๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Không lâu trước y tu thành Đại La Kim Tiên, còn đang phân vân có nên phế bỏ tu vi Thần đạo, chuyên tâm đi theo Tiên đạo hay không. Bây giờ Nguyên phù vừa ra, y là có thể tiến bước song song, hai loại pháp môn cùng tu, thực lực của y sẽ gia tăng đến mức nào, có thể tưởng tượng được!
Trần Thực cười nói: “Lý đạo hữu tu thành Đại La Kim Tiên, thật đáng mừng.”
Lý Thiên Vương nghiêm mặt nói: “Vẫn phải đa tạ Phu Tử tác thành. Nếu không có hồ lô Ngọc Thanh Đạo tuyền kia, e rằng đời này ta vô duyên với Đại La Kim Tiên. Trần Phu Tử, nói ra cũng lạ...”
Ánh mắt y lóe lên, nói như vô tình mà hữu ý: “Sau khi hạ quan chứng đạo Đại La, không phát hiện trong Ngọc Thanh Đạo tuyền bị người ta động tay động chân. Có phải Phu Tử dọa hạ quan không?”
Trần Thực như cười như không nói: “Sau khi chứng đạo Đại La, lá gan của đạo hữu đã lớn hơn trước nhiều. Đạo hữu có muốn thử không?”
Lý Thiên Vương vội nói: “Không dám, không dám.”
Y đánh giá Trần Thực, cảm nhận được đại đạo chi khí đến từ trong hư không, biến sắc nói: “Trần Phu Tử, ngươi đây là... Sắp tu thành Thái Ất Kim Tiên rồi à?”
Y la lên thất thanh: “Ngươi mới tu luyện bao lâu mà đã sắp tu thành Thái Ất Kim Tiên?”
Mấy ngày nay, đạo khí từ trong Đạo cảnh của Trần Thực chảy ra ngày càng bắt mắt, ba loại đạo khí khác nhau không ngừng ùa tới, ngưng tụ trong cơ thể hắn.
Chỉ có điều ngoài dự liệu của Trần Thực là, đạo khí đến từ mỗi Đạo cảnh không chia làm ba, mà lại hòa làm một thể, không phân biệt đôi bên.
Hai người đi ra khỏi Bích Du cung, đến Tán Tiên đình ngoài cung ngồi xuống.
Trần Thực nói: “Thiên Vương, ngươi là người ở cảnh giới Thái Ất Kim Tiên lâu nhất, có biết vì sao đạo khí của ba Đạo cảnh rơi vào trong cơ thể lại không chia làm ba ngược lại dung hợp với nhau không?”
Lý Thiên Vương nói: “Đây chính là mấu chốt của việc đại đạo khó thành. Tu luyện đến cảnh giới Thái Ất Kim Tiên tất yếu phải thành đạo. Cái gọi là thành đạo chính là đạo tượng hội tụ, ngưng kết thành đạo. Đạo này thuộc về người tu luyện.”
“Thành đạo không phải là hợp đạo. Hợp đạo là đạo pháp của bản thân tương hợp với thiên địa đại đạo, không vi phạm, không xung đột, nhưng có thể khiếm khuyết, có thể sơ hở, có thể tàn lụi, có thể không đủ. Còn thành đạo thì lợi hại hơn nhiều, bất luận trước đây ngươi tu đạo pháp gì, đạo tượng gì, đều phải quy về một mối. Không quy về một mối thì không thể thành đạo.”
“Ví dụ như người tu luyện Lôi Đình Chính Pháp, có Ngũ Lôi, Thiên Lôi, Xã Lôi..., khi thành đạo các loại đạo tượng lôi pháp sẽ ngưng tụ trong cơ thể người tu hành, hình thành Lôi Đình đại đạo. Đợi Lôi Đình đại đạo thành thục sẽ hình thành Lôi Đình đạo hoa trên đỉnh đầu.”
Y cẩn thận phân biệt đại đạo chi khí của Trần Thực, nói: “Đạo pháp của Phu Tử rất phức tạp, không chỉ có Tiên đạo, mà còn có Ngoại đạo như Ma đạo, Tà đạo, chủng loại vô cùng đa dạng, trong đó không ít loại xung đột với nhau. Nhưng bất luận có xung đột hay không, đều phải hợp nhất quy về một mối, nếu không sẽ không thể thành đạo.”
“Đạo pháp của ngươi tạp nham quá, lại còn có cả Thần đạo! Trần Phu Tử, e rằng ngươi thành đạo sẽ vô cùng gian nan!”
Trần Thực khẽ nhíu mày, nói: “Vậy thì làm sao mới có thể thành đạo?”
Lý Thiên Vương nói: “Phế bỏ những đạo pháp dư thừa, chủ tu một loại đại đạo, lấy đó để thành đạo. Nếu muốn tu Ma đạo thì chuyên tu Ma đạo, nếu muốn tu Tiên đạo thì chuyên tu Tiên đạo. Không thể đứng núi này trông núi nọ.”
Trần Thực quả quyết lắc đầu: “Không được!”
Lý Thiên Vương lắc đầu nói: “Trần Phu Tử không nỡ, hạ quan cũng đành bó tay.”
Trần Thực liếc y một cái, nói: “Đạo hữu tu thành Thần đạo nhiều năm, có công pháp không? Lấy ra cho ta xem.”
Lý Thiên Vương không keo kiệt, lấy ra một quyển thiên thư giao cho hắn, nói: “Bộ pháp môn tu thần này của ta gọi là Thông Thiên Bảo Chiếu Kinh, Phu Tử cứ việc cầm lấy.”
Trần Thực lật xem một chút, quyển Thông Thiên Bảo Chiếu Kinh này là thần pháp luyện hóa lực lượng bất phàm, trong đó có những thành tựu đáng kể về tu luyện Nguyên Thần. Chỉ có điều công pháp của Lý Thiên Vương không cao cấp cho lắm, Trần Thực vẫn có phần không hài lòng.
Hắn nhận lấy Thông Thiên Bảo Chiếu Kinh, hỏi: “Đại Thiên Tôn nhận được Nguyên phù, lúc này mới phong ta làm Chí Thánh Hiền Sư, chẳng lẽ Đại Thiên Tôn đã cài cắm không ít tai mắt ở Bồng Lai Tây của ta?”
Lý Thiên Vương đặt chén trà xuống, nghiêng người cười nói: “Hai mươi vạn đệ tử ở Bồng Lai Tây của Phu Tử đều là Thiên binh Thiên tướng của Đại Thiên Tôn, cho dù Phu Tử cũng là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái của Đại Thiên Tôn. Hai mươi vạn Thiên binh Thiên tướng này, bao gồm cả Phu Tử ngươi đều là tai mắt của bệ hạ!”
“A... Ha ha ha ha!”
Trần Thực bừng tỉnh, cười lớn liên hồi để che giấu vẻ ngượng ngùng, nói: “Ta suýt nữa thì quên, ta vẫn là binh của Đại Thiên Tôn. Vậy Lý đạo hữu cũng nhận được Nguyên phù rồi à? Hay là Lý đạo hữu đã cài cắm không ít tai mắt ở Bồng Lai Tây của ta?”
Lý Thiên Vương vội nói: “Hai mươi vạn đệ tử của Phu Tử vốn là thân binh dưới trướng hạ quan, có vài người còn nặng lòng với hạ quan nên đã truyền mấy cái Nguyên phù cho hạ quan, không phải là tai mắt! Huống hồ, tính mạng của ta đang nằm trong tay Phu Tử, phải nói ta là tai mắt của Phu Tử mới đúng.”
Trần Thực cười nói: “Lý đạo hữu nói quá lời rồi. Ngươi khoan vội đi, hãy ở lại Kim Ngao đảo thêm vài ngày. Ta vừa mới bắt đầu tu hành Thần đạo, ngươi hãy chỉ điểm cho ta nhiều hơn.”
Lý Thiên Vương lắc đầu nói: “Phu Tử hà tất phải bỏ gần tìm xa? Trình độ trên Thần đạo của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ hơn ta không biết bao nhiêu lần, Phu Tử đã là Thái tử của Hậu Đức cung, sao không đi gặp Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ?”
Trần Thực có phần chần chừ, không ép y ở lại.
Lý Thiên Vương cáo từ, nói: “Đấu Mỗ, Lôi Tổ, Ôn Hoàng cũng đều là cao thủ Thần đạo, Phu Tử nước chảy ao nhà, thỉnh giáo họ còn hơn ta nhiều lắm.”
Trần Thực tiễn khách, không nói lời nào.
Đợi Lý Thiên Vương đi xa, hắn thầm nghĩ trong lòng: “Đi gặp nghĩa mẫu, cầu xin Thần đạo của người? Ta thấy hổ thẹn với lòng... Nhưng Hậu Đức cung, ta bắt buộc phải đi một chuyến, để sửa lại Nguyên phù cho nghĩa mẫu!”
Hắn hạ quyết tâm, đi tìm Tiểu Đoạn tiên tử, nói: “Phu nhân, ta muốn ra ngoài một chuyến, đến Huyền Hoàng hải gặp nghĩa mẫu. Lần này nàng hãy đi cùng ta.”
Tiểu Đoạn tiên tử ngạc nhiên, trước kia Trần Thực ra ngoài đều cần nàng ở lại trấn thủ, lần này tại sao lại muốn nàng đi cùng?
Trần Thực nói: “Hiện giờ Bồng Lai Tây đã có Trường Xuân Đế Quân và những người khác trấn thủ, cũng xem như an toàn, phu nhân đi cùng ta, trên đường có người chăm sóc lẫn nhau.”
Tiểu Đoạn cứ cảm thấy hắn có tâm sự, lời nói không thật lòng.
Lúc này, một giọng nói từ xa truyền đến, vang vọng đất trời: “Sơ tổ Tây Thiên Pháp Giới, Đại Thế Chí, cầu kiến Trần Phu Tử!”
Trần Thực nghe vậy, hơi sững người.
Tiểu Đoạn tiên tử hỏi: “Đại Thế Chí là người phương nào? Có quen biết phu quân à?”
Trần Thực nói: “Ta không biết Đại Thế Chí là ai... Phải rồi, lúc trước khi Sở Hương Tú báo thù, hình như vị Bồ Tát bằng đất sét bị vây trong ô nhiễm Ngoại đạo kia cũng tên là Đại Thế Chí Bồ Tát! Y đến đây làm gì? Ta đâu có quen y.”
Tiểu Đoạn tiên tử nói: “Khách từ xa đến, đa lớn là do Phật tổ Tây Thiên phái y tới, cứ nghe y nói gì trước đã rồi hẵng ra ngoài không muộn.”
Trần Thực tạm thời gác lại ý định ra ngoài, sai người mời khách vào.
Đúng lúc này, lại có một giọng nói khác truyền đến: “Tây Thiên Linh Sơn Phổ Hiền, phụng lệnh đến cầu kiến Trần Phu Tử!”
Tiểu Đoạn tiên tử nhìn về phía Trần Thực, Trần Thực lắc đầu: “Không quen. Ở Linh Sơn ta chỉ quen Như Lai Phật Tổ và lão hòa thượng Vân Trình.”
Hắn vừa nói đến đây, lại có một giọng nói hùng hồn truyền đến: “Tây Thiên Đâu Suất Đà Thiên Pháp Hoa Lâm, cầu kiến Trần Phu Tử!”