Dưỡng chúng sinh 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bảo Bình thiên lẳng lặng trôi nổi giữa tinh không, Ngoại đạo không ngừng sinh sôi, hiện rõ điềm bất tường.

Nơi này vốn đã heo hút, thỉnh thoảng có thần tiên đi ngang, thấy Bảo Bình thiên không khỏi nảy sinh ý định tìm báu vật, định bụng tiến vào, nhưng còn chưa kịp đến gần đã bị Ngoại đạo ô nhiễm, hoặc hóa thành ma quái, hoặc biến thành thi thể.

Mấy vị thần tiên may mắn vội vàng bỏ chạy, tránh xa vùng đất hiểm này.

Cũng có người để lại chữ “nguy hiểm” giữa tinh không, cảnh báo những người qua lại nơi đây.

Lại qua mấy ngày, tinh không dần sáng lên, một lát sau, một vầng thái dương từ xa tiến lại gần, đi ngang qua nơi này.

Vầng thái dương kia chiếu sáng tinh không gần đó, khi đi qua Bảo Bình thiên thì đột nhiên dừng lại, đợi đến khi ánh sáng ổn định, thu liễm lại, chỉ thấy phía trước vầng thái dương kia là một vị Phật Đà.

Vị Phật Đà kia mặt vuông mày ngài, tai to kéo dài, đầu đội bảo quan vàng rực, thân khoác cà sa, để hở nửa bên vai, trên người ngoài chiếc cà sa này ra thì không còn y phục nào khác.

Vị Phật Đà này hiệu là Đại Nhật Như Lai, còn gọi là Tỳ Lô Giá Na Phật, vầng đại nhật kia chính là Đại La Thiên của hắn ta, gọi là Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên.

Đại Nhật Như Lai quan sát Bảo Bình thiên rồi đi thẳng tới, chỉ thấy Ngoại đạo lan tràn từ miệng bình ra ngoài dường như e sợ ánh mặt trời của hắn ta, bị ánh mặt trời chiếu rọi không ngừng co rút lại.

Đại Nhật Như Lai đi vào trong Bảo Bình thiên, nhìn bốn phía, khẽ nhíu mày.

Đại La Thiên này lại bị Ngoại đạo làm cho ô uế, biến thành một nơi dơ bẩn. Điều khiến Đại Nhật Như Lai chấn động là Ngoại đạo ở đây không chỉ có một loại, mà lên đến hàng trăm hàng nghìn loại.

Tây Thiên cũng nghiên cứu Ngoại đạo, nhất là một vị Quá Khứ Phật như hắn ta, lại càng có trình độ hơn người về Ngoại đạo.

Thế nhưng, tinh thông một loại Ngoại đạo đã là cực kỳ hiếm có, huống chi là hàng trăm hàng nghìn loại?

Kẻ nào có được trí tuệ như vậy?

Đại nhật sau đầu hắn ta chiếu rọi, bức lui Ngoại đạo gần đó, hắn đi sâu vào Bảo Bình thiên, một lúc lâu sau thì đến trước một vật thể hình người đang ngồi trong tư thế kiết già.

Vật thể này từ trong ra ngoài mọc ra vô số thứ kỳ lạ, có loại nấm kỳ dị phun ra bào tử như khói bụi, có dây leo quái gở mọc ra từng con mắt, có đám rêu xanh rậm rạp lại ngọ nguậy như vật sống, còn có chất dịch nhầy nhụa khiến người ta khó chịu, tỏa ra mùi vị không rõ.

Hào quang sau đầu Đại Nhật Như Lai bùng lên, bức lui Ngoại đạo trên bề mặt vật thể hình người, dần dần để lộ ra gương mặt đau đớn của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát.

Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cố gắng giữ tư thế ngồi, gương mặt vặn vẹo, cơ mặt co giật, gắng gượng mở mắt ra, nhìn thấy Đại Nhật Như Lai, giọng khàn đặc nói: “Tỳ Lô Giá Na Phật... Cứu ta...”

Thân thể y run rẩy, dường như muốn đứng dậy, nhưng Ngoại đạo trong cơ thể đã bén rễ nảy mầm, khiến y không thể động đậy.

Đại Nhật Như Lai nói: “Đạo hữu bị Trần Phu Tử đả thương? Đạo pháp của hắn rất kỳ lạ, chủ yếu là Ngoại đạo, thảo nào lại sáng tạo ra được Nguyên phù kinh người đến thế.”

Pháp Hoa Lâm Bồ Tát nói: “...”

Đại Nhật Như Lai làm như không nghe thấy, đi thẳng vào thức hải của y, chỉ thấy trong thức hải của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cũng đầy rẫy Ngoại đạo, Ngoại đạo nơi đây quấy nhiễu, bóp méo tư duy ý thức của Bồ Tát, khiến y khó mà giữ được lý trí. Đại Nhật Như Lai bức lui Ngoại đạo, lấy ký ức của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát ra, xem xét tình hình giao chiến giữa Pháp Hoa Lâm Bồ Tát và Tiểu Đoạn, rồi lại cẩn thận xem xét tình hình Ma Huyết bảo thụ ô nhiễm Bảo Bình thiên.

Hắn xem rất chăm chú, nghiền ngẫm uy lực của pháp bảo Ma Huyết bảo thụ của Trần Thực, phân tích tác dụng của những loại Nguyên phù khác nhau.

Sau đầu hắn, vầng thái dương lặng lẽ xoay tròn, mà xuyên qua bề mặt thái dương có thể phát hiện bên trong là một thế giới rỗng, vô cùng bao la rộng lớn.

Nơi đây chính là Đại La Thiên Đạo cảnh của Đại Nhật Như Lai, Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên.

Vì nằm bên trong thái dương nên thế giới này có ánh sáng vô hạn, chỉ có ngày không có đêm nên còn được gọi là Đại Quang Minh Giới.

Trong Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên cũng có vô số lê dân bách tính, sinh sôi nảy nở tại đây.

Trên đỉnh Liên Hoa sư tọa, một tòa Tỳ Lô tự sừng sững uy nghiêm, cung điện san sát, nhiều không đếm xuể, vàng son lộng lẫy. Lúc này trong chùa có vô số tăng lữ, đều ngẩng đầu nhìn lên trời.

Những tăng lữ này đạo pháp cao thâm, Phật pháp tinh tường, trong đó không thiếu những vị có trình độ cao thâm như Kim Cương, La Hán, A Tu La, Tôn Giả.

Đối với tu sĩ, những vị Kim Cương La Hán này đã là Tiên nhân, có thể phi thăng Địa Tiên giới, nhưng đối với người nơi đây họ là đệ tử của Phật, không quan trọng phi thăng hay không. Huống hồ, dù có phi thăng Địa Tiên giới, cũng chưa chắc cuộc sống đã thoải mái bằng ở Đại Bảo Chiếu Thiên.

Đột nhiên có người kích động nói: “Tới rồi!”

Trên bầu trời, một Nguyên phù khổng lồ lấp lánh kim quang từ trên trời giáng xuống, đáp xuống Tỳ Lô tự.

Chúng tăng vội vàng ùa lên, vây quanh Nguyên phù này.

Còn có tăng nhân mang đến các loại kinh điển, đạo văn áo nghĩa, thử giải mã Nguyên phù.

Học vấn của họ cao thâm, mỗi người đều là bậc học sĩ uyên bác, thậm chí nghiên cứu cả Ngoại đạo, cũng có trình độ phi phàm.

Họ là tăng chúng phục vụ cho Đại Nhật Như Lai, ngày thường Đại Nhật Như Lai có vấn đề khó hiểu hay cần phá giải đạo pháp thần thông của đối thủ, đều có thể giao cho họ.

Họ sẽ phá giải vấn đề ngay lập tức, nghĩ ra cách phá giải đạo pháp thần thông.

Cùng lúc đó, trên bầu trời từng Nguyên phù từ từ hạ xuống, lần lượt rơi xuống các phương vị khác nhau của Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên. Nơi những Nguyên phù kia rơi xuống là những ngôi chùa tương tự Tỳ Lô tự, trong chùa cũng có vô số tăng nhân, ngẩng đầu trông mong, chờ Nguyên phù hạ xuống. Tỳ Lô tự có ba vạn tăng chúng, mà tăng chúng của những ngôi chùa này không ít hơn Tỳ Lô tự.

Giờ khắc này, vô số tăng chúng học vấn uyên bác toàn tâm toàn ý giúp đỡ Đại Nhật Như Lai, giải mã nội dung của Nguyên phù!

Mà sắc mặt Đại Nhật Như Lai vẫn như thường, vô cùng bình tĩnh đọc ký ức của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát, từ đó rút ra những Nguyên phù mà Pháp Hoa Lâm Bồ Tát đã thấy.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Hắn hiểu biết rất ít về Trần Thực và Tiểu Đoạn tiên tử, nhưng thông qua ký ức của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát, hắn đã có mười phần chắc chắn có thể giữ chân hai người.

Hồi lâu sau, hắn rời khỏi thức hải của Bồ Tát, bay ra từ mi tâm Bồ Tát, đi thẳng ra ngoài Bảo Bình thiên.

Pháp Hoa Lâm Bồ Tát ở phía sau y khàn giọng gọi: “Cứu ta...”

“Đạo hữu cứ yên tâm, đừng nóng vội.”

Đại Nhật Như Lai không quay đầu lại, giọng nói từ xa vọng đến, vô cùng ổn định: “Ta phụng lệnh Nhiên Đăng Phật Tổ đến mời Trần Phu Tử đi Tây Thiên làm khách, chuyến này không tiện mang theo ngươi. Đợi ta trở về, ắt sẽ cứu giúp.”

Trong mắt Pháp Hoa Lâm Bồ Tát lộ vẻ tuyệt vọng, dần dần bị Ngoại đạo bao phủ toàn thân, vùi lấp y.

Đại Nhật Như Lai bước ra khỏi Bảo Bình thiên, tự nhủ: “Bảo thụ của Trần Phu Tử đã là chí bảo hiếm có trong thiên hạ, so với Đại La Thiên cũng không hề thua kém. Pháp Hoa Lâm Bồ Tát quá tự phụ, lại thu nó vào trong Bảo Bình thiên của mình nên mới bị Trần Phu Tử đánh lén thành công.”

“Trần Phu Tử dùng bảo thụ áp chế Bảo Bình thiên, dùng Ngoại đạo ô nhiễm đại đạo cấu thành Bảo Bình thiên, khiến cho Đại La Thiên của Pháp Hoa Lâm không thể sử dụng được, tương đương với tổn hại một nửa tu vi.”

“Pháp Hoa Lâm có trận bại này cũng là hợp tình hợp lý, nếu không, khi giao đấu chính diện, y trực tiếp tế ra Bảo Bình thiên, Trần Phu Tử sao có thể là đối thủ? Muốn đối phó Trần Phu Tử, dùng thủ đoạn đường đường chính chính, ngược lại hiệu quả còn tốt hơn.”

Sau đầu hắn, trong vầng đại nhật, trí tuệ của chúng sinh như những dòng suối nhỏ, không ngừng chảy vào trong đầu hắn, hóa thành các loại tri thức về Nguyên phù.

Nếu Trần Dần Đô ở đây, thấy cảnh này, chắc chắn sẽ tán thưởng không ngớt. Ông kết nối với đại não của Tạo Vật Tiểu Ngũ, vứt bỏ nhân tính, tuyệt thánh khí trí, nhưng vẫn cần vận dụng trí tuệ của bản thân mới có thể phá giải các loại nan đề.

Mà vô số tăng lữ trong Bảo Chiếu Thiên của Đại Nhật Như Lai lại tương đương với bộ não bên ngoài của hắn, giúp hắn suy nghĩ, giải quyết các loại vấn đề khó khăn.

Dĩ nhiên Trần Dần Đô tự cho mình thông minh vô song, dù những tăng nhân này cộng lại không bằng ông, vì vậy sẽ chỉ tán thưởng chứ tuyệt đối không hâm mộ.

Đại Nhật Như Lai quay đầu, ghi nhớ vị trí của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát, rồi đứng dậy đi thẳng đến Đông Thiên.

Huyền Hoàng hải, Huyền Hoàng Song Liên Thánh Địa.

Trong Cửu Hoa Ngọc Khuyết của Thư Nhất cung tại Hậu Đức Quang Đại thiên cung, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nhìn Tiểu Đoạn tiên tử, cứ như nhìn con dâu nhà mình, càng nhìn càng thích, cười nói: “Thái tử phi đã có con nối dõi chưa?”

Tiểu Đoạn tiên tử nói: “Thưa nương nương, đạo pháp chưa thành, không dám động Thái Âm chi khí, sợ đại đạo có thiếu sót.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters