Diệt Thương Nguyên 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Gia thù năm đời là báo, quốc hận trăm đời vẫn báo. Như vậy, nỗi khổ sai dịch, tai ách tra tấn Tây Ngưu Tân Châu ta hơn một vạn năm, khiến vô số sinh linh chết thảm, cửa nát nhà tan, mối thù diệt thế bực này, há có thể quên đi được sao?”

Trần Thực nhìn về thế giới phía trước, chỉ thấy huyết nhục của Nguyên Trùng đang nhúc nhích, bóp méo mọi thiên địa đại đạo của thế giới này, hóa thành tà đạo Nguyên Trùng.

Phu Tử từng nói, lấy đức báo đức, lấy oán báo oán. Đó là Đại Nho.

Trần Thực chưa bao giờ có ý định tha thứ cho kẻ thù hay rủ lòng đồng tình với kẻ thủ ác, hắn chẳng màng đến thứ gọi là đại ái trong miệng đám Tiên nhân. Nếu thực lực không đủ, vậy thì giấu tài ẩn nhẫn; nhưng nếu thực lực đã đủ, vậy thì lấy máu nhuộm đỏ Tiên Đình!

“Mối thù của Tây Ngưu Tân Châu, hãy bắt đầu tính từ con Nguyên Trùng này!”

Hắn đang định cất bước đi về phía thế giới kia, chợt nghe thấy một giọng nói từ xa truyền đến: “Trần Chân Vương? Quả thật là ngươi!”

Trần Thực thoáng ngạc nhiên, thời đại này số người gọi hắn là Trần Chân Vương không còn nhiều. Chẳng ngờ ở trong Hắc Ám hải này lại vẫn có kẻ gọi hắn một tiếng Chân Vương!

Hắn dừng bước ngoái nhìn, lọt vào tầm mắt là một chiếc thuyền lớn rách nát, trên thuyền có hơn mười vị Tiên nhân phong trần mệt mỏi, đủ cả già trẻ gái trai. Mà ở mũi thuyền, một đạo nhân vẻ mặt hưng phấn đang vẫy tay gọi hắn.

“Là y!”

Trần Thực càng thêm kinh ngạc: “Thanh Viên đạo nhân! Không ngờ y vẫn chưa chết!”

Con thuyền chạy tới gần, đạo nhân đứng ở mũi thuyền lại chính là Thanh Viên đạo nhân, người năm đó bị Thiên Tôn trói vào cột buồm của Tây Ngưu Tân Châu, đày ải vào Hắc Ám hải, trải qua đại nạn mà vẫn sống sót!

Trần Thực mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc. Lần trước gặp Thanh Viên đạo nhân đã là chuyện của hai trăm năm trước, khi đó Thiên Tôn còn đang sống yên ổn trong dốc Tuyệt Vọng, Trần Thực và Hậu Thổ nương nương cứu Thanh Viên đạo nhân ra từ Hắc Ám hải, y trợ giúp Phong Nhược Đồng đối phó Thiên Tôn, sau đó bặt vô âm tín.

Lúc ấy Trần Thực suy đoán y một mình chèo thuyền vượt biển đến Địa Tiên giới, nhưng sau này tới Địa Tiên giới lại chẳng hề nghe thấy tên tuổi của Thanh Viên đạo nhân, không ngờ lần này lại tình cờ gặp lại y giữa Hắc Ám hải.

Thanh Viên đạo nhân trông thấy Trần Thực cũng rất đỗi vui mừng, vội vàng ngoảnh đầu gọi: “Dừng thuyền, mau dừng thuyền! Vị Trần Chân Vương này là cố nhân của ta, từng cứu mạng ta hai lần!”

Chiếc thuyền lớn từ từ dừng lại, Thanh Viên đạo nhân mời Trần Thực lên thuyền. Hắn quan sát một lượt, chỉ thấy thân thuyền được đóng bằng một loại cây mọc ở Địa Tiên giới, toàn thân đen kịt.

Khi còn làm việc ở phương Bắc, Trần Thực từng thấy loại cây này, gọi là Ô Đàn mộc. Đây là một loại gỗ cứng rắn nhưng cực nhẹ, rất nhiều Tiên nhân dùng để đóng thuyền.

Trên chiếc thuyền Ô Đàn chi chít vết cào cấu và tàn tích của những trận ác chiến, chắc hẳn đã lênh đênh trên Hắc Ám hải rất nhiều năm, trải qua vô số hung hiểm.

“Chúng ta là Tiên nhân tiến vào Hắc Ám hải để thu thập Địa Bảo linh căn.”

Tha hương ngộ cố tri, Thanh Viên đạo nhân đối đãi với Trần Thực vô cùng nhiệt tình, cười nói: “Năm đó sau khi trốn khỏi Tây Ngưu Tân Châu, ta một mình rời đi, tiến vào Hắc Ám hải với ý định vượt biển đến Địa Tiên giới. Nào ngờ phiêu bạt trên biển hơn mười năm vẫn không tìm được đường tới. May mắn gặp được chủ thuyền và mọi người cứu vớt, đành ở lại trên thuyền làm một Tiên nhân tầm bảo.”

Chủ thuyền trong miệng y là một nữ tiên chừng tuổi đôi mươi, tên gọi Hoàn Thù. Nàng có dung mạo xinh đẹp, tuy trải qua sương gió không còn trang điểm tỉ mỉ nhưng lại toát ra một phong vận mặn mà khác biệt.

Hoàn Thù đánh giá Trần Thực, thấy y phục của hắn không phải loại tầm thường bèn dò hỏi: “Ngươi là Tiên nhân? Xin hỏi các hạ xưng hô thế nào?”

Thanh Viên đạo nhân cười đáp: “Hắn tên Trần Thực, là Chân Vương của Tây Ngưu Tân Châu chúng ta.”

“Trần Thực, Tây Ngưu Tân Châu...”

Hoàn Thù ngẫm nghĩ một lát, quả thực chưa từng nghe qua cái tên này ở Địa Tiên giới.

Nhóm Tiên nhân tầm bảo bọn họ thường xuyên lui tới Hắc Ám hải, có thể nói là đầu treo mũi kiếm, mạng sống sớm tối khó lường, lúc nào cũng có thể bỏ mạng nơi biển đen này. Tin tức của họ cực kỳ bế tắc, cho dù Trần Thực có thanh danh hiển hách ở Địa Tiên giới, từng leo lên vị trí đứng đầu Tru Tiên bảng, từng làm Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, lại còn là Trần Đạo Tổ, thì bọn họ cũng hoàn toàn mù tịt.

“Cùng là kẻ lưu lạc chân trời, đã gặp nhau ở Hắc Ám hải thì chính là bằng hữu, chúng ta không thể trơ mắt nhìn ngươi bỏ mạng trong biển đen được.”

Hoàn Thù nói: “Phía trước chính là Đại Nguyên tiên thành, chúng ta sẽ ghé đó nghỉ ngơi tiếp tế. Nếu ngươi muốn đến Địa Tiên giới hay về Tây Ngưu Tân Châu, e là chúng ta không tiện bề hộ tống. Nhưng nếu ở đó có tiên thuyền quay về Địa Tiên giới, ngươi có thể đi nhờ.”

Thanh Viên đạo nhân nói xen vào: “Hoàn chủ thuyền, hắn từng cứu mạng ta, hơn nữa lại cứu tới hai lần, cô nể chút tình mọn...”

Hoàn Thù lắc đầu đoạn tuyệt: “Trên thuyền chúng ta không nuôi kẻ nhàn rỗi. Tầm bảo ở Hắc Ám hải, khắp nơi đều là hung hiểm, chúng ta sống được đến bây giờ đã là may mắn lắm rồi. Mang thêm một người chính là rước thêm một phần vướng víu.”

Trần Thực sắc mặt ôn hòa, đáp lời: “Chủ thuyền không cần lo lắng, ta hàn huyên với cố nhân vài câu rồi sẽ rời đi.”

Thanh Viên đạo nhân áy náy: “Hiện tại ta đang làm việc dưới trướng Hoàn chủ thuyền, vì lăn lộn trong Hắc Ám hải mà chưa mất mạng nên mới được họ trọng dụng. Đợi sau khi rời khỏi nơi này, ta có thể đến Địa Tiên giới thành tiên. Việc trên thuyền ta không làm chủ được...”

Trần Thực mỉm cười: “Không sao cả.”

Thanh Viên đạo nhân thăm hỏi những chuyện xảy ra ở Tây Ngưu Tân Châu. Trần Thực kể sơ qua việc sau khi đưa y rời đi, mọi người đã đồng tâm hiệp lực đối phó Nguyên Trùng và Thiên Tôn ra sao. Thanh Viên đạo nhân nghe xong càng thêm hổ thẹn, lúng túng nói: “Ta nhát gan sợ chết, không dám đối mặt với Thiên Tôn, thật có lỗi với ân công...”

Trần Thực lơ đễnh đáp: “Chuyện cũ qua rồi, Thiên Tôn và Nguyên Trùng đều đã bị diệt trừ, hiện giờ Tây Ngưu Tân Châu rất yên ổn. Việc đã qua không cần nhắc lại nữa. Ngược lại, nơi này là đâu, vì sao cũng có một thế giới bị Nguyên Trùng bao trùm thế này?”

Thanh Viên đạo nhân đáp: “Nơi này gọi là Thương Nguyên, là đầu nguồn của Thương Giang. Thế giới bị Nguyên Trùng thôn phệ kia tên là Đại Thương giới, một trong tám mươi tám thế giới của Thương Nguyên. Ta nghe nói nó bị cắn nuốt từ rất lâu rồi, còn sớm hơn cả Tây Ngưu Tân Châu. Trong số tám mươi tám giới này, đa phần đều đã rơi vào miệng Nguyên Trùng, chỉ còn sót lại vài thế giới là bình yên.”

Trong lòng Trần Thực khẽ động, hỏi: “Thanh Viên đạo hữu rất am hiểu Hắc Ám hải à?”

Thanh Viên đạo nhân bật cười: “Tuy ta thường xuyên qua lại Hắc Ám hải, nhưng người thực sự sành sỏi không phải ta, mà là đám người đi thuyền như Hoàn chủ thuyền. Họ đã lùng sục qua vô số ngóc ngách trong Hắc Ám hải, biết rõ nơi nào cất giấu bảo vật, nơi nào giăng đầy hung hiểm.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters