Giải cứu Thiên Hồ 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Tiềm Long, Đông Lưu, mấy ngày nay các ngươi có thành quả gì không?”

Tại Tiên Đình, Tiên Đế Chí Tôn ôn tồn hỏi Tiềm Long Lão Tổ và Lãnh Đông Lưu.

Hai vị này là Thiên sư của Tiên Đình, cũng là hai người thông tuệ bậc nhất, họ cũng đang phá giải Nguyên phù do Trần Thực truyền ra.

Tiên Đế Chí Tôn đến nay vẫn chưa dùng Nguyên phù để thay thế đạo văn của bản thân, nhưng trong Tiên Đình lại có không ít người đã tu luyện Nguyên phù, thậm chí có người trong lúc tu luyện bỗng nhiên đột phá cảnh giới cũ, tiến thêm một bước, tu thành Đạo cảnh ở tầng thứ cao hơn.

Những gì Nguyên phù bao hàm quá ư đồ sộ và phức tạp.

Nó vốn do Tiềm Long Lão Tổ dốc hết trí tuệ khai sáng, qua tay mười sáu vị Tiên nhân có trí tuệ không kém gì lão bổ sung, lại qua tay Trần Thực bổ sung Ngoại đạo, rồi được Trần Thực, Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ hoàn thiện đến tám thành. Những gì Nguyên phù ẩn chứa đã sớm vượt xa khuôn khổ ban đầu của Tiềm Long Lão Tổ, dung hợp cả đạo pháp của Thần, Tiên, Ma, và Ngoại đạo!

Phàm là tiên thần tu hành Nguyên phù sẽ phát hiện tầm nhìn và căn cơ của mình đột nhiên gia tăng một bậc, đạo hạnh tăng vọt, việc đột phá cảnh giới cũ cũng là chuyện thường tình.

Tiên Đế Chí Tôn thấy cảnh này, vẻ ngoài vẫn nhẹ như mây gió nhưng lần này lại vội vàng đến tìm Tiềm Long và Lãnh Đông Lưu, hiển nhiên nội tâm không hề bình tĩnh như vậy.

Lãnh Đông Lưu lắc đầu nói: “Bẩm bệ hạ, cấu trúc của Nguyên phù cực kỳ chặt chẽ, ẩn chứa đạo pháp cao thâm khó lường, đặc biệt là Ngoại đạo lại càng sâu sắc khó hiểu. Nhất thời chúng thần không tìm ra được nó có sơ hở nào không.”

Tiềm Long Lão Tổ quả quyết nói: “Nhưng chắc chắn có sơ hở!”

Lãnh Đông Lưu vặn hỏi: “Sơ hở ở đâu?”

Tiềm Long Lão Tổ lắc đầu đáp: “Ta có thể mơ hồ cảm nhận được trong Nguyên phù có sơ hở, nhưng sơ hở cụ thể là gì thì khó mà nói được.”

Tiên Đế có phần thất vọng: “Nếu cứ mãi không tìm ra Nguyên phù có sơ hở hay không, chẳng phải chúng ta sẽ không bao giờ dám tu luyện à?”

Lãnh Đông Lưu do dự một chút rồi nói: “Bệ hạ, còn một cách khác, chỉ là hơi tổn hại âm đức. Không biết có nên nói ra hay không...”

Tiên Đế dứt khoát: “Cứ nói!”

Tiềm Long Lão Tổ liếc nhìn Lãnh Đông Lưu một cái, không lên tiếng.

Lãnh Đông Lưu nói: “Nguyên phù là do Trần Thực truyền ra, người để lại sơ hở chỉ có một mình hắn. Nói cách khác, chỉ cần Trần Thực chết đi, sẽ không ai biết được sơ hở nằm ở đâu.”

Ánh mắt Tiên Đế trở nên sắc bén, y trầm mặc một lát rồi khẽ nói: “Sát hại Truyền Pháp Đạo Tổ sẽ trở thành kẻ thù chung của vô số người. Bị ngàn người chỉ trích, không bệnh mà chết; huống chi là sát hại Truyền Pháp Đạo Tổ? Đây không chỉ tổn hại âm đức mà còn tổn hại cả danh vọng.”

Lãnh Đông Lưu cười nói: “Đây chính là điểm thú vị. Bệ hạ không giết Trần Thực, nhưng nếu truyền tin ra ngoài rằng giết chết Trần Thực sẽ thoát khỏi được sơ hở, ắt sẽ có người thay bệ hạ ra tay. Như vậy, kẻ tổn hại âm đức không phải là bệ hạ mà là người khác. Bệ hạ vẫn có thể đứng về phía đại nghĩa, việc bệ hạ cần làm chỉ là tĩnh tâm chờ tin Trần Thực chết đi.”

Tiên Đế nghe vậy, khẽ gật đầu: “Việc này, giao cho Đông Lưu ngươi.”

Y như trút được gánh nặng trong lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, rồi bồng bềnh rời đi.

Lãnh Đông Lưu thẳng người dậy, đang định rời đi thì Tiềm Long Lão Tổ gọi lại: “Lãnh đạo hữu, kế của ngươi là độc kế, bậc trí giả sẽ không dùng.”

Lãnh Đông Lưu dừng bước, quay đầu lại cười nói: “Nếu ngươi không tìm ra được sơ hở của Nguyên phù, không giải quyết được vấn đề, vậy thì giải quyết kẻ gây ra vấn đề. Kế sách này sao lại là độc kế được?”

Tiềm Long Lão Tổ nói: “Trần Thực hoàn thiện Nguyên phù, truyền đạo khắp thiên hạ, chính là Đạo Tổ. Những Tiên nhân chúng ta, các vị thần ở Thiên Đình, cùng vô số người tu hành sau này đều sẽ bước trên con đường do hắn khai sáng, trở thành đệ tử môn sinh của hắn. Ngươi dùng kế này mượn đao giết người, sát hại Đạo Tổ, chẳng phải là độc kế hay sao?”

Lãnh Đông Lưu cười đáp: “Trần Thực là Đạo Tổ? Sai rồi, Tiềm Long, ngươi mới là Đạo Tổ! Ngươi là người khai sáng Nguyên phù, Trần Thực chẳng qua chỉ hoàn thiện nó trên cơ sở của ngươi mà thôi. Hắn là kẻ trộm cắp thành quả của ngươi, là phường trộm cướp!”

Tiềm Long Lão Tổ lắc đầu nói: “Tuy ta đã khai sáng ra Nguyên phù đầu tiên nhưng ta có quá nhiều chuyện vặt vãnh, không thể tiếp tục dốc sức khổ công vào Nguyên phù, chỉ đành giao việc này cho các đệ tử. Mười sáu người bọn họ, trước sau đã tốn hơn vạn năm cũng chỉ hoàn thiện được hai thành. Trần Thực lại hoàn thiện Nguyên phù đến tám thành.”

“Ta có được Nguyên phù, chỉ nghĩ đến việc lôi kéo Tam Thanh cảnh và Tây Thiên để lớn mạnh thế lực của mình. Trần Thực hoàn thiện Nguyên phù lại truyền đạo khắp thiên hạ, gieo mầm cho thế gian. Với trí tuệ và tấm lòng như vậy, gọi hắn là Đạo Tổ không có gì sai. Dùng kế giết Đạo Tổ, chính là độc kế!”

Lãnh Đông Lưu phá lên cười, lắc đầu quầy quậy: “Đạo huynh, ngươi và ta là mưu sĩ, là Thiên sư, làm việc cho Tiên Đế bệ hạ chứ không phải làm việc cho chúng sinh thiên hạ. Chủ nhân mà chúng ta phục tùng không phải Trần Thực, cho dù hắn là Đạo Tổ, nếu cản đường chúng ta thì cũng phải giết!”

Tiềm Long Lão Tổ nổi giận đùng đùng, bước lên một bước, quát: “Lãnh Đông Lưu, nếu Tam Thanh là kẻ địch của Tiên Đình ta, chẳng lẽ ngươi cũng muốn dùng độc kế này với Tam Thanh Đạo Tổ à?”

Lãnh Đông Lưu vui vẻ nói: “Ngươi và ta là mưu sĩ, lẽ ra phải như vậy. Nếu Tam Thanh cản đường thì phải diệt trừ Tam Thanh! Tiềm Long đạo huynh là tiền bối của ta, tuổi cao chức trọng, lẽ nào tầm nhìn của ngươi còn không bằng vãn bối như ta à? Đây chính là lý do ta là Tả Thiên sư, còn ngươi là Hữu Thiên sư.”

Gã phất tay áo bỏ đi.

Tiềm Long Lão Tổ không đuổi theo tranh luận.

Tuy cùng là Thiên sư, nhưng tả lớn hơn hữu, quyền thế của Tả Thiên sư cao hơn, quyền thế của Hữu Thiên sư vẫn kém một bậc. Quả thực địa vị của lão thấp hơn Lãnh Đông Lưu một chút.

“Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết. Nhưng mưu sát Đạo Tổ đâu phải là tiểu tiết.”

Sắc mặt lão âm trầm bất định, trở về nơi ở, trầm ngâm một lát rồi gọi đạo đồng của mình tới, dặn dò: “Ngươi hãy đến Thiên Tú uyển một chuyến, tìm Tả Công Minh, đưa cái này cho hắn, nói là lão gia đã có được Nguyên phù Tiên đạo mà hắn tu tập, bảo hắn hãy chuyên tâm tu hành, đừng phụ lòng kỳ vọng của lão gia.”

Lão lấy ra một thẻ ngọc, giao cho đạo đồng.

Tiểu đạo đồng vội vàng rời đi, không lâu sau đã đến Thiên Tú uyển, tìm được Tả Công Minh.

Tả Công Minh là đệ tử đắc lực nhất của Tiềm Long Lão Tổ, tu vi cũng cao, lần này y phụng lệnh trấn thủ Thiên Tú uyển để canh chừng Thiên Hồ Hồ Tiểu Lượng.

Tiềm Long Lão Tổ tính được Trần Dần Đô sẽ đến cứu huynh đệ của mình nên mới lệnh cho hắn bày ra thiên la địa võng, chỉ chờ Trần Dần Đô tự chui đầu vào lưới.

Tiểu đạo đồng đưa thẻ ngọc cho Tả Công Minh, cười nói: “Tả sư huynh, lão gia thương ngươi, vừa có được Nguyên phù Tiên đạo mà ngươi tu luyện đã lập tức bảo ta mang đến. Lão gia còn dặn ngươi phải chăm chỉ tu hành.”

Tả Công Minh vừa mừng vừa sợ: “Mấy ngày nay ta còn đang lo người khác đều tu luyện Nguyên phù, chỉ riêng ta phải khổ sở canh giữ Thiên Tú uyển, làm lỡ dở việc tu hành. Vẫn là sư tôn thương ta!”

Hắn cảm ơn đạo đồng, rồi đưa thần thức vào trong thẻ ngọc, xem xét Nguyên phù được ghi lại bên trong.

“Quả nhiên là Nguyên phù tương ứng với Tiên đạo của ta!”

Tả Công Minh kích động không thôi, muốn dốc lòng nghiên cứu mấy Nguyên phù này, nhưng lại lo mình đắm chìm trong thẻ ngọc quá lâu, Trần Dần Đô sẽ đến cứu người, do dự một lúc bèn thu hồi thần thức.

Hắn ngồi ngay ngắn trong Thiên Tú uyển, thần thức bao trùm khắp bốn phương tám hướng.

Khắp nơi trong Thiên Tú uyển đã được bố trí tầng tầng lớp lớp phong ấn cấm chế, đặc biệt là mỗi cánh cửa đều có cấm chế để đề phòng thần thông của Đỗ Di Nhiên.

Hắn đã ở cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, tu vi còn cao hơn cả đám người Trần Dần Đô cộng lại, cho dù trình độ đạo pháp của Trần Dần Đô có hơn hắn, chỉ cần rơi vào tay hắn là cũng khó thoát kiếp nạn!

Tả Công Minh ngồi một lúc, lòng dạ bồn chồn, lại nghĩ đến Nguyên phù trong thẻ ngọc, do dự một chút rồi thầm nghĩ: “Ta đã đợi hơn một năm mà Trần Dần Đô vẫn chưa quay lại. Một năm không về, lúc này chắc cũng sẽ không về. Ta xem thêm một chút nữa...”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters