Sóng kiếp 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực đi tới phàm gian, dùng thần thức quét tới, tìm được một vị tu sĩ Nguyên Anh cảnh, dò hỏi: “Các hạ có biết vì sao tiên sơn trên bầu trời lại tiêu điều hay không?”

Tu sĩ kia nói: “Tiên sư trong tiên sơn đều đã chết, một trận quái phong thổi qua, những người khác không ngại, duy chỉ có tiên sư bị gió thổi qua, da thịt tan đi, biến thành xương trắng. Ngay cả Nguyên Thần đều bị thổi tan rã, tan rã đến không còn một mảnh!”

“Quái phong?”

Trần Thực hơi ngẩn người, nơi đây Khai Kiếp chắc là một trận phong tai.

“Chuyện xảy ra khi nào?” Hắn truy vấn.

Tu sĩ kia nói: “Chuyện bốn tháng trước. Sau khi chuyện này phát sinh, chúng ta đều sợ hãi, không dám tu hành nữa.”

Trần Thực trong lòng hơi chấn động, chuyện xảy ra bốn tháng trước!

“Khai Kiếp phát sinh không phải cùng một thời gian à? Vì sao có sớm có muộn?”

Hắn mang theo nỗi nghi hoặc này rời đi, tiếp tục tiến lên.

“Ta còn có thể gặp được thế giới bị Tiên nhân Địa Tiên giới khống chế, cho thấy mấy ngày nay ta từ đầu đến cuối đảo quanh ở biên giới Hắc Ám hải, không xâm nhập Hắc Ám hải.”

Tại biên thùy Huyền Hoàng hải, Trấn Biên thành.

Tướng sĩ thủ biên cương có Thần linh cũng có Tiên nhân, phụ trách trấn thủ biên thùy, đề phòng ma quái Hắc Ám hải xâm lấn, quấy nhiễu thế giới trong Huyền Hoàng hải. Ngày hôm đó, trong Hắc Ám hải một cỗ gió biển thổi tới, gió mát nhẹ nhàng, thổi qua trên mặt tướng sĩ thủ biên.

Gió mát thổi không giảm chút nào, gió biển vô hình thổi qua mặt biển, lưu lại dấu vết sóng lăn tăn, thổi về phía từng tòa thế giới trên Huyền Hoàng hải.

Đại Nhật Như Lai cất bước đi tới, xuyên qua giữa làn gió mát này.

Cơn gió rất nhẹ nhàng, thổi tới trên người y, lay động cà sa. Đại Nhật Như Lai chỉ cảm thấy mỗi một Nguyên phù trong cơ thể đều đang vui sướng lượn lờ, phát ra từng trận Phạn âm, thoải mái không nói ra được.

Gió mát thổi vào trong vầng mặt trời khổng lồ sau đầu của y, vầng mặt trời khổng lồ kia là do đại đạo của y xây dựng thành, gọi là Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên, rộng vạn dặm, khổng lồ đến cực điểm.

Trong thế giới này có rất nhiều tăng nhân, xây dựng từng tòa Tỳ Lô tự, trong mỗi chùa miếu đều có hơn vạn tăng chúng.

“Gió mát mẻ thật!” Các tăng nhân dồn dập ngửa đầu kêu lên.

Đại Nhật Như Lai như có cảm giác, dừng bước nhìn vào trong gió, không nhìn thấy bất kỳ dị trạng nào.

Mặt trời sau đầu y như bánh xe, ánh sáng chiếu rọi, ánh mặt trời xuyên thấu trong ngoài gió mát, không có bất cứ phát hiện gì.

Đại Nhật Như Lai thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi về phía trước.

Đột nhiên, y lại dừng bước, quay đầu nhìn về phía Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên của mình.

Chỉ thấy trong Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên, Tỳ Lô tự, tăng chúng, Kim Cương, La Hán, A Tu La, Tôn Giả vừa rồi còn nguyên vẹn, giờ phút này lại hóa thành từng bộ xương trắng!

Những xương trắng kia vẫn mặc xiêm y như cũ, ngửa đầu làm dạng đón gió, tựa hồ đang cảm thụ gió mát mẻ.

Toàn bộ Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên bị thổi đến chỉ còn lại có phàm nhân!

Đại Nhật Như Lai sởn cả tóc gáy, vội vàng tự nhìn bản thân, bản thân không có bất kỳ dị trạng nào, chỉ có Nguyên phù trong gió phát ra tiếng vang như chuông gió lại như tiếng Phạn âm.

“Đây là...”

Đại Nhật Như Lai mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, vung ống tay áo, trong tay áo cuồng phong khuấy động, thổi qua mọi nơi, muốn thổi tan luồng gió mát kia, nhưng cuồng phong thổi qua trong gió mát, tất cả vẫn như trước, luồng gió mát này vẫn không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, vẫn không nhanh không chậm về phía Địa Tiên giới lao đi.

Gió thổi vào mặt biển, lưu lại gợn sóng như vảy rồng, từ độ rộng của nó có thể thấy rộng khoảng ngàn dặm.

“Sóng kiếp đã tới!”

Đại Nhật Như Lai không khỏi rùng mình một cái, không quay đầu lại rời đi.

“Tìm Trần Phu Tử trước quan trọng hơn!”

Sau đó không lâu y đi tới Trấn Biên thành, dự định hỏi thăm tướng thủ thành có nhìn thấy Trần Thực vào biển từ nơi này hay không.

Y bị Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ ngăn cản, không thể đuổi kịp Trần Thực trước, vất vả lắm mới thoát khỏi Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ dây dưa nhưng cũng bỏ lỡ thời cơ truy tung tốt nhất.

Nhưng trong Trấn Biên thành không có một bóng người, chỉ còn lại có từng bộ thi thể.

Y kiểm tra thi thể, những thi thể này như thi thể tăng nhân trong Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên của y, mặt ngoài che kín vết cát nhỏ, như bị bão cát ăn mòn.

Trong số thi thể có vài cái rõ ràng là Thiên thần, trên xương cốt có vết tích Thần đạo, nhưng chẳng biết tại sao, Thiên thần cũng chôn vùi trong cỗ kiếp ba này.

Trong quá khứ Khai Kiếp, Thiên thần siêu nhiên thoát kiếp, cười nhìn Tiên nhân ứng kiếp.

“Lần này, Thiên thần cũng khó có thể may mắn thoát khỏi.”

Đại Nhật Như Lai nhíu chặt lông mày, tìm kiếm một vòng trong thành, đột nhiên dừng bước, chỉ thấy một Tiên nhân sắc mặt tái nhợt núp ở góc đường trong bóng tối, run lẩy bẩy.

“Vì sao ngươi không chết?” Đại Nhật Như Lai niệm một tiếng chân ngôn Phật Môn, trợ giúp a trấn áp tinh thần tán loạn, dò hỏi.

Tiên nhân kia lắc đầu nói: “Ta không biết.”

Đại Nhật Như Lai kiểm tra Tiên đạo của y, thấy Tiên đạo của Tiên nhân này đã luyện đạo văn thành Nguyên phù, vì vậy hỏi: “Nguyên phù này của ngươi từ đâu ra?”

“Là thân thích của ta ở Bồng Lai Tây truyền lại.”

“Đệ tử Kim Ngao đảo truyền cho ngươi à?”

Đại Nhật Như Lai hơi ngẩn người, cúi đầu nhìn về phía hai tay của mình, y cũng tu luyện Nguyên phù, có lẽ chính nguyên nhân này khiến cho y sống sót đi ra khỏi sóng kiếp.

Y đứng dậy đi về phía Hắc Ám hải, ánh sáng mặt trời sau đầu càng thêm sáng ngời, bức lui hắc ám bốn phía vọt tới, dần dần xâm nhập vào trong Hắc Ám hải.

“Khai Kiếp tạo nên gợn sóng, trận sóng kiếp đầu tiên đã đột phá trói buộc của Hắc Ám hải, đi vào Địa Tiên giới. Phải sớm tìm được Trần Phu Tử!”

Cho dù pháp lực của Đại Nhật Như Lai vô cùng hùng hồn, Đại Nhật Bảo Chiếu Thiên sáng chói, thế nhưng vẫn dần bị bóng tối của Hắc Ám chi hải nuốt chửng, biến mất trong Hắc Ám chi hải.

Một bên khác, trận sóng kiếp đầu tiên gió lạnh thổi qua, xẹt qua từng tòa thế giới, đổ bộ Địa Tiên giới, lưu lại một khu vực tử vong rộng chừng ngàn dặm. Cơn gió xâm nhập mấy vạn dặm Địa Tiên giới, dần dần tan đi.

Không lâu sau, các cao thủ Tiên Đình, Thiên Đình, Tây Thiên và Tam Thanh cảnh đều tới nơi này, kiểm tra thi thể chết trong cơn gió này.

Một loạt tồn tại vĩ đại im lặng.

Trong cơn gió tử vong vẫn có không ít tiên thần còn sống sót, những tiên thần này thường là tiên thần tu luyện Nguyên phù, bọn họ thấp thỏm lo âu, bị một loạt tồn tại cường đại vây quanh.

“Hoài Nghĩa tiên sinh, ngươi nên đi một chuyến.” Trong Tam Thanh cảnh, một giọng nói già nua nói.

“Cẩn tuân pháp chỉ của Tiên Ông.”

Hoài Nghĩa tiên sinh dẫn theo mấy đệ tử xuất hành, rời khỏi Tam Thanh cảnh.

Cùng lúc đó, Tiên Đình, Thiên Đình cũng có nhiều động tác.

Trong Thiên Đình, một gốc thần thụ nguy nga được tế lên, rễ đâm vào Thiên Đình, cành cây bao trùm bầu trời, bao phủ toàn bộ Thiên Đình.

Gốc thần thụ này chính là gốc Địa Bảo linh căn ở Nê Lê thế giới, gốc Địa Bảo linh căn duy nhất có thể che chở cho Đại La Kim Tiên hiện nay.

Mà ở Tiên Đình, thân thể khổng lồ của Nguyên Trùng cũng chậm rãi hiện lên, thân thể máu thịt vạn vạn dặm bao phủ Tiên Đình. Sinh vật này cũng là Địa Bảo linh căn, lúc được Tiên Đế phát hiện còn rất nhỏ yếu, nhưng có một đặc tính, chính là trưởng thành thông qua việc thôn tính.

Cắn nuốt càng nhiều thứ thì thực lực càng mạnh.

Hiện giờ, thân thể Nguyên Trùng bao trùm lấy Tiên Đình, từng chi thể lại kết nối với hư không, không biết rốt cuộc nguyên hình của nó lớn bao nhiêu.

Mặc dù Thiên Đình và Tiên Đình đều tế lên Địa Bảo linh căn của mình nhưng vẫn có từng đạo mệnh lệnh được truyền ra ngoài.

“Bất luận thế nào, cũng phải tìm được Trần Phu Tử!”

Lúc này, Trần Thực đi tới trước một thế giới, nhìn thế giới bị máu thịt khổng lồ bao trùm phía trước.

Thế giới bị Nguyên Trùng thôn tính!

Hắn thở ra một ngụm trọc khí, giờ đây rốt cuộc hắn cũng bước ra khỏi rìa Hắc Ám hải, tiến vào chỗ sâu của vùng biển chưa biết này.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters