Đưa tiễn 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Nàng thoáng chần chờ, nói: “Bản cung hộ tống ngươi tiến về Thiên Đình, có Ngọc Đế Đại Thiên Tôn ở đó, chỉ có ba vị giáo chủ Tam Thanh cảnh liên thủ mới có thể lấy tính mạng của ngươi! Chỉ có điều chỉ sợ trên đường đi ba vị giáo chủ sẽ âm thầm ra tay, có phần hung hiểm.”

Trần Thực cười nói: “Người khác sợ trong Nguyên phù ẩn chứa lỗ hổng, chẳng lẽ Đại Thiên Tôn lại không sợ?”

Nương nương hơi ngẩn người, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn chắc chắn càng sợ hơn.

Hơn nữa, Trần Thực tới Huyền Hoàng hải đã một năm, Tây Thiên, Tam Thanh cảnh nhiều lần có người đến thăm dò, thậm chí thử xông vào Hậu Đức Quang Đại thiên cung tìm người, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn đã sớm biết việc này mà vẫn luôn án binh bất động, các Thiên thần khác không có người đến viện trợ, chỉ có cường giả trong Địa Kỳ đến chi viện. Hiển nhiên, Đại Thiên Tôn cũng mong sao có người có thể diệt trừ Trần Thực.

“Đã như vậy, ta sẽ đưa ngươi đi Hắc Ám hải.”

Nương nương nói tới đây dừng một chút rồi hỏi: “Điện hạ, trong Nguyên phù thật sự không có lỗ hổng à?”

“Không có.” Trần Thực lắc đầu nói: “Nghĩa mẫu biết mà, tên mụ của ta là Thành Thực, chưa bao giờ nói dối. Hơn nữa, hiện giờ có lỗ hổng hay không còn quan trọng nữa à?”

Nương nương ngẫm nghĩ, cười nói: “Đúng là không quan trọng. Bất kể có lỗ hổng hay không, ngươi đều phải chết. Ngươi không chết, bọn họ làm sao yên tâm tu hành Nguyên phù?”

Tâm niệm nàng khẽ động, thần thức đã quét khắp tất cả Đạo cảnh của Tiên nhân chư thiên vạn giới, tìm kiếm Đạo cảnh ở gần Hắc Ám hải, kết nối kết nối đạo lực Luân Hồi nơi đó.

Có điều, nàng chưa lập tức mở ra tòa Đạo cảnh này, mà trầm giọng nói: “Điện hạ, chủ Nhân đạo cảnh này tên là An Trạch Thượng Nhân, Đạo cảnh nằm ở Duyên Không giới gần Hắc Ám hải, vốn là một thế giới, bị An Trạch Thượng Nhân luyện thành Đạo cảnh ẩn giấu đi. Ta mở ra Đạo cảnh của hắn, đưa ngươi tới đó. Đợi ngươi ra khỏi Duyên Không giới là có thể nhìn thấy Hắc Ám hải. Chỉ có điều xung quanh Hậu Đức Quang Đại thiên cung của ta có rất nhiều cao thủ đang theo dõi, chỉ cần ta mở Đạo cảnh của An Trạch Thượng Nhân sẽ lập tức thu hút sự chú ý của những cao thủ này. Bọn họ sẽ lập tức ra tay cắt đứt con đường thông đến Duyên Không giới.”

Ánh mắt nàng nhìn vào trên người Tiểu Đoạn tiên tử, nói: “Chỉ dựa vào ta, chưa chắc có thể ngăn cản được, Vương phi cũng phải giúp một tay. Mục tiêu của bọn họ không phải ngươi, bởi vậy trái lại ngươi an toàn.”

Tiểu Đoạn nhẹ nhàng gật đầu.

Nương nương nói: “Thời khắc ta mở con đường ra, điện hạ phải lập tức xông vào con đường này, đi thẳng đến Duyên Không giới. Đợi khi đến Duyên Không giới tuyệt đối không được dừng lại, lập tức chạy thẳng đến Hắc Ám hải, nếu không khó thoát khỏi cái chết! Hiểu chưa?”

Sắc mặt Trần Thực nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Hài nhi đã hiểu. Nghĩa mẫu, đa tạ!”

Nương nương chậm rãi đứng dậy từ trên đài sen, cười nói: “Năm đó phân thân của ta chìm vào giấc ngủ say, bị ngươi dùng hương hỏa đánh thức một luồng thần thức, là thần tử dưới trướng ngươi đánh thức ta, giúp ta có hương hỏa ở Thiên Tiên giới. Ngươi đã gọi ta là nghĩa mẫu, ta tuyệt đối không thể nhìn ngươi chịu khổ.”

Ánh mắt nàng lấp lóe, u u nói: “Từ khi Huyền Hoàng Song Liên Thánh Địa khai mở đến nay bản cung còn chưa từng điều động đạo lực của tòa thánh địa này. Hôm nay, không thể không làm!”

Nàng còn chưa dứt lời, đạo lực Luân Hồi từ một thế giới khác đã dâng trào tới, nối liền với khí cơ của nàng, hào quang luân hồi xoay chuyển, một đạo tràng cầu vồng qua thời không vô lượng của Huyền Hoàng hải, thẳng đến một thế giới ẩn nấp ở biên giới Huyền Hoàng hải!

Trần Thực không chút nghĩ ngợi, xông lên cầu vồng, lao về Duyên Không giới ở cuối trường hồng!

Cùng lúc đó, bên ngoài Hậu Đức Quang Đại thiên cung, đám người Đại Nhật Như Lai lập tức phát giác được chấn động kỳ dị đến từ Huyền Hoàng hải, từng người đứng dậy, thân hình bay lên.

Trần Thực bay nhanh trên cây cầu, một khắc sau chỉ thấy thời không rung chuyển kịch liệt, một mặt trời xé rách Huyền Hoàng hải, xâm nhập đến, uy lực hùng hồn, không thể địch nổi!

Trần Thực cắm đầu chạy như điên, lại thấy vầng đại nhật kia còn chưa đến trước cầu vồng, mặt đất Huyền Hoàng hải đã chấn động không ngớt, đại thủy vô biên từ dưới biển dâng lên, Huyền Hoàng chi khí cuồn cuộn từ trên bầu trời như đổ xuống như trút nước.

Đó là một đóa hoa sen vô cùng khổng lồ, mang theo Huyền Hoàng Đạo Khí, dâng lên từ trong biển bốc, nghênh tiếp vầng đại nhật kia.

Hai bên thoáng va chạm, Huyền Hoàng hải như sắp bị lật tung, cầu vồng dưới chân Trần Thực oành oành vỡ vụn, thân hình Trần Thực hóa thành một vệt sáng, xuyên qua giữa giao phong của hai đại cao thủ tuyệt đỉnh, xông lên cầu vồng phía trước còn chưa vỡ vụn!

Hắn nhanh như ánh sáng, kình lực cương phong đập vào mặt, xé rách thân thể hắn.

“Ầm!”

Mặt biển lại chấn động kịch liệt, một cây phất trần quét tới, phất trần nhẹ nhàng rung chuyển, tơ phất trần tản ra, từng sợi từng sợi tơ phất trần dài không thể đo lường, kéo dài ra bốn phía Trần Thực, như thanh kiếm mảnh khảnh nhất thế gian, cắt xuống không trung, xé mở tinh không Huyền Hoàng hải, cắt đứt mặt biển, chém cầu vồng thành vô số mảnh vỡ! tơ phất trầncuốn về phía Trần Thực trên cầu, không lưu tình chút nào.

Đó là ba ngàn Tiên đạo đến từ Linh Bảo đạo nhân Thượng Thanh cảnh, được Đại La Kim Tiên Thượng Thanh cảnh diễn dịch ra dưới hình thức phất trần!

Bầu trời đột nhiên nứt ra, lại là một đóa hoa sen từ trên trời giáng xuống, hoa sen từ từ nở rộ, cánh hoa lần lượt mở ra bốn phương tám hướng, chèo chống từng sợi tơ phất trần. Trần Thực lập tức thừa cơ phóng tới hồng kiều phía trước, hồng kiều kia đã bị đứt, sợi tơ phất trần cũng vỡ vụn, nhưng lập tức lại có một cỗ đạo lực Luân Hồi nối liền lại. Thân hình từng vị Đại La Kim Tiên xuất hiện trên mặt biển xung quanh cầu vồng, đuổi theo hắn.

Trần Thực coi như không thấy, tiếp tục chạy như điên, một vị Đại La Kim Tiên ở gần nhất còn chưa ra tay, đột nhiên chỉ thấy thân hình của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ giáng lâm, tay cầm hai đóa hoa sen khổng lồ, lấy hoa làm chùy, đập bay vị Đại La Kim Tiên kia!

Hai đóa hoa sen chính là bản thể thánh địa, hình thành hình thái Liên Hoa chùy trong tay Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, cánh hoa nửa mở nửa khép, khép thì bọc lại, mở thì phóng thích, Huyền Hoàng đạo lực bên trong bị kích hoạt, bộc phát ra uy thế thánh địa!

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ rất ít sử dụng vũ khí, giờ phút này là lần đầu tiên dùng thánh địa làm vũ khí, thánh địa bị nàng vận dụng như binh khí, hai cây Liên Hoa chùy tung bay trên dưới, uy thế cực lớn.

Nước biển bốn phía rung chuyển kịch liệt, Huyền Hoàng khí bốc lên, xuyên qua tinh không, hình thành từng vòng Luân Hồi.

Những vòng Luân Hồi này là do đại đạo của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ tạo thành, nhìn kỹ lại, có thể nhìn thấy vô số Nguyên phù đang lưu động, hùng vĩ tráng lệ vô cùng.

Theo thân hình của nàng chuyển động, Liên Hoa chùy khi thì xuyên qua một vòng tròn, khi lại xuyên ra từ trong một vòng tròn khác, nện vào hậu tâm kẻ địch, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng bị nện đến da tróc thịt bong, há mồm phun máu.

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ một mình ngăn lại thế công của bảy vị Đại La Kim Tiên, lại thấy còn có những thân hình cường đại không ngừng phá không lao tới, nhưng phần lớn đều là Thái Ất Kim Tiên.

“Thái Ất Kim Tiên, với bản lĩnh của điện hạ và Vương phi cũng đủ để ứng phó.”

Nàng vừa nghĩ tới đây, đã thấy một vệt kim quang phá không, lao thẳng đến Trần Thực, trong kim quang chính là một thanh bảo kiếm, trong kiếm cất giấu một tòa Đại La Thiên, chính là pháp bảo do Đại La Kim Tiên luyện ra!

Mắt vệt đạo kim quang kia sắp chém trúng Trần Thực, Tiểu Đoạn tiên tử lưng Trần Thực vươn người đứng dậy, tựa như cầu vồng, nghênh đón Đại La bảo kiếm.

Bảo kiếm kia đón đầu nhẹ nhàng vung lên, liền hóa thành mưa kiếm đầy trời, ập thẳng vào mặt.

Trần Thực không rảnh nhìn kỹ, lao thẳng đến Duyên Không giới.

Chỉ trong nháy mắt hắn xông vào Duyên Không giới, Tiểu Đoạn tiên tử ngăn cản luồng kim quang kia, phất tay áo chấn đoạn cầu vồng, cắt đứt con đường đi thông tới Duyên Không giới.

Nhưng chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, mấy chục bóng người cũng đã xông vào Duyên Không giới.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters