Bảo vật bằng đá xanh 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hóa ra Ninh Chân Tử là do Nguyên Trùng biến hóa mà thành. Nó sợ vỡ mật không dám đánh một trận với Trần Thực, ngay khoảnh khắc giáp mặt đã co giò bỏ chạy thục mạng.

Nó bị Trần Thực đánh đến mức sinh ra ám ảnh tâm lý. Năm xưa, tại tinh vực Tuần Giang, Trần Thực từng hai lần luyện hóa thân xác của nó, khiến nó bất lực chịu trận, nghiễm nhiên trở thành thiên địch cắm rễ vào tiềm thức. Lần này bị tìm tới tận Thương Nguyên, nếu chạy chậm một nhịp, e rằng sẽ bị Trần Thực luyện hóa thêm vô số tàn thể.

Nhưng trên đường tháo chạy, nó tinh ý phát hiện Trần Thực đã bị Vi Diệu Đạo Quân và Vạn Thọ Đế Quân đả thương, bèn rắp tâm tính kế. Chi bằng nhân cơ hội ngàn năm có một này trừ khử Trần Thực, vĩnh viễn cắt đứt hậu họa! Bởi vậy, nó mới thu gom tàn thể rải rác ở các tinh vực phụ cận, biến ảo thành Ninh Chân Tử, phục kích giữa đường chờ đám người Trần Thực lọt lưới.

Ninh Chân Tử quả thực có thật trên đời, cũng thực sự là Tiên nhân xuất thân từ đảo Tam Phúc, nhưng Ninh Chân Tử hàng thật giá thật đã chết từ thuở nảo thuở nào. Vị Tiên nhân trẻ tuổi kia vốn làm nghề tầm bảo, tính tình quái gở, một thân một mình dấn thân vào Hắc Ám hải. Kết quả vô tình đụng độ Nguyên Trùng, chưa kịp nhận ra sự hung hiểm của tà vật này đã bị nó đồng hóa thôn tính sạch sẽ. Nguyên Trùng chỉ mượn danh hiệu của Ninh Chân Tử, còn dung mạo hiện tại là do nó tùy tiện nặn ra, hoàn toàn không phải hình dáng chân thật của y.

Rốt cuộc vết thương của Trần Chân Vương đã khôi phục được mấy thành? Đầu óc Ninh Chân Tử xoay chuyển cực nhanh. Nguyên Trùng vốn là đống huyết nhục bầy nhầy không có cấu trúc não bộ, nhưng nó có thể tùy ý nhào nặn hình thái thân xác để tạo ra thứ khí quan này. Bản thể Nguyên Trùng vốn khổng lồ đến cực điểm, một khi vắt kiệt huyết nhục cấu thành đại não thì độ phức tạp vô tiền khoáng hậu, đẩy trí tuệ của nó lên mức cao đến đáng sợ.

Chắc chắn Trần Chân Vương đang mang trọng thương! Hơn nữa tuyệt đối không nhẹ! Hắn chỉ đang phô trương thanh thế, giả vờ bình yên vô sự để ta không dám manh động. Ánh mắt Ninh Chân Tử lóe lên những tia nham hiểm, liếc về phía Trần Thực với sát ý sục sôi, nhưng ngoài mặt lại cố nhẫn nhịn, tươi cười nói: “Vạn Thọ Đế Quân, Vi Diệu Đạo Quân, đệ tử đảo Tam Phúc - Ninh Chân Tử bái kiến hai vị tiền bối. Đệ tử có mang theo thánh dược chữa thương của bổn môn, xin được dâng lên hai vị.”

Y hai tay dâng lên một chiếc khay ngọc, bên trên đặt hai viên tiên đan tròn trịa cỡ ngón tay cái. Tiên đan tỏa ra mùi dị hương say đắm, chỉ ngửi qua một hơi đã thấy tinh khí thần chấn động mạnh mẽ, khoan khoái khôn tả.

Vạn Thọ Đế Quân khẽ “ồ” lên một tiếng: “Tiên đan này không phải loại tầm thường, quả là thánh dược chữa thương. Đảo Tam Phúc lại giấu giếm thứ linh đan diệu dược bực này, thật ngoài sức tưởng tượng. Quế Hương Quân của đảo Tam Phúc vốn tinh thông đan đạo, có quan hệ thế nào với ngươi?”

Ninh Chân Tử mặt không đổi sắc, trơn tru đáp: “Quế Hương Quân là Thái sư thúc tổ của vãn bối, đệ tử phận mọn chỉ được nghe kỳ danh chứ chưa từng vinh hạnh diện kiến.”

Vạn Thọ Đế Quân ừ hử một tiếng, cầm lấy một viên tiên đan nhưng không vội nuốt xuống, mà lặng lẽ giấu vào trong tay áo.

Vi Diệu Đạo Quân tinh mắt nhận ra điểm lạ, bèn truyền âm: “Đạo hữu, chẳng lẽ đảo Tam Phúc không có người nào tên Quế Hương Quân?”

Vạn Thọ Đế Quân nhếch mép đáp trả: “Có chứ. Nhưng Quế Hương Quân vốn là đệ tử của lão phu. Kẻ này tự xưng là đồ tử đồ tôn của Quế Hương Quân vậy mà lại không nhận ra vị sư tổ này, thực sự quá mức khả nghi. Cứ án binh bất động xem y giở trò gì.”

Vi Diệu Đạo Quân nghe vậy cũng thản nhiên cầm lấy viên tiên đan còn lại, bắt chước lão lén giấu vào ống tay áo, tuyệt nhiên không nuốt.

Ninh Chân Tử thấy hai lão hồ ly không mắc mồi cũng chẳng tỏ vẻ tức giận, quay sang ân cần mời gọi đám người Thanh Viên đạo nhân và Hoàn Thù.

Đám Tiên nhân tầm bảo vốn đã mang sẵn thương tích trên người, thấy thuốc tốt dâng tận miệng thì mừng rỡ nhận lấy.

Trần Thực bỗng ho khan một tiếng. Thanh Viên đạo nhân giật thót, sinh lòng cảnh giác, lập tức ngừng tay không dám nuốt. Hoàn Thù thấy y chần chừ cũng sinh nghi, lẳng lặng thu tiên đan vào hầu bao.

Thế nhưng, mấy gã Tiên nhân tầm bảo khác bị mùi dị hương mê hoặc đến mờ trí, không kiềm chế nổi bèn nuốt chửng tiên đan. Đan dược vừa trôi xuống bụng, từng luồng năng lượng vô cùng tinh thuần lập tức bùng nổ, khuếch tán khắp tứ chi bách hài. Từ da thịt, gân cốt cho tới Nguyên Thần đều được linh dược gội rửa, tẩm bổ mạnh mẽ!

Thương thế của bọn họ khép miệng với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy rõ. Từ đạo tràng cho đến đạo văn Tiên đạo khắc sâu trong bản thể đều được phục hồi nguyên trạng. Thậm chí, tu vi của bọn họ cũng theo đó mà nhảy vọt, hiệu quả thần kỳ đến mức khó tin!

Vài kẻ khác thấy thế đỏ mắt thèm thuồng, vội vã nuốt đan dược. Thương tích nháy mắt bay biến, tu vi bạo trướng trong khoảng thời gian ngắn ngủi!

“Thứ linh đan diệu dược gì thế này?”

Đám người nửa mừng nửa sợ, mặt dày xin Ninh Chân Tử thêm vài viên.

Ninh Chân Tử lắc đầu từ chối: “Đây là bí truyền của đảo Tam Phúc, tuyệt không rò rỉ ra ngoài. Tam Phúc Thần Đan trên người ta cũng chẳng còn bao nhiêu. Hơn nữa linh đan này mỗi người chỉ được dùng một viên, ăn nhiều vô ích.”

Hoàn Thù chứng kiến cảnh tượng rành rành trước mắt, suýt chút nữa đã lung lạc muốn nuốt Tam Phúc Thần Đan, nhưng liếc thấy Thanh Viên từ đầu đến cuối vẫn kiên quyết không đụng tới, nàng đành nghiến răng nhẫn nhịn.

Thanh Viên chỉ găm chặt ánh mắt vào Trần Thực, trong bụng đã đập nồi dìm thuyền: chỉ cần Trần Thực không nuốt viên đan này, y tuyệt đối không ăn.

Về phần Trần Thực, từ đầu chí cuối hắn chẳng thèm đoái hoài gì tới thứ gọi là Tam Phúc Thần Đan kia, chỉ lẳng lặng vận công tự chữa thương.

Vạn Thọ Đế Quân cất giọng cười hỏi: “Trần Phu Tử, chẳng phải vết thương của ngươi đã khỏi bảy tám phần rồi sao? Cớ gì vẫn còn ngồi đó vận công?”

Ánh mắt Ninh Chân Tử lập tức quét tới.

Trần Thực mở bừng mắt, cười nhạt: “Chẳng qua là ngụy trang làm kẻ yếu, dụ dỗ đám rắn rết mò ra cắn câu mà thôi.”

Hắn trực diện nghênh đón ánh mắt của Ninh Chân Tử. Gã nhếch mép cười giả lả: “Trần Phu Tử có muốn dùng thử vài viên Tam Phúc Thần Đan không?”

“Ta có bị thương đâu mà cần thần đan?” Trần Thực cười nhạt khước từ.

Vi Diệu Đạo Quân thâm hiểm chọc ngoáy: “Trần Phu Tử, ma thụ của ngươi đã gánh chịu trọng thương. Bản thân ngươi có thể vận công trị liệu, nhưng ma thụ thì đào đâu ra cách? Thứ dị mộc này đã bị ngươi luyện hóa thành pháp bảo, trôi dạt giữa Hắc Ám hải, ngươi hoàn toàn mất đi cảm ứng với Đạo cảnh. Mất đi căn nguyên bồi đắp, thứ pháp bảo này đừng hòng mong khôi phục ngày một ngày hai. Tới nước này, ngươi tính nhẩm xem mình còn lại được mấy phần thực lực?”

Trần Thực lắc đầu, thản nhiên đáp: “Kẻ nào nói ta không có Đạo cảnh? Đạo cảnh của ta đã bị ta luyện hóa thu vào cơ thể từ lâu. Ma thụ hiện tại đang cắm rễ bên trong Đạo cảnh của ta, ngày đêm được linh khí ôn dưỡng, sớm đã khôi phục trạng thái đỉnh phong!”

Sau lưng hắn không gian bất chợt vặn vẹo xoáy tít, mơ hồ hắt ra bóng dáng một thế giới khổng lồ. Ma Huyết bảo thụ sừng sững cắm rễ giữa đất trời, nguy nga tráng lệ, cành lá rợp bóng hư không.

Dị tượng thế giới xẹt qua rồi lập tức biến mất, nhanh đến mức chẳng ai kịp nhìn cho thấu, nhưng chừng đó cũng đủ để chứng minh thế giới kia chính là Đạo cảnh của Trần Thực!

Vi Diệu Đạo Quân, Vạn Thọ Đế Quân và Ninh Chân Tử đồng loạt kinh hãi: Hắn thực sự luyện hóa Đạo cảnh thu vào cơ thể? Lại là chuyện từ khi nào? Tuy chỉ là một cái liếc mắt vội vã, bọn họ quả thực bị dọa sợ, nhận ra Trần Thực tuyệt nhiên không dọa người, rõ ràng gốc ma thụ kia đã phục hồi rực rỡ!

Thảo nào thực lực hắn bá đạo nhường ấy, dám một mình đại khai sát giới ở Đại Nguyên tiên thành, liên tiếp chém mười mấy vị Thái Ất Kim Tiên. Hóa ra hắn đã nuốt trọn Đạo cảnh, biến thành thế giới mang theo bên mình! Vạn Thọ Đế Quân lạnh sống lưng, vội gạt phăng ý định xuất thủ. Chuyện luyện hóa Đạo cảnh mang theo bên người vốn không phải hiếm lạ ở Địa Tiên giới. Đạo cảnh là căn cơ mệnh mạch của Tiên nhân, một khi bại lộ cực dễ bị kẻ thù đào mả tàn phá. Bởi vậy, vô số Tiên nhân dốc sức luyện hóa Đạo cảnh để che giấu. Cường giả tu vi thông thiên thậm chí còn có thể rèn Đạo cảnh thành chí bảo hộ mệnh, túc trực bên thân.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters