๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Đỗ Di Nhiên dẫn theo đám người Trần Dần Đô đuổi kịp nhóm Tạo Vật Tiểu Ngũ, trước sau hao phí ba ngày, cuối cùng cũng tới Bồng Lai Tây.
Bồng Lai Tây có hai mươi sáu vị Đại La Kim Tiên, đều là hạng người thần thông quảng đại. Khi Đỗ Di Nhiên mở cửa Bích Du cung đã phát hiện ra bọn họ, đợi đến khi bọn họ đi ra từ sau cửa đã nhìn thấy hai mươi sáu vị Đại La Kim Tiên đã đứng ở ngoài cửa chờ đợi.
“Hóa ra là người nhà của Phu Tử.” Trường Xuân Đế Quân giải trừ đề phòng, cảnh giác nhìn về phía bầu trời, nói: “Phu Tử đi Huyền Hoàng hải bái kiến Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, đến nay còn chưa trở về. Các ngươi cứ tạm thời nghỉ ngơi, không cần lộ diện, nếu không chỉ sợ sẽ có địch nhân tập kích.”
Trần Dần Đô và đám người Tạo Vật Tiểu Ngũ ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời mây khói huyễn diệt huyễn sinh, động tĩnh dị thường, trong lòng không khỏi khẽ động.
“Chư vị không cần quá mức lo lắng, chẳng qua là lại có một vị cảnh giới Đại La Kim Tiên đến đây dò xét.”
Thanh âm Nương Bà Nguyên Quân từ nơi không xa truyền đến, nói: “Những kẻ này chưa hết tà tâm, thỉnh thoảng lại muốn đến một chuyến, dò xét xem Phu Tử có trở về hay không. Hơn một năm nay, đã xảy ra hơn mười vụ rồi.”
Sau đầu bà hiện lên Đại La Thiên Đạo cảnh như ánh gương soi.
Đạo cảnh của bà như một tấm gương không có độ dày, tròn trịa, sáng trong, tuy không dày nhưng trong gương lại chứa không gian vô lượng.
Đại La Thiên này tên là Lãng Uyển Bảo Kính, uy lực cực mạnh, dưới ánh kính chiếu rọi, đám mây trên bầu trời dồn dập bị chôn vùi.
Nương Bà Nguyên Quân đưa mắt nhìn về phía nào, kính quang của Lãng Uyển Bảo Kính liền quét về nơi đó.
Đột nhiên mây tía đầy trời kịch liệt co rút lại, đợi cho mây khí biến mất, chỉ thấy một nữ đạo nhân dung mạo đoan trang đứng giữa không trung, sau đầu treo một cái đỉnh nhỏ.
“Hóa ra là bà già nhà ngươi.”
Nữ đạo nhân kia cười lạnh một tiếng, chiếc đỉnh nhỏ sau đầu treo ngược xuống: “Bồng Lai Tây này vốn là bảo địa của Ngọc Thanh cảnh ta, bị đám yêu ma quỷ quái các ngươi chiếm lĩnh, ta trở lại bảo địa nhà mình mà lại bị công kích, quả thật là vô pháp vô thiên! Hôm nay sẽ thu phục các ngươi!”
Chiếc đỉnh nhỏ kia càng lúc càng lớn, toàn bộ Bồng Lai Tây như một tấm vải vóc không ngừng run rẩy vặn vẹo, núi cao gấp khúc, sông dài co rút, núi sông đại địa trở nên tràn đầy nếp uốn, rơi vào trong đỉnh.
Tiên nhân ở Bồng Lai Tây ngửa đầu, sắc mặt biến đổi, chỉ cảm thấy tiểu đỉnh càng lúc càng lớn, như sắp nuốt chửng tất cả bọn họ, nhưng đồng thời lại cho người ta một loại ảo giác tiểu đỉnh không thay đổi mà là bọn họ càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức tận cùng, không thể nào trốn thoát.
Đỉnh này gọi là Thuần Dương đan đỉnh, bên trong chứa Thuần Dương Đạo cảnh của Đại La Kim Tiên, đỉnh tức là Đại La Thiên, uy lực cực lớn.
Đại đạo mà các Đại La Kim Tiên tu luyện khác nhau, pháp bảo luyện thành cũng khác nhau, công dụng không giống nhau.
Nữ đạo nhân này tên là Hạ Cơ, chiếc đỉnh nhỏ vừa rồi là ả phóng thích sương mù trong đỉnh, không muốn thể hiện thực lực, thăm dò xem Trần Thực có trở về hay không. Hôm nay dứt khoát tế lên tiểu đỉnh, mặc kệ Trần Thực có ở đó hay không cũng cứ thu hết vào trong đỉnh mang đi!
Đại La Kim Tiên cỡ này xuất thủ, bóp méo thời không, khủng khiếp vô cùng, cho dù là Thái Ất Kim Tiên cũng đừng hòng đào thoát!
“Ta còn tưởng là kẻ nào lén lén lút lút,m thì ra là Hạ Cơ dựa vào thái dương bổ âm để thành tiên!”
Nương Bà Nguyên Quân cười lạnh một tiếng, phóng lên tận trời, gương sáng sau đầu tỏa hào quang rực rỡ, một luồng kính quang chiếu thẳng vào tiểu đỉnh, kính quang chiếu vào Thuần Dương đan đỉnh, chiếc đỉnh kia liền như bị vật nặng đánh trúng, bắn ngược lên cao.
Hạ Cơ nương nương nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, lửa giận bốc lên, quát: “Lão yêu bà sỉ nhục trong sạch của ta!”
Ả là Tiên nhân Tổ Đình thời đại Tiên Tần, vốn là dựa vào thái dương bổ âm mà thành tiên, sau đó phi thăng Địa Tiên giới, liền thay đổi triệt để, bái nhập Ngọc Thanh đạo môn.
Khi đó Ngọc Thanh đạo môn do Ngọc Thanh đạo nhân rời khỏi Địa Tiên giới, các tiền bối trong môn như Từ Hàng, Cụ Lưu Tôn gia nhập Tây Thiên, nguyên khí tổn hao nhiều, đang lúc cần người. Bởi vậy Hạ Cơ nương nương được trọng dụng. Ả không chịu thua kém, tu vi càng ngày càng cao, rốt cuộc chứng đạo trở thành Đại La Kim Tiên. Về chuyện ả ở Tổ Đình, người biết càng ngày càng ít, cho dù có người biết việc này cũng sẽ e ngại thân phận địa vị của ả mà kín miệng như bưng.
Không biết Nương Bà Nguyên Quân nghe nói việc này từ đâu, thế mà lại vạch trần ngay trước mặt mọi người.
Ả thẹn quá hóa giận, ra đòn sát thủ với Nương Bà Nguyên Quân.
Tu vi hai người xấp xỉ nhau, Nương Bà Nguyên Quân có hơi kém hơn Hạ Cơ nương nương, nhưng bởi vì được Trần Thực tự mình sửa sang lại Nguyên phù cho tu vi của bà nên càng thêm tinh thuần hơn so với Hạ Cơ nương nương.
Hạ Cơ nương nương thành tiên khá sớm, sau khi phi thăng lại gia nhập Tam Thanh cảnh, được truyền thừa Tam Thanh chính thống, so với hạng người tự học thành tài như Nương Bà Nguyên Quân thì cao minh hơn rất nhiều. Chẳng qua Nguyên phù là tự học, ưu thế trước đó liền không còn sót lại chút gì.
Hai nữ kỳ phùng địch thủ, ai nấy đều phát động uy lực pháp bảo đến cực hạn, chỉ có điều chốc lát nhất thời ai không làm gì được ai.
Đám người Trường Xuân Đế Quân từng người phi thân lên, bảo vệ các nơi ở Bồng Lai Tây, trong các tiên sơn, hoặc có hào quang hình hoa sen bay lên, hoặc có hào quang hình bảo tháp đứng sừng sững, hoặc là một vũng thanh tuyền trôi nổi giữa không trung, hoặc là chuông khánh, hoặc là cuộn sách.
Một loạt Đại La Kim Tiên hiển hiện La Thiên dị tượng của mình, khiến gợn sóng kinh người trong không trung chưa truyền đến Bồng Lai Tây đã tự chôn vùi.
Đại La Kim Tiên ở Bồng Lai Tây tu vi đa số là La Thiên nhất trọng, nhị trọng, không có tu vi cao hơn nhưng thắng ở số lượng nhiều, ngược lại cũng rất đồ sộ.
Ánh mắt Trần Dần Đô quét qua, lộ vẻ kinh sợ, trong lúc bất tri bất giác cháu trai của ông đã có thế lực mạnh mẽ như vậy!
“Đáng tiếc Tiểu Thập tâm thuật bất chính.”
Ông lo lắng nói: “Trong Lão Trần gia chính trực nhất lại chính là tên tham lam A Đường! Nếu Tiểu Thập đang ở Bồng Lai Tây, chưa chắc có thể bảo toàn chính mình. Chỉ có điều, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ có thể bảo vệ Tiểu Thập bao lâu?”
Lần này Trần Thực truyền pháp gây ra chuyện quá lớn, tiên thần hai bên tạm thời đình chiến nhưng lại đặt ánh mắt ở Kim Ngao đảo, chính thây mà nói là trên người Trần Thực.
Có vài người biết Trần Thực đang ở Hậu Đức Quang Đại thiên cung nhưng cũng có rất nhiều người không biết tung tích của Trần Thực, bởi vậy đến Bồng Lai Tây chặn hắn.
Lần này Hạ Cơ nương nương đến, chỉ có Nương Bà Nguyên Quân đối địch, đám người Trường Xuân Đế Quân nhìn như khoanh tay đứng nhìn, thật ra là phòng bị Đại La Kim Tiên khác đang ẩn giấu trong bóng tối.
Lúc này, trên bầu trời khói đen cuồn cuộn, hóa thành một cột khí vô cùng khổng lồ, xoay tròn lao về phía Bích Du cung, thanh thế kinh người, chắc là lại có Đại La Kim Tiên xuất thủ!
Cột khí màu đen kia còn chưa giáng xuống đã bị Dương Sóc Sơn Nhân ngăn cản, cười lạnh nói: “Diêm Nguyệt Đại Đế, ta nghe nói ngươi đã sớm ứng kiếp, hóa thành tro bụi tro kiếp, không ngờ ngươi lại trốn ở Tây Thiên làm con lừa trọc! Khí tiết Ma đạo ở đâu?”
Bên trong cột khí màu đen là một vị Đại La Kim Tiên Ma đạo, tu vi cực kỳ bá đạo, chính là Ma Đế Diêm Nguyệt, danh tiếng còn lớn hơn cả Dương Sóc Sơn Nhân, năm đó đã từng được xưng là Đại Đế Ma đạo, người đời thường gọi là Ma Đế.
Ma Đế Diêm Nguyệt cười nói: “Thì ra là Dương Sóc tiểu hữu, ngươi cũng là cao thủ Ma đạo, sau thời của ta cũng đã xưng đế làm tổ ở Ma đạo. Ngươi vì tránh né Khai Kiếp mà đầu quân vào Trần Phu Tử, khí tiết lại ở đâu?”
Dương Sóc Sơn Nhân tế ra một thanh loan đao tựa như vầng trăng lạnh, bên trong ẩn giấu Đại La Đạo cảnh của hắn ta, cười lạnh nói: “Ngươi quy y Tây Thiên, làm chó săn Phật môn, phản bội Ma đạo, cô phụ cái danh Ma đạo Đại Đế!”
Đại La pháp bảo của Ma Đế Diêm Nguyệt là một cây Đa Bảo Thông Thiên trụ, cười lạnh nói: “Trần Phu Tử dùng Nguyên phù có chứa lỗ hổng khống chế ngươi, để ngươi cam tâm làm ưng khuyển!”
Hai người một lời không hợp, ra tay đánh nhau.