๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Tiên đạo thì không có thứ gông cùm này. Tu hành Tiên đạo, có thể tu Lôi pháp, cũng có thể tu Hỏa pháp, có thể tu Ngũ Hành, cũng có thể tu Bát Quái. Người tu Âm Dương không ảnh hưởng đến việc tu luyện Ma đạo.”
“Tiên đạo có sở trường, cũng có sở đoản. Tiên đạo cần phải vô trung sinh hữu, luyện giả thành chân, lĩnh ngộ ra đại đạo từ trong hư vô. Lại cần hợp đạo, để kiểm chứng đạo pháp của mình có chính thây hay không. Còn cần chứng đạo, dùng đạo của bản thân để diễn hóa ra một thế giới.”
“Thần đạo dễ nhập môn, khó đại thành, khó thoát khỏi gông cùm. Tiên đạo khó nhập môn, dễ thoát khỏi gông cùm, nhưng cũng khó đại thành.”
“Nếu có thể kết hợp ưu điểm của hai con đường này, Tiên Thần đồng tu thì có thể thoát khỏi gông cùm của cả hai, lấy sở trường, tránh sở đoản.”
Trong thức hải của Trần Thực nổi lên sóng lớn, từng ý niệm hóa thành vô số Trần Thực nhỏ bé phân bố trên mặt biển, mỗi người đều tự diễn hóa Hỗn Nguyên Vô Cực Tiên Thiên Công.
Hỗn Nguyên Vô Cực Tiên Thiên Công là công pháp của Trần Thực, thoát thai từ Hỗn Nguyên Đạo Kinh, Đại Hoang Minh Đạo Tập và các công pháp khác.
Theo sự lý giải của hắn về Ngoại đạo ngày càng sâu sắc, Vô Cực Tiên Thiên Công cũng khó lòng bao quát hết các Ngoại đạo mà hắn tu tập, hiện nay Tiên đạo và Ngoại đạo của hắn đều đã hóa thành Nguyên phù, từ lâu Vô Cực Tiên Thiên Công đã khó mà điều động được tu vi hiện tại của hắn.
Trần Thực đã sớm muốn tái cấu trúc lại công pháp của mình, hôm nay nhân dịp này, hắn dứt khoát lấy Vô Cực Tiên Thiên Công làm nền tảng, sáng tạo ra một môn pháp môn dung hợp lực lượng bất phàm, Tiên, Thần, Ngoại tam đạo đồng tu!
Nếu có thể làm được bước này, Tiên, Thần, Ngoại tam đạo đồng quy nhất thể thì quả là một sáng tạo vĩ đại!
Hắn vẫn luôn âm thầm nghiên cứu, còn Tiểu Đoạn tiên tử trong thời gian hắn bế quan lại thường xuyên được Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ gọi đến, hai mẹ con hàn huyên chuyện nhà, vun đắp tình cảm.
Lúc này, một luồng hương hỏa tìm đến, mang theo khí tức bất phàm, vô cùng nồng đậm. Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ tiếp nhận luồng hương hỏa này, trong lòng kinh ngạc, nói: “Là hương hỏa của Viêm Đế tìm ta, không biết có chuyện gì. Ta hồi đáp một chút.”
Tiểu Đoạn tiên tử vâng lời.
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nhắm mắt ngưng thần, một lát sau mới mở mắt ra, cười nói: “Viêm Đế không có chuyện chẳng đến điện Tam Bảo, hương hỏa tìm ta là vì nghe nói Thái tử ở chỗ ta đã lâu không ra nên hỏi ta Thái tử ở lại Huyền Hoàng hải để làm gì.”
Tiểu Đoạn tiên tử trong lòng khẽ động, nói: “Lúc trước nghĩa mẫu nói có người muốn hại phu quân, chẳng lẽ Viêm Đế cũng muốn ra tay với phu quân à?”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ lắc đầu nói: “Chắc hắn không có ý nghĩ này, mục đích đến hỏi ta chỉ là để dò la tin tức.”
Bà dừng lại một chút rồi nói: “Hắn muốn biết liệu trong Nguyên phù mà Thái tử truyền ra ngoài có ẩn chứa sơ hở nào không.”
Tiểu Đoạn có phần bất bình, tức giận nói: “Phu quân truyền cho đệ tử Kim Ngao đảo chứ không phải truyền cho bọn họ, sao có thể ẩn chứa sơ hở được? Bọn họ cài cắm bao nhiêu tai mắt ở Kim Ngao đảo, học trộm Nguyên phù của chúng ta, lại còn đến nghi kỵ chúng ta giấu sơ hở trong Nguyên phù, đúng là mặt dày không biết xấu hổ!”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ cười nói: “Mắng như vậy cũng đáng đời. Nhưng suy cho cùng bản tính của những đại nhân vật này vốn cẩn thận, mà có cẩn thận một chút cũng không có gì sai. Viêm Đế còn đến chỗ Câu Trần, Tử Vi để nghe ngóng rồi chứ không phải tìm ta đầu tiên.”
Lúc này, lại có một luồng hương hỏa tìm đến, cũng mang theo uy lực siêu phàm, hiển nhiên lại là một vị đại nhân vật tìm đến.
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ vừa tiếp xúc, trong lòng khẽ động, nói với Tiểu Đoạn tiên tử: “Là Thiên Quan Đại Đế. Ta sẽ gặp hắn một lát, xem hắn nói thế nào.”
Tiểu Đoạn tiên tử lại đợi một lát, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ hoàn hồn, nói: “Thiên Quan Đại Đế cũng hỏi chuyện tương tự, hắn nghi ngờ Thái tử giấu sơ hở trong Nguyên phù, còn nói bên ngoài đồn thổi như thật. Ta đã lớn tiếng quở trách hắn rồi.”
Tiểu Đoạn tức giận nói: “Làm việc thiện mà còn bị người ta dị nghị, thế đạo này đúng là mục nát hết rồi!”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ đang định nói thì lại có một luồng hương hỏa tìm đến, nàng vội vàng ứng phó.
Lần này người tìm đến lại là Đông Vương Công, khiến nàng có phần bất ngờ.
“Đông Vương Công là nam tiên đầu tiên được Đại Thiên Tôn nâng đỡ, đứng đầu các nam tiên, dùng để đối chọi với Tam Thanh cảnh. Hắn đến tìm ta, nếu là vì chuyện Nguyên phù, vậy tức là Đại Thiên Tôn phái hắn đến hỏi.”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ thầm nghĩ. Đông Vương Công ở tận Đông Thiên cung của mình trên Thiên Đình, dâng hương trong cung, cầu kiến Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, thấy khói hương lay động, bóng dáng Hoàng Địa Kỳ xuất hiện trong làn hương, vội nói: “Thần tham kiến Địa Mẫu nương nương. Kinh động nương nương, thần vô cùng bất an.”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ đưa tay lên nói: “Vương Công là lãnh tụ của nam tiên, không cần bái ta. Ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Đông Vương Công cười nói: “Thần nghe nói Trần Đạo Tổ đã đến Hậu Đức Quang Đại thiên cung hơn một năm nay mà vẫn chưa thấy rời đi. Nghe nói Trần Đạo Tổ đến đây là để cầu đạo pháp của nương nương, chắc muốn tu luyện Thần đạo. Không biết Trần Đạo Tổ có tiến bộ gì trên Nguyên phù, có sửa đổi Nguyên phù cho nương nương không?”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ lòng sáng như gương, cười nói: “Đúng là Trần Đạo Tổ đến cầu một môn công pháp Thần đạo, ta cũng đã truyền cho nó. Về phần sửa đổi Nguyên phù thì chưa từng có. Nguyên phù này đã vô cùng hoàn mỹ, cần gì phải sửa nữa?”
Đông Vương Công cúi mày cười nói: “Thần cũng cảm thấy đã gần như hoàn mỹ, chẳng qua nghe người ta nói, lúc Trần Đạo Tổ truyền đạo đã giấu sơ hở bên trong để dùng ám toán người khác. Thần chỉ nghe đồn, không biết thật giả.”
“Thì ra là vậy.” Nương nương kinh ngạc nói: “Con nuôi của ta truyền thụ Nguyên phù là cho đệ tử Kim Ngao đảo, sao ngươi lại có được Nguyên phù? Nếu hắn có tính kế người khác thì cũng là tính kế đệ tử của hắn. Ngươi thấy có sơ hở thì đừng tu luyện là được rồi.”
Đông Vương Công cười ha hả, nói: “Nương nương nói rất phải. Thần xin cáo lui.”
Nương nương thu hồi thần thức, cười lạnh nói: “Quả nhiên là Đại Thiên Tôn phái tới dò la tin tức.”
Đông Vương Công không moi được một lời thật nào, trong lòng có phần không yên, lại liên lạc với Đấu Mỗ Nguyên Quân, hàn huyên một phen rồi hỏi: “Nghe nói Trần Đạo Tổ đã đến tìm Nguyên Quân cầu công pháp tu hành Thần đạo. Có chuyện này không?”
Đấu Mỗ Nguyên Quân cảnh giác nói: “Có chuyện này, nhưng ta xử lý rất công tâm. Hắn là Đạo Tổ, muốn chỉ điểm ta, ta truyền công pháp Thần đạo của mình cho hắn, không tính là thiên vị! Đông Vương Công phải nói tốt cho ta vài câu trước mặt Đại Thiên Tôn đấy.”
Đông Vương Công nói: “Xin Nguyên Quân yên tâm. Nguyên Quân, Trần Đạo Tổ liên lạc với người, có truyền riêng cho người Nguyên phù nào khác không?”
Đấu Mỗ Nguyên Quân càng thêm cảnh giác: “Nguyên phù? Nguyên phù gì? Ta chưa bao giờ học qua Nguyên phù của Kim Ngao đảo, Đông Vương Công đừng có ngậm máu phun người!”
Đông Vương Công bất đắc dĩ, đành phải ngắt hương hỏa.
“Đấu Mỗ là một con cáo già, không moi ra được nửa lời thật. Vẫn nên liên lạc với người khác.”
Y lại liên lạc với vô số Thần linh của Đấu Bộ, Lôi Bộ, Ôn Bộ, trong đó không thiếu người trung thành tuyệt đối với Đại Thiên Tôn, biết gì nói nấy, không hề giấu giếm.
Đông Vương Công liên lạc một lượt, rồi vội vã đến Thái Vi cung.
“Bệ hạ, Trần Đạo Tổ chỉ cầu công pháp, chứ không truyền Nguyên phù mới cho Lôi Bộ và Đấu Bộ.”
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn nghe vậy, nhìn các loại Nguyên phù mới được sắp xếp trên bàn sách, khẽ nhíu mày. Đại Thiên Tôn điều động một nhóm Tiên nhân thông minh nhất Thiên Đình để phá giải Nguyên phù, nhưng suốt thời gian qua thu hoạch chẳng được bao nhiêu.
Nguyên phù quá tinh xảo, vượt xa tầm mắt kiến thức của những Tiên nhân này, kiến thức Tiên đạo trong đó đến từ mười bảy trí tuệ tối cao của Tiên Đình, bao gồm cả Tiềm Long Lão Tổ, còn Ngoại đạo thì đến từ cung điện màu xanh dưới lòng đất ở phía tây Bồng Lai.
Bất kỳ loại Ngoại đạo nào cũng đủ để họ nghiên cứu hàng trăm nghìn năm mà chưa chắc đã giải mã được, huống hồ là Nguyên phù được phát triển từ chúng?
“Tu luyện Nguyên phù thì có thể tiến thêm một bước, không tu luyện Nguyên phù thì có thể sẽ bị đối thủ đã tiến thêm một bước kia trừ khử.”
Đại Thiên Tôn nhìn những Nguyên phù này, hàng mi càng nhíu chặt hơn.
Trên đời này, người có thể sánh vai với Đại Thiên Tôn không nhiều, cho dù là ba vị Giáo chủ của Tam Thanh cảnh, ba vị Phật Tổ của Tây Thiên cũng khó lòng địch lại Đại Thiên Tôn.
Nhưng chỉ cần họ đổi sang tu luyện Nguyên phù là có thể tranh cao thấp với Đại Thiên Tôn.
Nếu họ đổi sang Nguyên phù, lại tiến thêm một bước, đột phá cảnh giới Đại La Kim Tiên thì thực lực của họ chỉ có mạnh hơn Đại Thiên Tôn!
Địa vị của Đại Thiên Tôn đang ngàn cân treo sợi tóc!
Thế nhưng...
“Ba vị Giáo chủ, ba vị Phật Tổ, có thật sự tu luyện không? Có dám tu luyện không?” Đại Thiên Tôn hạ giọng nói.