๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Hắn cũng lo lắng mình lơ là nhiệm vụ nên chỉ tách một phần thần thức tiến vào thẻ ngọc để nghiên cứu mấy Nguyên phù kia.
Cấu trúc của Nguyên phù và đạo văn khác nhau một trời một vực, ẩn chứa đạo lý nguyên sơ nhất của đại đạo. Tả Công Minh vốn là người cực kỳ thông minh, lại thêm mấy Nguyên phù này hoàn toàn tương ứng với Tiên đạo mà hắn tu luyện nên bất giác đã đắm chìm vào trong đó, khó lòng dứt ra. Nhưng dù sao hắn vẫn còn lý trí, nhanh chóng hoàn hồn, thu hồi thần thức, tiếp tục cảnh giác quan sát xung quanh, để ý từng biến động nhỏ nhất trong Thiên Tú uyển.
Không lâu sau, hắn lại không nhịn được, tách một phần thần thức vào thẻ ngọc để tiếp tục nghiên cứu.
Cứ thế lặp đi lặp lại, cùng với việc nghiên cứu mấy Nguyên phù này ngày càng sâu, hắn càng lúc càng si mê. Nguyên phù dường như có một sức quyến rũ kỳ lạ, dụ dỗ hắn bất giác trầm mê trong đó.
Lá gan của hắn cũng dần lớn hơn, thời gian chìm đắm trong Nguyên phù ngày một dài hơn.
Đột nhiên, một chút dao động bất thường truyền đến, Tả Công Minh lập tức cảnh giác, không chút do dự kích hoạt các phong ấn cấm chế trong Thiên Tú uyển!
Tốc độ phản ứng của hắn không thể nói là không nhanh, chỉ trong nháy mắt Thiên Tú uyển đã bị từng tầng phong tỏa bao phủ, cắt đứt toàn bộ hư không!
“Bắt được rồi?”
Tả Công Minh có phần không tin nổi, vội vàng đứng dậy, nhìn về phía Thiên Hồ, trong lòng chợt trĩu nặng.
Thiên Hồ Hồ Tiểu Lượng đã biến mất không còn tăm hơi!
“Hỏng bét rồi!”
Mồ hôi lạnh tuôn như suối trên trán Tả Công Minh, lòng nóng như lửa đốt: “Sư tôn lệnh cho ta canh giữ Thiên Hồ, chờ Trần Dần Đô tự chui đầu vào lưới, không ngờ ta lại phân tâm vì Nguyên phù, để hắn cứu mất Thiên Hồ! Ta phải ăn nói với sư tôn thế nào đây?”
Người khác không biết tầm quan trọng của Thiên Hồ, nhưng hắn thì biết rất rõ.
Thiên Hồ là huynh đệ của Trần Dần Đô, năm đó bốn người bọn họ đến Tiên Đình, Đỗ Di Nhiên, Sa Thu Đồng đều có sở trường riêng, duy chỉ có Thiên Hồ Hồ Tiểu Lượng là một Cửu Vĩ Hồ có huyết thống không thuần khiết. Ở Thiên Đình hay Tiên Đình, loại dã hồ này ngay cả tư cách làm thú nuôi gác cổng cũng không có, hoặc là hạ giới làm yêu, hoặc là biến thành món ăn.
Nhưng Tiềm Long Lão Tổ vẫn nể mặt Trần Dần Đô, sắp xếp cho Hồ Tiểu Lượng một công việc tử tế, làm vật trang trí ở Thiên Tú uyển.
Trần Dần Đô một đi không trở lại, Tiềm Long Lão Tổ cũng nói Trần Dần Đô tất sẽ đến cứu Thiên Hồ, bây giờ quả nhiên đã đến, mà hắn lại không thể giữ được Trần Dần Đô!
Trần Dần Đô đã nắm giữ Nguyên phù, lại còn là gia gia của Trần Thực, cứ thế thoát khỏi tay hắn!
Tội này, tuyệt đối không nhỏ!
Cách Tiên Đình vạn dặm, một cánh cửa mở ra, để lộ gương mặt của Đỗ Di Nhiên, Trần Dần Đô, Sa Thu Đồng, Tạo Vật Tiểu Ngũ và Hồ Tiểu Lượng.
“Ầm!”
Cánh cửa đóng sầm lại, Đỗ Di Nhiên không ngừng mở cửa rồi đóng lại, mang theo bốn người phía sau cánh cửa rời xa Tiên Đình, bỏ trốn.
Đến khi pháp lực gần như cạn kiệt, gã mới dừng lại thở hổn hển.
Sa Thu Đồng đưa tiên đan đến, Đỗ Di Nhiên ngửa đầu nuốt xuống, hít thở đều lại rồi cười nói: “Không uổng công chúng ta ẩn náu ở Tiên Đình hơn một năm, cuối cùng cũng tìm được cơ hội!”
Sa Thu Đồng có phần khó hiểu, nói: “Hệ thống phòng ngự của Tả Công Minh trước nay không hề có sơ hở, không hiểu sao hôm nay lại đột nhiên có phần lơ đãng nên mới có cơ hội cho chúng ta lợi dụng.”
Trần Dần Đô nói: “Trí tuệ của hắn không kém ta, tuy hắn ở ngoài sáng chúng ta trong tối, nhưng muốn cứu người từ tay hắn vẫn gần như không thể. Lần này hắn thất thần, quả thực có hơi kỳ lạ.”
Mọi người đang không hiểu thì cửa phòng họ đang ở đột nhiên kêu “két” một tiếng, bị người mở ra từ bên ngoài, để lộ gương mặt già nua tươi cười của Tiềm Long Lão Tổ. Năm người trong phòng đều dựng tóc gáy, vội vàng chuẩn bị thần thông, tế ra pháp bảo.
Tạo Vật Tiểu Ngũ còn tế ra Càn Khôn Tái Tạo lô, nhưng vừa tế lên mới nhớ ra, Càn Khôn Tái Tạo lô chính là pháp bảo do Tiềm Long Lão Tổ luyện chế!
Tế bảo vật này để đối phó với Tiềm Long, chẳng phải là tự tìm đường chết à?
Nhưng pháp bảo mạnh nhất của năm người bọn họ chính là Càn Khôn Tái Tạo lô, đối mặt với Tiềm Long Lão Tổ, họ hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào.
“Đồ nhi giỏi của ta, ra đây nói chuyện.” Tiềm Long Lão Tổ nói.
Trần Dần Đô ra hiệu cho mọi người đi trước, còn mình thì bước ra khỏi phòng.
Hai người ra đến ngoài phòng, bên ngoài là một vùng tuyết trắng mênh mông, cây cối cổ thụ khoác lên mình tấm áo bạc.
Phía sau vang lên tiếng đóng cửa, Đỗ Di Nhiên phát động chút pháp lực còn lại, mang theo đám người Hồ Tiểu Lượng rời đi.
Trần Dần Đô phá vỡ bầu không khí im lặng, nói: “Sao sư tôn lại có thể chờ chúng ta ở đây?”
“Nơi này tên là Thiên Sương Tuyết Nguyên, vốn là một thánh địa, sau này bị Ngoại đạo xâm nhiễm, khiến nơi đây khó có thể sinh sống, người sống ở đây cũng ngày một ít đi.”
Tiềm Long Lão Tổ nói: “Đạo pháp của Đỗ Di Nhiên cần mượn một cánh cửa để thi triển, vì vậy sau khi ta tính ra lộ trình đào tẩu của các ngươi là Kim Ngao đảo, ta liền tính toán xem với một lần dốc sức, Đỗ Di Nhiên có thể chạy được bao xa. Sau đó, ta cho di dời tất cả nhà cửa trên Thiên Sương Tuyết Nguyên đi, chỉ để lại duy nhất ngôi nhà này. Nếu các ngươi chạy đến đây, chắc chắn sẽ vào ngôi nhà này.”
Trần Dần Đô trầm mặc, trí tuệ của Tiềm Long Lão Tổ quả thực cao thâm, không hổ là người khai sáng Nguyên phù, nếu muốn bắt bọn họ đúng là dễ như trở bàn tay.
“Vì sao sư tôn lại thả chúng ta đi?” y hỏi.
Tiềm Long Lão Tổ cười nói: “Sao Dần Đô lại nói lời ngây thơ như vậy? Ta thả bọn Đỗ Di Nhiên đi chứ chưa thả ngươi. Bốn người bọn chúng cộng lại không quan trọng bằng ngươi. Ngươi đừng quên, ngươi vẫn đang trong tay ta.”
Trần Dần Đô khẽ gật đầu.
Tiềm Long Lão Tổ nói: “Trần Phu Tử học được Nguyên phù ở Bắc Hải?”
Trần Dần Đô đáp phải.
Tiềm Long Lão Tổ hỏi: “Ngươi đến Bắc Hải hành thích Bắc Đế, tránh né truy kích của Tứ Thánh Bắc Cực mất nửa năm. Trong nửa năm đó, Trần Phu Tử đã nâng Nguyên phù lên được mấy thành?”
“Năm thành.”
“Năm thành...”
Tiềm Long Lão Tổ có phần xúc động, hỏi tiếp: “Hắn đã hoàn thiện Nguyên phù như thế nào?”
Trần Dần Đô đáp: “Hắn tinh thông Ngoại đạo, dùng Ngoại đạo để bù đắp cho những thiếu sót của Nguyên phù.”
Tiềm Long Lão Tổ trầm mặc một lát, giọng khàn đi: “Dùng Ngoại đạo để bù đắp thiếu sót của Nguyên phù, cần phải phủ nhận Tiên đạo là chính thống của thiên địa. Hắn đã thoát ra khỏi lối mòn đó như thế nào?”
Trần Dần Đô nói: “Trần Phu Tử chưa bao giờ coi Tiên đạo là chính thống. Nó cho rằng, Tiên đạo cũng là một loại Ngoại đạo của Hắc Ám hải.”
“Là vậy à?” Tiềm Long Lão Tổ lẩm bẩm.
Lúc này, cánh cửa căn nhà sau lưng hai người khẽ mở, Đỗ Di Nhiên lẳng lặng hé một khe cửa, vẫy tay với Trần Dần Đô.
Trần Dần Đô coi như không thấy.
Tiềm Long Lão Tổ nói: “Sau đó vì sao Nguyên phù lại trở nên hoàn mỹ như vậy?”
Trần Dần Đô đáp: “Tầm nhìn kiến thức của hắn có giới hạn, còn ta lại mang theo những kiến thức mà sư tôn đã thu thập trong bao năm qua, dùng đó làm nền tảng, giúp hắn nâng độ hoàn thiện của Nguyên phù lên tám thành.”
Tiềm Long Lão Tổ mỉm cười, nụ cười trông rất mộc mạc, rất vui vẻ: “Trong đó cũng có chút đóng góp của ta.”
“Sư tôn cống hiến rất lớn.” Trần Dần Đô nói: “Nếu không có sư tôn khai sáng Nguyên phù, một mình ta mày mò không biết đến bao giờ. Nếu không có sư tôn thu thập các loại đạo pháp, quy tụ nhiều bậc tài trí hơn người như vậy, không biết đến bao giờ Nguyên phù mới thành hệ thống, ta không thể dựa trên cơ sở của Trần Phu Tử nâng Nguyên phù lên tám thành. Sư tôn công lao vĩ đại.”
Tiềm Long Lão Tổ vui mừng nói: “Trên người Trần Đạo Tổ, có mấy thành công đức của ta?”
“Ba thành, thậm chí là bốn thành!”
“Ba bốn thành ư?”
Tiềm Long Lão Tổ cười nói: “Ta thỏa mãn rồi. Ngươi có thể đi cùng Đỗ Di Nhiên.”
Trần Dần Đô xoay người, đi về phía căn nhà kia.
“Còn một câu hỏi nữa, Nguyên phù mà Trần Phu Tử truyền ra, có ẩn giấu sơ hở nào không?” Giọng của Tiềm Long Lão Tổ vọng tới.
Trần Dần Đô dừng bước, im lặng giây lát.
“Không có.”
Tiềm Long Lão Tổ cũng im lặng, nhìn bóng lưng của Trần Dần Đô.
Hồi lâu sau, lão mới lên tiếng: “Được, các ngươi đi đi.”
Đỗ Di Nhiên mở cửa, Trần Dần Đô bước vào trong phòng.
“Cạch.” Cánh cửa đóng lại.
Tiềm Long Lão Tổ đứng một mình giữa Thiên Sương Tuyết Nguyên, nhìn lớp tuyết đã tồn tại hàng vạn năm.
“Quả nhiên có giấu sơ hở, Trần Phu Tử đúng là kẻ tâm địa thâm độc, chỉ mong tương lai công đức của ta sẽ không bị vấy bẩn...”