Đưa tiễn 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tam hoa tụ đỉnh, tam hoa tức là tinh khí thần, hỗn nguyên cùng đại đạo, gọi là tam hoa, kỳ thực là ba đóa đạo hoa của Tiên nhân, tượng trưng cho thành tựu mà Tiên nhân đạt được.

Ngũ Khí Triều Nguyên, khí Ngũ Hành hỗn nguyên, trở thành một thể, trong cơ thể chỉ còn lại khí Hỗn Nguyên.

Lúc Trần Thực đi tới, Tiểu Đoạn tiên tử và Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ mới thật sự hiểu rõ, thế nào là Tam Hoa Tụ Đỉnh Ngũ Khí Triều Nguyên.

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ đi theo Thần đạo, không biết nhiều về Tiên đạo. Tuy nói nàng đã chuyển hóa đạo văn Thần đạo thành Nguyên phù, hiện nay tiên thần không còn phân biệt, nhưng đối với việc phân chia cảnh giới Tiên đạo vẫn như hoa trong gương, trăng trong nước.

Tiểu Đoạn tiên tử dựa vào đạo lực huyết mạch thức tỉnh, mặc dù cũng tu Tiên đạo nhưng đạo lực huyết mạch giúp thực lực của nàng gia tăng quá lớn, dẫn đến nàng biết không nhiều về các cảnh giới trước Đại La.

Khi Trần Thực đi về phía các nàng, hai người nhìn thấy tinh khí và đại đạo của hắn hòa làm một thể, không phân biệt được nhau, diệu không thể tả, đều cảm thấy chấn động.

Ngũ tạng của hắn tựa như đại đạo hóa thành, như năm tòa thánh địa, tâm là Tiên Thiên Chân Hỏa Thánh Địa, sản sinh hỏa khí, phế là Tiên Thiên Chân Kim Thánh Địa, sản sinh kim khí, can là Tiên Thiên Chân Mộc Thánh Địa, sản sinh mộc khí, tỳ là Tiên Thiên Chân Thổ Thánh Địa, sản sinh thổ khí, thận là Tiên Thiên Chân Thủy Thánh Địa, sản sinh thủy khí.

Ngũ khí do ngũ tạng sinh ra, ngưng tụ trong đạo hoa nở rộ trên đỉnh đầu hắn, hình thành Hỗn Nguyên nhất khí. Đóa đạo hoa này cũng như một tòa Tiên Thiên Hỗn Nguyên Thánh Địa, Tiên Thiên nhất khí cuồn cuộn không ngừng sinh ra, mơ hồ hiện ra hư ảnh Đạo Khư, Ma vực trong giếng cùng Thiên Tiên giới, như Tam Giới ẩn tàng trong đạo hoa. Đây là đang chuẩn bị để đột phá cảnh giới tiếp theo, Đại La Kim Tiên Cảnh.

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ từng gặp qua rất nhiều Thái Ất Kim Tiên nhưng người luyện được thân xác tựa như Tiên Thiên thánh địa này, đã hiếm lại càng thêm hiếm.

“Thành tựu bực này, xưa nay hiếm thấy!”

Nương nương thầm khen trong lòng, nói: “Điện hạ đột phá Thái Ất Kim Tiên, thật đáng mừng. Người tu hành Nguyên phù của ngươi thấp nhất cũng là Thiên Tiên Chân Tiên, thậm chí còn không thiếu tồn tại cảnh giới Đại La, thêm một người sẽ thêm một phần hương hỏa. Hương hỏa đạo lực bực này hơn xa vô số phàm nhân thờ phụng, thật khiến người ta hâm mộ.”

Nàng nhìn ra được, Trần Thực dựa vào đạo lực bất phàm do hương hỏa chi khí hình thành, lúc này mới có thể đột phá nhanh chóng như thế, tu thành Thái Ất Kim Tiên.

Những đạo lực bất phàm này, đến từ hương hỏa của tiên thần.

Nguồn hương hỏa của Thần linh tầm thường là lê dân bách tính, thực lực của phàm nhân yếu, lực lượng bất phàm cống hiến không mạnh, cần tích tiểu thành đại, chậm rãi tích lũy, nâng cao thực lực.

Người thờ phụng hương hỏa thực lực càng mạnh, bất phàm chi lực cống hiến cũng càng mạnh.

Mà hương hỏa của Trần Thực đến từ những cường giả tiên thần trong Địa Tiên giới.

Nguyên phù hiện nay chỉ mới lưu truyền ở cao tầng Tam Thanh cảnh, Tây Thiên, Tiên Đình và Thiên Đình, còn chưa truyền tới tầng dưới chót. Những người này đạt được chỗ tốt của Nguyên phù, tôn Trần Thực là Đạo Tổ, một nén hương hỏa đã đủ khiến cho đạo lực hương hỏa của Trần Thực tăng vọt!

Trong số bọn họ, chỉ sợ Thái Ất Kim Tiên, Đại La Kim Tiên cũng không phải số ít.

Hương hỏa của bọn họ, Thiên thần tầm thường không chịu nổi, một nén nhang, khom người cúi đầu là có thể khiến Thiên thần bình thường bị căng nứt.

May mắn tu vi của Trần Thực vốn cực kỳ hùng hồn, lại đang ở đêm trước khi đột phá, lúc này mới có thể chịu đựng được, đồng thời mượn đó đột phá.

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ giơ tay lên, mời Trần Thực ngồi xuống, nói: “Điện hạ đã ngộ ra được pháp môn Thần đạo?”

Trần Thực gật đầu: “Ta tham ngộ các loại đạo pháp Thần đạo, kết hợp với công pháp Tiên đạo và Nguyên phù, ngộ ra một môn công pháp. Công pháp này không phải Thần đạo, nhưng có thể luyện hóa đạo lực bất phàm, không phải Tiên đạo, lại có thể thu thập linh khí thánh địa, không phải Ngoại đạo, lại pha tạp lực lượng Ngoại đạo, pha trộn lẫn nhau, hòa vào nhất thể. Ta không phân biệt được nó là Tiên Thiên hay Hậu Thiên, không biết loại công pháp này là đúng hay sai, chỉ cảm thấy lúc tu luyện rất thông thoáng, tự tại không nói nên lời.”

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ chấn động , nói: “Ngươi sắp thành đạo rồi. Công pháp này của ngươi có tên không?”

Trần Thực lắc đầu.

Nương nương nói: “Năm đó Thái Thanh đạo nhân tiến về Hắc Ám hải khai mở Địa Tiên giới, khi Địa Tiên giới được khai mở triệt để, Thái Thanh đạo nhân đắc đạo. Chúng ta mời hắn giảng đạo, hắn nói có vật hỗn thành, sinh trước cả trời đất, ta không biết tên nó, tạm gọi là Đại, lại đặt tên là Đạo. Công pháp của ngươi đã vô danh, chi bằng gọi là Đại Đạo Quyết.”

Trần Thực nghe vậy vui mừng khôn xiết, cười nói: “Thái Thanh đạo nhân chính là một trong Tam Thanh, hắn chuyển thế hóa thành Lão Tử, ta đã nghiên cứu qua Đạo Đức Kinh của hắn, cũng coi như kế thừa truyền thừa của hắn. Vậy cứ theo lời nghĩa mẫu, gọi là Đại Đạo Quyết.”

Nương nương nói: “Có thể vận dụng Đại Đạo Quyết này của ngươi cho ta xem một chút không?”

“Có gì không thể?”

Trần Thực phát động Đại Đạo Quyết, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ và Tiểu Đoạn tiên tử nhìn kỹ lại, đều tỏ vẻ động dung.

Lần này Trần Thực thi triển Đại Đạo Quyết, không hề giấu giếm mà phơi bày hết thảy các loại huyền diệu trong cơ thể mình.

Lúc đại đạo nhanh chóng vận chuyển, đan điền của hắn tựa như một vùng Huyền Hoàng hải vô biên vô hạn, thanh khí bốc lên, trọc khí trầm xuống, ở trung tâm Huyền Hoàng hải là thánh địa Huyền Hoàng Song Liên, hai đóa hoa sen một trên một dưới, úp vào nhau.

Bốn phía Huyền Hoàng hải tối tăm mù mịt, phảng phất như Hắc Ám hải, cất giấu bí mật vô tận, Ngoại đạo hiện ra các loại đạo lý kỳ diệu.

Dưới bóng tối là cõi âm, rất giống hình thái Phong Đô sơn do Bắc Đế cai quản, cũng là một tòa thánh địa, đối ứng với huyệt Hội Âm.

Đi xuống chút nữa, chính là các loại thánh địa Cửu U, Dũng Tuyền, Minh Hải, hướng lên trên thì là ngũ tạng đối ứng Ngũ Hành, hai con ngươi đối ứng Nhật Nguyệt, miệng lưỡi đối ứng Dao Trì, mi tâm đối ứng Thần Đình, cùng với đại não đối ứng Thức Hải.

Khi đại đạo nhanh chóng vận chuyển, các loại thánh địa huyền diệu cũng đang vận chuyển, các loại Tiên Thiên chi khí liên tục không ngừng sinh ra, hội tụ trong đạo hoa trên đỉnh đầu hắn, diệu không thể tả.

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ tán thưởng: “Điện hạ dùng thân xác diễn hóa sự hùng vĩ của vũ trụ, luyện thánh địa thành bí cảnh nhân thể, dung nạp vạn đạo vào một thân, đã tự thành một phái.”

Trần Thực nói: “Ta vẫn cảm thấy khi Đại Đạo Quyết vận chuyển có đủ loại trở ngại, không được trơn tru.”

Nương nương nói: “Điểm này có lẽ là do cảm ngộ của ngươi đối với các loại thánh địa có chỗ khiếm khuyết, vốn không trách ngươi được. Năm đó thánh địa của Địa Tiên giới đều là khai mở từ trong Hắc Ám hải, Tam Thanh cùng những Đạo Thần chúng ta vì sự an bình của Địa Tiên giới đã luyện hóa Ngoại đạo, luyện bỏ những Ngoại đạo vốn ẩn chứa trong các thánh địa này, chỉ còn lại Tiên đạo. Bởi vậy, lúc ngươi cảm ngộ có chỗ sai lệch.”

Trần Thực thẫn thờ như mất mát, lẩm bẩm nói: “Tất cả thánh địa của Địa Tiên giới đều đã bị sửa đổi, vậy làm sao mới có thể lĩnh ngộ được chân như của đại đạo?”

Nương nương không biết nên trả lời hắn như thế nào, trầm ngâm một lát, nói: “Đại Đạo Quyết của điện hạ mặc dù huyền diệu nhưng dù sao vẫn là Thái Ất Kim Tiên, bên ngoài kẻ muốn tính mạng của ngươi không thiếu Đại La Kim Tiên, ngươi rời khỏi Hậu Đức cung, có nắm chắc khắc địch chế thắng không?”

Trần Thực lắc đầu nói: “Không có.”

Nương nương hỏi: “Có người muốn diệt trừ vị Đạo Tổ là ngươi đây để tuyệt hậu hoạn. Ngươi làm sao mới có thể giữ được tính mạng?”

Trần Thực nói: “Còn xin nghĩa mẫu đưa ta tiến vào Hắc Ám hải, rời khỏi Địa Tiên giới, trong Hắc Ám hải ta còn có một đường sinh cơ.

Nương nương trầm ngâm nói: “Hắc Ám hải đúng là nơi có sinh cơ, chẳng qua quá hung hiểm. Hơn nữa tới Hắc Ám hải, không có Đạo cảnh chi viện, e là tu vi của ngươi sẽ giảm sút mạnh. Mà Đại La Kim Tiên đã có thể dùng đại đạo của bản thân hóa thành Đại La Thiên, không cần Đạo cảnh cũng có thể giữ được trạng thái toàn thịnh. Quá hung hiểm.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters