Nguồn gốc linh căn 4

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hoàn Thù nào dám tưởng tượng rốt cuộc đống tiên đan y ban phát bị nhồi nhét thứ tà ma dơ bẩn gì bên trong.

Thanh Viên đạo nhân lúng túng đề xuất: “Hoàn lão đại, Tinh Hải hiểm ác ngập trời. Tuyến đường lúc tiến vào lại rắc rối như tơ vò, hai ta tự mò mẫm đường cũ tháo lui chưa chắc đã chừa lại được mạng nhỏ. Thượng sách bây giờ, chỉ đành phó mặc bám theo bọn chúng lên tòa đại lục kia thám thính. Biết đâu... trong cái rủi lại có cái may.”

Hoàn Thù im bặt. Hồi lâu sau nàng mới nhả ra một hơi thở dài bất lực: “Đành phó thác theo ý đạo hữu vậy.”

Nàng phận nữ nhi do dự không quyết, ngược lại Thanh Viên đạo nhân lại có vẻ cực kỳ thong dong, tâm trạng như thấy Thái Sơn sụp trước mặt mà không đổi sắc.

Gã đạo nhân này, rõ ràng căn cơ tu vi còn chưa chạm tới cả ranh giới Thần Tiên. Ấy thế mà lại sống sót dai nhách giữa Hắc Ám hải lâu đến nhường này, trên người tuyệt nhiên không bị một tia Ngoại đạo Hắc Ám hải nào lây nhiễm. Bản thân việc này gộp lại đã là một nghịch lý quái đản.

Chiếc bảo thuyền dưới bị đám Tiên nhân tầm bảo mất trí dãn dắt, lù lù rẽ sóng tiếp cận mảng đại lục hủ bại giữa trung tâm Đạo Hải.

Đứng từ xa ngắm nhìn, cả hai đồng loạt kinh hãi. Lọt vào tầm mắt là khung cảnh trên mảnh đại lục. Từng dải linh quang rực rỡ, linh khí chói lòa tựa trụ trời đâm thẳng lên tận mây xanh. Lấp ló dưới ánh sáng huyễn hoặc kia là vô số thực vật kỳ quái: từ đại thụ cổ thụ, cỏ hoa rực rỡ, cho đến những cụm nấm sặc sỡ... Rõ ràng đều là những gốc Địa Bảo linh căn ngàn năm có một!

Hoàn Thù trợn lồi hai mắt. Nàng hành nghề Tiên nhân tầm bảo mấy ngàn năm ròng rã, có loại Địa Bảo linh căn nào chưa từng thấy qua? Thế nhưng, quy mô khổng lồ ngợp trời như bắp cải mọc hoang thế này, đây quả thực là lần đầu tiên trong đời!

Phủ kín mảng đại lục là ma trận linh quang chi chít như tổ ong, bện vào nhau thành một khu rừng rậm khổng lồ. Số lượng Địa Bảo linh căn đếm mỏi tay e cũng không xuể!

“Trời ạ...”

Ô Đàn thuyền mới áp sát mép đại lục, sườn thuyền còn chưa cọ bờ, đám Tiên nhân tầm bảo trên boong đã nhao nhao lao đầu xuống nước như cá chép vượt vũ môn. Cả bầy phi thân dòn dập phi thân hướng thẳng về phía trung tâm đại lục, hệt như sâu bên trong đó đang chôn giấu thứ chí bảo dụ dỗ khiến chúng sốt sắng tới phát điên.

Hoàn Thù và Thanh Viên đạo nhân cuống cuồng đạp không bám theo đuôi, lớn tiếng gào thét: “Dương Trấn! Phùng Sấm! Hai tên đần các ngươi chạy chậm lại chút, cẩn thận sập bẫy!”

Đám Tiên nhân phía trước hoàn toàn bỏ ngoài tai. Bọn chúng cứ như đã quên béng đi bản năng phi hành đạp không của thần tiên. Thay vào đó, cả lũ cắm mặt dùng cả tay lẫn chân, hệt như một bầy súc sinh hoang dại chạy về phía trước.

Hoàn Thù và Thanh Viên đạo nhân đuổi đến hụt hơi, lại rùng mình nhận ra đám điên phía trước cứ trườn bò mãi, dường như cảm thấy bốn chi chạm đất tốc độ vẫn quá chậm chạp. Bọn chúng bắt đầu bẻ gập thân xác quái dị, lộn nhào lăn lông lốc tựa như những chiếc cối xay gió thịt người.

Hoàn Thù và Thanh Viên đạo nhân hồn phi phách tán, hoảng hốt dừng bước chân. Đám Tiên nhân tầm bảo ấy dẫu mặt mũi vẫn vẹn nguyên, nhưng với biên độ vặn xoắn cơ thể trái với lẽ thường như vậy, hình thù đã rời xa định nghĩa về “người“.

Giữa vòng xoay lộn xộn, có vài tên không may va chạm vào nhau. Lập tức huyết nhục dưới lớp da trào ra như bùn nhão, dính dấp liên kết với đối phương. Từng cặp từng cặp thân xác thô bạo dung hợp, nhào nặn thành những con quái thai hai đầu, bốn tay, bốn cẳng, điên cuồng lăn vào sâu trong đại lục.

Bọn chúng dính chùm vào nhau ngày một nhiều, độ biến dị ngày càng kinh tởm. Cẳng mấy chốc mười mấy vị Tiên nhân tầm bảo đã nhào nặn thành một cục thịt khổng lồ đỏ hỏn, lăn tròn như quả bóng.

Dường như cảm thấy khung xương cồng kềnh quá mức vướng bận, quả bóng thịt vừa lăn lóc vừa giật đùng đùng, tàn nhẫn tống ra bên ngoài mười mấy bộ xương trắng ởn. Đó lại chính là bộ xương cốt của mười mấy vị Tiên nhân xui xẻo kia!

Hai chân Hoàn Thù và Thanh Viên đạo nhân nhũn ra như bùn. Cả hai ngơ ngác chứng kiến quả bóng thịt mọc ra tua tủa những chiếc xúc tu huyết nhục dài ngoẵng. Xúc tu đột nhiên quật xuống đất làm đòn bẩy, đẩy tốc độ tăng vun vút, đâm sầm vào giữa rừng Địa Bảo linh căn rồi nháy mắt mất hút.

“Bọn chúng đã không còn tính người nữa rồi.”

Thanh âm lạnh nhạt của Trần Thực vang lên từ hư không. Hoàn Thù và Thanh Viên đạo nhân hoảng hốt ngoái đầu nhìn lại. Chỉ thấy Trần Thực đang thoải mái chắp tay đứng ngay mép rừng Địa Bảo linh căn cách đó không xa, đầy hứng thú đánh giá mớ thực vật quái dị.

Hai người nuốt nước bọt liếc nhìn nhau, rụt rè tiến lên phía trước.

Trần Thực nghiêng đầu, chân mày giãn ra, cười tủm tỉm: “Chẳng lẽ hai vị vẫn còn cất giấu mấy viên Tam Phúc Thần Đan mà tên Ninh Chân Tử kia hiếu kính à?”

Hai người rùng mình, lật đật móc mớ Tam Phúc Thần Đan từ trong ngực ra. Bất thình lình, viên thần đan rít lên những tiếng “chi chi” quái gở. Lớp vỏ nứt toác, từ bên trong lúc nhúc chui ra một con bọ béo múp nhầy nhụa, búng khỏi lòng bàn tay bọn họ, tẩu thoát nhanh như chớp!

Hoàn Thù chán ghét tiến lên, hai cước tàn bạo dẫm bẹp dí hai con quái trùng thành bãi nhầy. Trái tim vẫn còn lơ lửng trên không trung, nàng bước tới cạnh Trần Thực, run rẩy hỏi: “Trần Chân Vương, mớ bùng nhùng này... rốt cuộc là tà thuật gì vậy?”

“Bên trong cái thứ gọi là linh đan ấy giấu giếm huyết nhục dơ bẩn của Nguyên Trùng. Đám ngu muội kia nuốt Tam Phúc Thần Đan vào bụng, khác nào tự nguyện ấp ủ Nguyên Trùng chờ ngày nở ra.”

Trần Thực thản nhiên đắp thêm mấy lời rợn tóc gáy: “Đám Tiên nhân tầm bảo kia đã sớm bị Nguyên Trùng đục rỗng nội tạng ăn sạch sành sanh. Nhờ vậy mới có cái sức lực không biết mệt, điên cuồng phát động thuyền Ô Đàn. Nguyên Trùng bị ta chém trọng thương, cuống cuồng kiếm thuốc trị thương. Bởi vậy nó mới vẫy gọi đám con rối này tới cống nạp xác thịt dung hợp.”

Thanh Viên đạo nhân hoang mang gãi đầu: “Chân Vương đã nhìn thấu Nguyên Trùng đang thoi thóp, cớ sao không thả lưới bám theo đám rối này để mò ra bản thể nó, một nhát dứt điểm diệt cỏ tận gốc?”

Trần Thực lắc đầu nguầy nguậy: “Nguyên Trùng dính trọng thương, chẳng những không cắm cổ cao chạy xa bay, ngược lại còn chui rúc vào mảnh đại lục này. Điều đó đủ chứng tỏ nơi này che giấu hung hiểm kinh thiên động địa. Nếu ta ngốc nghếch lao vào, tám phần mười sẽ tự đưa cổ vào thòng lọng của nó. Huống hồ...”

Hắn đưa mắt quan sát khu rừng Địa Bảo linh căn rậm rạp, hứng thú mỉm cười: “Mảnh rừng quái đản này, xem chừng còn thú vị hơn cái con giun đất kia gấp vạn lần.”

“Thú vị?”

Hoàn Thù và Thanh Viên ngớ người. Hai kẻ tò mò nương theo ánh nhìn của hắn ngó sang. Đập vào mắt là một gốc Địa Bảo linh căn cao tầm ba thước.

Loại linh căn này toàn thân xanh biếc dịu dàng. Một gốc cây phân tách thành bảy nhánh, viền lá tỉa tót hệt như hình dáng của Thanh Điểu bay lượn, tục danh là Thanh Sương.

Điểm dị hợm là, rễ của gốc Thanh Sương này hoàn toàn không đâm vào bùn đất mà cắm ngập vào lục khiếu mắt mũi miệng tai của một bộ xương khô, dâm thẳng vào sọ.

Đây lại chính là một bộ hài cốt thuộc về cường giả Ma tộc. Dựa vào tàn cốt, e rằng thực lực khi còn sống của kẻ này cực kỳ bất phàm. Trên những đốt xương thậm chí vẫn còn loáng thoáng hào quang lưu chuyển. Linh tính được trui rèn thiên chuy bách luyện, tới tận bây giờ vẫn chưa lụi tàn sạch sẽ!

Hoàn Thù và Thanh Viên hoảng hồn dời mắt sang chỗ khác. Phía dưới một gốc Địa Bảo linh căn kế cạnh, cũng chễm chệ một bộ thi thể cường giả Ma tộc. Gốc linh căn tà môn nọ y hệt như đúc, đâm rễ bấu chặt vào thất khiếu trên đầu kẻ bất hạnh!

Cả hai dõi mắt nhìn vào sâu bên trong khu rừng, da đầu lập tức tê dại. Vô số thi thể của cao thủ Ma tộc ngồi khoanh chân xếp bằng giữa khu rừng rậm rạp. Ai nấy đều ngửa mặt lên trời, trong mồm, trong mũi mọc tủa ra rễ Địa Bảo linh căn. Trông hệt như đám rễ kia đang kí sinh, điên cuồng vắt kiệt chất dinh dưỡng hủ bại từ xác chết của bọn họ!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters