Bảo Bình 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Vuốt sắc sượt qua má y, suýt nữa đã xé rách da mặt y.

Nhưng chiếc vuốt sắc này cũng bị một chỉ của y bức lui.

Pháp Hoa Lâm thầm thấy hổ thẹn, lần này y đến vội vàng, vẫn chưa kịp chuyển hóa Phật đạo và Thần đạo của bản thân thành Nguyên phù.

Hơn nữa, Di Lặc Phật Tổ cũng lo ngại trong Nguyên phù có ẩn chứa sơ hở nên không dám tu luyện. Di Lặc Phật Tổ không dám tu luyện, Pháp Hoa Lâm Bồ Tát không dám.

Vì vậy, dù y tu thành Đại La thiên sớm hơn Tiểu Đoạn nhưng tu vi này không cao hơn Tiểu Đoạn bao nhiêu, chỉ bức lui được Huyền Điểu của đối phương chứ không làm nàng bị thương.

Tiểu Đoạn đã bay ra khỏi Bảo Bình thiên, hai người lấy nhanh đánh nhanh, Pháp Hoa Lâm liên tục lùi lại, chỉ cảm thấy thế công của Tiểu Đoạn ngày càng dồn dập, mỗi cử chỉ đều có những con Huyền Điểu do đại đạo hóa thành bay ra, lượn lờ quanh y, tấn công tới tấp!

“Thiện tai! Giáo Tôn phu nhân, tiểu tăng đắc tội rồi!” Pháp Hoa Lâm không còn do dự, Bảo Bình thiên trong tay kia bay lên, chuẩn bị phát động bảo bình.

Chỗ cường đại của Đại La Kim Tiên chính là ở đây, họ dùng đại đạo của bản thân để diễn hóa thành một thế giới hoàn mỹ, thế giới này vừa là đạo tràng vừa là Đạo cảnh, gọi là Đại La thiên. Điều động toàn bộ lực lượng đại đạo trong Đại La thiên chính là La Thiên đạo lực. Đại La Kim Tiên thường luyện chế Đại La thiên của mình thành pháp bảo, Bảo Bình thiên của Pháp Hoa Lâm chính là như vậy, khi pháp bảo này được tế lên, toàn bộ La Thiên đạo lực của thế giới sẽ được điều động, uy lực mạnh mẽ vô song.

Ngay lúc Pháp Hoa Lâm Bồ Tát sắp phát động bảo bình, một nhánh cây màu xanh biếc mọc ra từ miệng Bảo Bình thiên.

Nhánh cây màu xanh biếc ấy chính là cành của Ma Huyết bảo thụ, vì mọc quá um tùm nên đã trồi ra khỏi miệng bình.

Cùng trồi ra với cành cây còn có các loại Ngoại đạo.

Pháp Hoa Lâm Bồ Tát kinh hãi, định phát động bảo bình để luyện hóa Ngoại đạo.

Nhưng bên trong Bảo Bình thiên, Ngoại đạo đã hòa lẫn với Phật đạo và Thần đạo, Ma Huyết bảo thụ đâm rễ chằng chịt, ăn sâu bén rễ, cho dù là y cũng không thể nhổ bật gốc bảo thụ này trong chốc lát!

Y phát động bảo bình cũng chính là phát động Ma Huyết bảo thụ, khiến Ngoại đạo càng thêm nồng đậm, thậm chí còn bò lên lòng bàn tay y, men theo cổ tay lan lên trên!

Y vừa phải chống lại đòn tấn công của Tiểu Đoạn tiên tử, vừa phải ngăn cản sự ô nhiễm của Ngoại đạo, nhất thời có phần luống cuống tay chân.

Đại La Kim Tiên Ngoại đạo bất xâm, ý chỉ Đại La Kim Tiên khi tiếp cận Ngoại đạo, thậm chí đi vào trong Ngoại đạo, không bị Ngoại đạo ô nhiễm.

Nhưng lần này lại là bảo vật có thể sánh với chí bảo như Ma Huyết bảo thụ. Đối với y mà nói, đây là nguồn ô nhiễm chí cương chí mãnh, có thể ô nhiễm Bảo Bình thiên của y thì cũng có thể ô nhiễm y!

Nửa cánh tay của y đã tê dại, trước mặt chỉ thấy từng con Huyền Điểu bay lượn trên dưới, lao đến tấn công, trời đất xung quanh bốc cháy, tựa như một biển lửa.

Y giơ tay chèo chống, bả vai tê rần, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy dưới da có vài cành cây hoặc rễ cây đang ngọ nguậy, men theo cánh tay chui lên trên, đã đến gần cổ y. “Hỏng rồi!”

Pháp Hoa Lâm hoảng loạn trong lòng, lập tức trúng chiêu, vai trái bị móng vuốt của một con Huyền Điểu tóm lấy.

Một con Huyền Điểu khác lao tới, đôi vuốt chụp vào đầu y, Pháp Hoa Lâm nghiêng đầu sang một bên, hốc mắt đau nhói, bị móc mất một con mắt.

Y tu luyện Vô Thượng Kim Thân của Phật môn, luyện thân xác thành thần thể, kim thân được xưng là bất tử bất diệt, Hỗn Nguyên Tạo Hóa chi lực trong người bắt đầu vận chuyển, chuẩn bị mọc ra một con mắt khác.

Loại kim thân này có thể sánh ngang với Bát Cửu Huyền Công, thân xác dù có bị đánh nát, chỉ cần còn một giọt máu cũng có thể tái sinh, vô cùng lợi hại!

Không ngờ Ngoại đạo dưới da y đã chui vào mặt, khi Tạo Hóa chi lực khởi động đã bị trộn lẫn một phần Ngoại đạo.

Thịt trong hốc mắt y nhanh chóng sinh sôi, không ngờ lại mọc ra một cánh tay, lòng bàn tay hướng lên trời, trong lòng bàn tay nắm một con mắt, phía sau con mắt là vô số dây thần kinh nối liền với lòng bàn tay.

Con mắt trong lòng bàn tay đảo một vòng, ánh mắt nhìn vào người Tiểu Đoạn tiên tử, hai con mắt không hề phối hợp, khiến tầm nhìn của Pháp Hoa Lâm bị ảnh hưởng, y vội vàng dốc sức tung một đòn, bức lui Tiểu Đoạn tiên tử rồi phá không bỏ chạy.

Pháp Hoa Lâm vừa chạy như điên, vừa cong cánh tay trong hốc mắt, đưa con mắt trong lòng bàn tay đến miệng Bảo Bình thiên, nhìn vào bên trong để tìm kiếm tung tích của Trần Thực.

Thực lực của Tiểu Đoạn chỉ kém y vài phần, nhất thời khó mà hạ được. Trần Thực tuy là Chưởng giáo tôn của Kim Ngao đảo nhưng thực lực lại thua xa Giáo tôn phu nhân, với thực lực của Pháp Hoa Lâm, chỉ cần phát hiện ra Trần Thực là có thể bắt được hắn!

Đây chính là cơ hội chuyển bại thành thắng!

Tiểu Đoạn tiên tử bám sát theo sau, hóa thành một luồng sáng, mắt thấy sắp đuổi kịp Pháp Hoa Lâm thì y đã phát hiện ra tung tích của Trần Thực đang ở dưới Ma Huyết bảo thụ, lập tức vèo một tiếng bay vào miệng bình, tiến vào trong Bảo Bình thiên.

Y lao thẳng đến chỗ Trần Thực, chỉ cảm thấy Ngoại đạo xung quanh càng lúc càng nồng đậm, các loại Ngoại đạo thi nhau chui vào cơ thể, âm mưu thay đổi kết cấu thân xác của y.

“Trần Phu Tử, quả thực Ngoại đạo khắc chế Tiên đạo, nhưng Tiên đạo cũng khắc chế Ngoại đạo!”

Pháp Hoa Lâm sải bước chạy tới, tốc độ cực nhanh, một bước hạ xuống chỉ thấy đất phun suối vàng, từng đóa sen vàng từ trong suối từ từ mọc lên, nở ra những bông hoa tươi thắm, Ngoại đạo bốn phía như gặp phải khắc tinh, lũ lượt lui đi.

Một bước này của y đã tịnh hóa một vùng đất rộng hàng ngàn dặm, đại đạo một lần nữa trở nên thuần khiết.

Pháp Hoa Lâm dồn sức lao đi, từng bước từng bước hạ xuống, ầm ầm, trèo đèo lội suối, chạy về phía Trần Thực dưới gốc cây.

Trên đường đi, suối vàng liên tục phun ra từ lòng đất, sen vàng từ từ mọc lên, tịnh hóa thiên địa đại đạo xung quanh.

Pháp Hoa Lâm nâng Phật pháp của mình lên đến cực hạn, toàn thân tỏa kim quang, vô cùng thần thánh, thế nhưng khi y lại bước thêm một bước, trong suối vàng đã lẫn vào từng luồng Ngoại đạo, khiến Phật quang có vẻ không còn thuần túy nữa.

Y tiếp tục chạy về phía trước, Ngoại đạo tuôn ra từ lòng bàn chân ngày càng nhiều, ánh sáng do suối vàng sen vàng tỏa ra cũng ngày càng tạp loạn.

Pháp Hoa Lâm trong lòng hoảng loạn, y đã bị Ngoại đạo xâm nhập, Ngoại đạo trong cơ thể không ngừng sinh sôi, ngày càng nhiều, giờ đây đã không thể áp chế được nữa tuôn ra từ dưới chân.

“Bắt được Trần Phu Tử, vẫn còn cơ hội chuyển bại thành thắng!”

Y vận hết tu vi, lao về phía Trần Thực, nhưng mỗi khi hai chân chạm đất, lòng bàn chân lại như mọc ra vô số rễ cây dạng sợi, nối liền với suối vàng bên dưới, khiến việc nhấc chân trở nên vô cùng khó khăn, hơn nữa lòng bàn chân còn có cảm giác đau đớn như bị xé rách, như cảm giác có vô số sợi tóc mọc dưới lòng bàn chân rồi bị người ta cưỡng ép nhổ đi. Y tiếp tục chạy, các loại Ngoại đạo trong cơ thể cũng ngày càng nhiều, kim thân cũng trở nên sặc sỡ, như thể bị rơi vào một thùng thuốc nhuộm lớn.

Tiểu Đoạn tiên tử đuổi tới, thấy tình hình này không dám lại gần, mà bay đến đáp xuống bên cạnh Trần Thực dưới gốc cây.

Tốc độ của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát ngày càng chậm lại, bước chân hạ xuống đã không còn là đất phun suối vàng, mà là vô số dòng suối do Ngoại đạo tạo thành, sen vàng cũng trở nên kỳ quái, nở ra đủ loại hoa lạ.

Đến khi Pháp Hoa Lâm Bồ Tát chạy tới dưới Ma Huyết bảo thụ, vô số rễ cây dạng sợi đã chui ra từ khắp nơi trên thân xác y, cắm rễ sâu vào lòng đất.

Pháp Hoa Lâm gắng sức giãy giụa, nhấc lên thêm một bước, nhưng khi bước tiếp theo hạ xuống, y đã không còn sức để nhấc lên lần nữa.

Y ngồi xếp bằng, hai tay chắp lại, như đang ngồi trên đài sen, tự mình phong ấn mắt tai miệng mũi, hòng ngăn cách Ngoại đạo.

Một lát sau, hai con Cửu Sắc lộc kéo Thúy Vân Lưu Ly liễn, chạy một mạch lộc cộc, rời khỏi Bảo Bình thiên.

Bảo Bình thiên lặng lẽ trôi nổi trong tinh không, bên trong bảo bình, các loại Ngoại đạo sinh sôi, ngày càng um tùm, tựa như một khu rừng rậm âm u ẩm ướt khổng lồ.

Pháp Hoa Lâm Bồ Tát ngồi trong khu rừng Ngoại đạo này, các loại Ngoại đạo sinh sôi trong cơ thể, chẳng mấy chốc đã có những loài thực vật có lông phá vỡ phong ấn của y, chui ra từ trong miệng.

Trong Lưu Ly liễn, Tiểu Đoạn tiên tử hỏi: “Phu quân, Pháp Hoa Lâm sẽ chết chứ?”

“Không đến mức đó. Pháp lực của Đại La Kim Tiên rất cường đại, sinh mệnh lực lại càng mạnh đến đáng sợ. Y tạm thời chưa chết được đâu, nhưng muốn thoát khỏi trạng thái này chỉ có cách tu luyện Nguyên phù, thay thế đạo văn của bản thân thành Nguyên phù.”

Trong mắt Trần Thực lóe lên vẻ âm u không rõ ý vị, thầm nghĩ trong lòng: “Nhưng sau khi thay thế thành Nguyên phù, sinh tử của y sẽ không còn do y nắm giữ nữa rồi...”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters