Bảo vật bằng đá xanh 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bản thân Vạn Thọ Đế Quân cũng giấu Đạo cảnh bên người, nhờ vậy dẫu dấn thân vào Hắc Ám hải, tu vi vẫn chưa từng suy giảm nửa phân.

Ngược lại, Vi Diệu Đạo Quân lại nảy sinh hoài nghi với màn phô diễn Đạo cảnh của Trần Thực, thầm đắn đo: Chẳng phải đã hắn tự tay bóp nát Ma vực trong giếng và Đạo cảnh Đạo Khư rồi sao? Móc đâu ra một tòa Đạo cảnh thứ ba?

Chẳng qua ba kẻ mang ba bụng mưu ma chước quỷ tuyệt nhiên không ai dám làm chim đầu đàn. Trần Thực thấy vậy mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quả thực hắn đã khai mở Thế giới trongngười, nhưng việc chữa trị triệt để Ma Huyết bảo thụ đòi hỏi một quá trình hàm dưỡng dài đằng đẵng. Dẫu sao Đãng Ma phất trần và Bát Quái Luyện Đan Lô vẫn là bảo vật của hai vị Đạo Tổ Linh Bảo, Thái Thanh. Dẫu chỉ mượn tay bọn Vi Diệu Đạo Quân, Vạn Thọ Đế Quân tế lên, uy năng vẫn kinh thiên động địa. Ma Huyết bảo thụ lấy cứng chọi cứng với hai đại chí bảo này mà vẫn giữ nguyên được bộ khung đã là một thành tựu đáng kiêu ngạo.

Vừa rồi khi Trần Thực mượn dị tượng thế giới tỏng người lừa bịp, mặt trước của bảo thụ chĩa về phía bọn họ vẫn cành lá sum suê, nhìn qua không sứt mẻ lấy một li, nhưng nếu tinh mắt vòng ra sau lưng sẽ thấy một mảng trơ trụi thê thảm, thương tích đầy mình.

Thương thế của bản thân Trần Thực cũng mới vớt vát lại được ba bốn phần. Trừ phi hắn khôi phục đến bảy tám phần, bằng không đừng hòng dư dả tinh lực để thúc đẩy Ma Huyết bảo thụ tự lành.

Đám người Thanh Viên, Hoàn Thù đứng bên cạnh run lẩy bẩy, chỉ nơm nớp lo sợ ba pho tượng sát thần này bất thần xé rách mặt nạ lao vào cắn xé nhau. Với tu vi kinh hoàng của lũ quái vật ấy, một luồng dư chấn giao phong cũng đủ để bóp nát bấy mạng nhỏ của đám Tiên nhân tầm bảo trên thuyền!

Thế nhưng nằm ngoài dự đoán, đám người này tuyệt nhiên không động thủ, ngược lại còn vô cùng khách sáo, mở miệng là gọi tiếng “đạo huynh”, “Phu Tử“. Ngay cả đối với loại tôm tép như Tiên nhân tầm bảo bọn họ cũng lễ nghĩa chu toàn, như thể gió xuân ấm áp sưởi ấm lòng người.

“Bọn họ có cần chấp nhặt với người chết đâu, hèn gì mà đối đãi chúng ta khách khí đến vậy.” Thanh Viên đạo nhân kề tai Hoàn Thù thì thào buông một câu rợn tóc gáy.

Trên thuyền, đám Tiên nhân tầm bảo vừa nuốt Tam Phúc Thần Đan tu vi ai nấy đều tăng vọt, thần thái rạng rỡ, hừng hực pháp lực điều động bảo thuyền lao vút về phía Tinh Hải. Bọn chúng cuồng loạn vắt kiệt sức lực liên tục mấy chục ngày không biết mỏi mệt, tinh lực tràn trề đến mức quỷ dị.

Trái lại, Thanh Viên và Hoàn Thù đã sớm kiệt quệ chống đỡ không nổi. Dẫu nhìn bọn chúng mà hâm mộ đỏ mắt, hai người vẫn ra sức chống chọi cơn khao khát nuốt Tam Phúc Thần Đan, cắn răng kiên trì.

Hôm đó, Thanh Viên đạo nhân bỗng nhiên lên tiếng: “Trần Chân Vương, khối đá xanh ta gặp được nằm ngay ở phía trước rồi.”

Trần Thực bước tới mũi thuyền. Lúc này, bảo thuyền đã triệt để rời khỏi Thương Giang tinh hà, mũi thuyền chếch xuống, lặn sâu vào Hắc Ám hải, luồn lách xuyên qua khe hở giữa hai vầng thái dương khổng lồ, giáng lâm xuống bầu trời của một thế giới tĩnh mịch.

Cặp thái dương song sinh kia tỏa ra sức nóng hừng hực, thiêu đốt một mảng tinh không lân cận, nhưng khí hậu của thế giới này lại chẳng mảy may nóng bức, ngược lại non xanh nước biếc, chim thú thành đàn.

Thế giới này thế mà lại thai nghén ra sinh mệnh trí tuệ. Bọn chúng là Ma tộc, mang tên Na Già, hình thái cực kỳ tương tự với một chủng tộc tồn tại ở Tây Thiên.

Tộc Na Già cũng có những tồn tại tương đương với tu sĩ, tu vi khá cao cường. Phát hiện dị thuyền từ ngoài hư không giáng xuống, bọn chúng lập tức đạp không lao lên truy đuổi. Ngặt nỗi, Hoàn Thù chỉ thoáng thả ra một tia uy áp Tiên nhân đã dọa cho đám tu sĩ Na Già kinh hồn bạt vía, không dám bén mảng tới gần.

Ninh Chân Tử kinh ngạc đánh giá bốn bề. Bản thể nó điên cuồng thôn phệ thế giới, xúc tu bủa vây cả tinh không, chẳng ngờ lại sơ suất bỏ sót viên ngọc bích lọt thỏm giữa khe hẹp này.

Thuyền Ô Đàn chở bọn họ tiến sâu vào vùng núi, xẻ dọc dãy sơn mạch trùng điệp. Một quần thể kiến trúc cổ kính rêu phong bất thần đập vào mắt mọi người.

“Dừng thuyền! Mau dừng lại!”

Đám Tiên nhân tầm bảo nghe tiếng Thanh Viên đạo nhân gào thét thì vội vã hãm phanh, nhưng quán tính vẫn đẩy mũi thuyền trượt dài thêm một đoạn rất xa mới miễn cưỡng dừng hẳn.

“Các ngươi cảm nhận được rồi chứ?” Sắc mặt Thanh Viên đạo nhân đột ngột trắng bệch, y run lẩy bẩy: “Di tích tiền sử này ẩn chứa lực lượng Ngoại đạo nồng đậm đến mức quái dị... Ta sắp bị ô nhiễm rồi!”

Khuôn mặt y vặn vẹo đau đớn, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng răng rắc ma sát, bắp thịt cuồn cuộn trồi sụt theo đủ mọi hướng. Thình lình chính là triệu chứng bị Ngoại đạo ô nhiễm!

Hoàn Thù cũng biến sắc, nàng kinh hãi nhận ra căn cơ Tiên đạo của bản thân đang bị tà lực ăn mòn!

Dẫu đã hãm phanh, con thuyền vẫn kẹt lại bên trong ranh giới của di tích tiền sử, phơi mình dưới sức ép của Ngoại đạo. Thế nhưng, ngoại trừ hai người bọn họ, đám Tiên nhân tầm bảo còn lại vẫn nhơn nhơn bình an vô sự. Hiển nhiên đây là công hiệu kháng độc thần kỳ từ Tam Phúc Thần Đan.

Đạo tràng của Trần Thực vô thanh vô tức tỏa ra bao trùm lấy không gian, giúp hai người luyện hóa sạch sẽ cặn bã Ngoại đạo. Đạo pháp thuận lý thành chương xoay chuyển, lúc này Thanh Viên đạo nhân và Hoàn Thù mới thở hổn hển, khôi phục lại nhân dạng như cũ.

Trần Thực hờ hững liếc nhìn đám Tiên nhân tầm bảo miễn nhiễm với tà lực Ngoại đạo, rồi chuyển ánh mắt sắc lẹm sang Ninh Chân Tử, thầm đánh giá: Dùng Tam Phúc Thần Đan của y lại có thể miễn nhiễm ăn mòn của Ngoại đạo? Rốt cuộc kẻ này có lai lịch quỷ quái gì? Hình như không giống với Thần nhân Thiên đạo được Hắc Ám hải thờ phụng... Sắc mặt Ninh Chân Tử vẫn trơ như đá tảng, nhưng trong thâm tâm sớm đã căng như dây đàn.

Giờ phút này, y đang lọt thỏm giữa đạo tràng của Trần Thực! Thứ đạo tràng tà môn này đè ép khiến y dường như chẳng vớt vát nổi một tia phản kháng! Thậm chí y còn rùng mình lo sợ thân xác mình sẽ bị đạo tràng của Trần Thực luyện hóa tan chảy thành vũng máu! May mắn thảm kịch ấy không diễn ra, Trần Thực chỉ đơn thuần mượn lực đạo tràng chống lại áp lực Ngoại đạo khổng lồ nơi đây, bao bọc che chở cho mọi người trên thuyền.

Vi Diệu Đạo Quân cùng Vạn Thọ Đế Quân cũng cảm nhận rõ ràng đạo tràng của Trần Thực. Thứ đạo tràng này thế mà lại dung hợp hoàn mỹ với tà khí Ngoại đạo bên ngoài, khiến thứ sức mạnh Ngoại đạo hễ nghe danh là biến sắc này lại trở nên ngoan ngoãn ôn hòa. Hai lão quái vật không khỏi tấm tắc kêu kỳ lạ.

“Không hổ danh Truyền Pháp Đạo Tổ, thủ đoạn quả thực phi phàm.” Vạn Thọ Đế Quân vuốt râu khen ngợi.

“Chân Vương, đá xanh ở đằng kia!” Thanh Viên đạo nhân run rẩy chỉ tay về phía chân trời.

Trần Thực dõi mắt nhìn theo hướng tay chỉ. Ngay tại vị trí trung tâm của di tích rêu phong, một vật thể khổng lồ màu xanh bích cắm nghiêng xuống mặt đất, sắc nhọn tựa như một mũi tên. Chỉ có điều, mũi tên đá xanh này quá mức đồ sộ, so với những công trình cổ đại lân cận còn cao lớn hơn hẳn.

Thuyền Ô Đàn dè dặt rẽ sóng lướt tới, độ cao hạ dần, tốc độ cũng chậm lại đáng kể, cẩn trọng tiến sâu vào trái tim di tích.

Mọi người đảo mắt đánh giá bốn bề. Bố cục nhà cửa nơi đây vẫn cực kỳ quy củ, dẫu dãi dầu qua dòng chảy năm tháng vô tình, tường viện vẫn ngạo nghễ kiên cố, không hề có dấu hiệu hủ bại hoang tàn.

Vạn Thọ Đế Quân cùng Vi Diệu Đạo Quân gần như ăn ý vọt ra khỏi thuyền Ô Đàn cùng một lúc. Hai lão già phi thân tới thẳng trước mũi tên đá xanh, vươn tay chộp thẳng vào bảo vật!

Rời khỏi vòng bảo hộ từ Đạo cảnh của Trần Thực, hai người lập tức đối mặt với Ngoại đạo ăn mòn. Đỉnh đầu bọn họ đồng loạt nở rộ ba đóa đạo hoa, đạo quang uốn lượn quanh thân tạo thành bức tường thành kiên cố, hung hăng đẩy lùi tà khí Ngoại đạo. Cả hai đều là cường giả Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong, quá hiểu sự thần diệu vô song của đá xanh, bởi vậy mới bất chấp mặt mũi đoạt trước tiên cơ thu lấy mũi tên đá kia.

Nào ngờ, da thịt hai lão vừa chạm nhẹ vào phiến đá xanh, sắc mặt liền xám ngoét kinh hoàng, vội vã rụt tay về như đụng phải than hồng. Đập vào mắt là đôi bàn tay đang dị biến với tốc độ quỷ khốc thần sầu. Chỉ trong cái chớp mắt, năm ngón tay trương phình mập ú như thịt thú ươn, trên da xuất hiện chi chít những lỗ hổng gớm ghiếc không ngừng xịt ra sương mù màu tinh hồng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters