sau lần truyền pháp này, Nguyên phù của phu nhân cũng cần phải cải tiến một phen.”

“Thì ra là thế.” Lúc này Tiểu Đoạn tiên tử mới yên tâm, cười nói: “Ta còn tưởng chàng giấu sơ hở trong tất cả Nguyên phù chứ.”

Trần Thực cười nói: “Ta muốn làm Đạo Tổ, há có thể âm hiểm như vậy? Thế thì có khác gì ma đầu? Phu nhân, ta hơi mệt, cần nhắm mắt dưỡng thần một lát.”

Tiểu Đoạn tiên tử biết hắn mệt nhọc nên đã rời đi.

Trần Thực ngồi ngay ngắn, nhắm mắt dưỡng thần, một lát sau, hắn mở mắt ra, tâm tư rối bời, khó mà tĩnh tâm lại được.

“Ài...” Hắn thở dài một hơi, chắp tay sau lưng đi đến bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.

“Cảm giác không có nhân tính thật tốt, làm người sẽ do dự thiếu quyết đoán. Nhưng nếu không làm người thì còn có thú vui gì nữa?” Hắn lẩm bẩm: “Ta không muốn trở thành Đại Ma đầu, đừng ép ta...”

Một lúc lâu sau, hắn mới tĩnh tâm lại được.

Trong khoảng thời gian này, sau khi hắn nhập ma, nhờ có trí não Thiên đạo, lại hoàn thiện không ít Nguyên phù, tu vi đạo hạnh cũng có tiến bộ không nhỏ. Lúc nhập ma cảm ứng đối với đạo không tỉ mỉ bằng bây giờ, lần này Trần Thực nhập tĩnh, lập tức phát giác được trong Đạo Khư, Ma vực trong giếng và Thiên Tiên giới ở Hắc Ám hải xa xôi, các loại đạo tượng công hành viên mãn. Đạo tượng không phải là đạo chân chính mà là dị tượng do đại đạo hiển hiện, là biểu tượng của đạo.

Thiên Tiên cảnh hợp đạo, Chân Tiên cảnh khai mở Đạo cảnh, Kim Tiên cảnh luyện ra biểu tượng đại đạo, hoàn thiện đạo tượng.

Mà đến Thái Ất Kim Tiên cảnh chính là luyện cho đạo tượng công hành viên mãn, công tham Tạo Hóa, hợp đạo tượng mà thành đại đạo chi hoa.

Trần Thực cảm nhận được, đóa đạo hoa đầu tiên của hắn sắp hình thành.

Lúc này đang có từng luồng đại đạo chi khí từ hư không kéo đến, hội tụ vào trong cơ thể hắn, kết hợp lại bên trong.

Những luồng đại đạo chi khí này chính là đến từ dị tượng đại đạo trong ba tòa Đạo cảnh của hắn, những dị tượng đại đạo này hóa thành đạo khí, thân xác của hắn như một lò luyện khổng lồ, luyện các loại đạo khí đại diện cho những đại đạo khác nhau thành một luồng khí duy nhất. Hiện tại, thế hội tụ của đạo khí vào cơ thể hắn vẫn chưa rõ rệt, có lẽ là do tu vi của hắn chưa tới.

Nhưng hơn mười ngày sau, hiện tượng đạo khí hội tụ dần trở nên rõ rệt.

“Thái Ất Kim Tiên cảnh tầng thứ nhất, chỉ có một đóa đạo hoa, tới tầng sáu mới có thể kết ra đóa đạo hoa thứ ba, gọi là Đỉnh Thượng Tam Hoa. Nhưng ta có ba Đạo cảnh, chẳng phải mỗi Đạo cảnh đều sẽ kết ra một đóa đạo hoa à?” Trần Thực khẽ nhíu mày, cẩn thận cảm ứng đạo khí trong cơ thể.

Ba Đạo cảnh của hắn tuy đều là đại đạo của bản thân hắn nhưng trọng điểm của mỗi Đạo cảnh lại khác nhau.

Ma vực trong giếng thiên về Ma đạo, Đạo Khư thiên về Ngoại đạo, Thiên Tiên giới thiên về

Hợp lưu giữa Ngoại đạo và Tiên đạo.

Đạo cảnh khác nhau, đạo tượng không hoàn toàn giống nhau, bởi vậy đạo hoa kết thành rất có thể sẽ phân chia theo từng Đạo cảnh.

“Nếu như một lần kết ra ba đóa đạo hoa, có bị người ta hiểu lầm rằng ta đã là Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong không.”

Ngoài ra, còn có hương hỏa chi khí hóa thành lực lượng bất phàm không ngừng ùa tới. Hương hỏa của hắn đậm đặc hơn trước rất nhiều, lực lượng này vốn cực kỳ phi phàm, nhưng thường mang theo tín niệm của chúng sinh, sẽ gây nhiễu loạn tư duy của hắn. Nếu không có pháp môn luyện hóa lực lượng bất phàm, nhiễu loạn này sẽ luôn tồn tại, hơn nữa ngày càng mạnh.

“Đáng tiếc, gia gia đã mang trí não Thiên đạo đi rồi, nếu có thể dùng nó giúp ta thôi diễn, chẳng mấy chốc sẽ chỉnh lý ra được một bộ pháp môn tu thần vô cùng cường đại.”

Trần Thực không còn trí não Thiên đạo, chỉ đành tự mình thôi diễn.

Mặc dù hắn có thiên tư tuyệt hảo nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với pháp môn tu hành của Thần đạo, khai sáng mấy môn công pháp tu thần, đều cảm thấy không quá hài lòng.

“Nếu ta phong ấn nhân tính của mình, dùng trạng thái thần tính tuyệt đối để thôi diễn công pháp tu thần, tiến độ chắc chắn sẽ rất nhanh!”

Trần Thực do dự một chút, không phong ấn nhân tính của mình.

Lúc này, ngoài cung có người đến bẩm báo: “Giáo tôn, Lý Thiên Vương cầu kiến.”

Trần Thực trong lòng khẽ động: “Lý Thiên Vương? Hắn không giám sát Đại Thiên Tôn, đến đây làm gì?”

“Tuyên!”

“Tuân pháp chỉ!”

Lý Thiên Vương lần này đến đây, dọc đường không gặp phải chặn giết lần nào nữa, thuận lợi đi tới Bồng Lai Tây.

Trong Bích Du cung, Lý Thiên Vương tuyên đọc thánh chỉ của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, trên thánh chỉ nói, Đại Thiên Tôn cảm niệm ân đức Trần Thực truyền pháp cho thiên hạ, có công với xã tắc tiên thần, phong Trần Thực làm Chí Thánh Hiền Sư, Truyền Pháp Đạo Tổ.

Trần Thực tiếp chỉ, tạ ơn Đại Thiên Tôn, nâng thánh chỉ thờ phụng bên cạnh phủ việt.

Lý Thiên Vương còn mang theo tấm biển do Ngọc Đế tự tay viết, Trần Thực cũng treo nó ở chính đường trong nội cung Bích Du.

Hai người rời khỏi chính đường.

Lý Thiên Vương cười nói: “Trần Thiên Vương... Bây giờ không thể gọi ngươi là Trần Thiên Vương được nữa, phải gọi là Trần Phu Tử. Trần Phu Tử, trước đây hạ quan có chỗ nào đắc tội, mong ngươi rộng lòng bỏ qua. Sau này hạ quan tu luyện Nguyên phù còn phải tôn ngài một tiếng sư tổ đấy!”

Y vui mừng hớn hở, hoàn toàn không còn vẻ mặt đưa đám như những lần gặp Trần Thực trước đây.

Người ta thường nói người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Lý Thiên Vương nhận được một hồ lô Ngọc Thanh Đạo tuyền từ chỗ Trần Thực, sau khi trở về cuối cùng cũng đột phá, tu thành Đại La Kim Tiên, quét sạch vận rủi bao năm.

Bây giờ Trần Thực truyền đạo khắp thiên hạ, Nguyên phù cực kỳ quan trọng đối với tiên thần, nhất là những nhân vật tiên thần đồng tu như Lý Thiên Vương, Nguyên phù có thể dung hợp tu vi Thần đạo và tu vi Tiên đạo của họ làm một!

Trước kia, Thần đạo của Lý Thiên Vương là Thần đạo, Tiên đạo là Tiên đạo, hai loại lực lượng không thể dung hòa, không liên quan đến nhau, có lúc hai loại lực lượng còn xung đột lẫn nhau, khiến y khá chật vật.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters