Đại Hoang 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Địa Bảo linh căn... trồng bằng thi thể cường giả Ma tộc sao?”

Hoàn Thù mờ mịt xen lẫn hoảng sợ. Từ khi làm Tiên nhân tầm bảo đến nay, dù không tìm được bao nhiêu Địa Bảo linh căn nhưng nàng cũng từng chứng kiến vô số chủng loại linh căn khác nhau. Tại chợ phiên ở tiên thành nơi biên thùy Huyền Hoàng hải vẫn thường thấy các Tiên nhân tầm bảo trở về từ Hắc Ám hải bày bán linh căn.

Tại Địa Tiên giới, Địa Bảo linh căn cực kỳ hiếm có. Phần lớn Tiên nhân dốc sức cả đời cũng không thể chạm tới loại bảo vật này, thậm chí chưa từng nghe danh.

Chỉ số ít Tiên nhân thân phận cao quý mới đủ tư cách sở hữu.

Nếu Tiên nhân bình thường nắm giữ một gốc linh căn mà để lộ tin đồn, ắt sẽ rước lấy tai hoạ ngập đầu.

Địa Bảo linh căn có đủ loại diệu dụng. Nó vừa là tiên dược cứu sống người chết, tái tạo xương thịt, vừa có thể tụ tập linh khí linh lực, nâng cao tu vi. Nhưng công dụng lớn nhất vẫn là trợ giúp Tiên nhân chống cự Khai Kiếp.

Một gốc Địa Bảo linh căn thượng hạng đủ sức giúp Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên đối kháng Khai Kiếp mà không chết, thậm chí cản được sáu bảy lần Khai Kiếp giáng xuống.

Đây là chí bảo giữ mạng, trân quý nhường nào!

Bởi vậy, dấn thân vào Hắc Ám hải tìm kiếm Địa Bảo linh căn đã trở thành cơ hội đổi đời duy nhất cho những Tiên nhân dưới đáy xã hội.

Dẫu Hắc Ám hải nguy cơ tứ phía, dẫu tỷ lệ bỏ mạng còn cao hơn ngàn vạn lần đi đào mỏ, vô số Tiên nhân tầm bảo vẫn dốc lòng đổ xô vào.

Về phần Địa Bảo linh căn từ đâu ra, vì sao nó có thể trợ giúp Tiên nhân ngăn cản Khai Kiếp và vì sao chỉ xuất hiện trong Hắc Ám hải? Tiên nhân tầm bảo chẳng thể lý giải, chỉ đành coi đó là kỳ trân dị bảo do thiên địa thai nghén.

Nhưng hiện tại, Hoàn Thù bàng hoàng nhận ra, Địa Bảo linh căn hoàn toàn không phải do thiên địa linh khí thai nghén mà là có người cố ý gieo trồng trong đầu những cường giả Hắc Ám hải thời tiền sử, không ngừng cắn nuốt huyết nhục và lực lượng của họ để sinh trưởng!

Nàng rùng mình ớn lạnh, dõi mắt nhìn tới trước. Địa Bảo linh căn mọc rậm rạp chằng chịt, kết nối thành cả một khu rừng u ám!

Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến nhiều Địa Bảo linh căn đến vậy. Nếu đổi lại trước kia, nàng chắc chắn sẽ mừng rỡ nhảy cẫng lên, hô to phát tài, nhưng lúc này trong lòng nàng chỉ còn lại sự hoảng sợ tột độ.

Rốt cuộc là ai đã tàn sát ngần ấy cường giả tiền sử, dung túng cắm rễ vào hộp sọ họ để nuôi dưỡng linh căn?

Đây là một khu đồn điền sao?

Lẽ nào những vị cường giả tiền sử kiệt xuất kia chỉ là đống phân bón để tồn tại thần bí nọ gieo trồng linh căn?

Trần Thực cất bước đi tới, chăm chú quan sát từng gốc linh căn, đột nhiên lên tiếng: “Địa Bảo linh căn, chắc là có liên quan mật thiết đến hệ thống tu luyện thời đại tiền sử.”

Hắn xem xét thêm vài bề mặt linh căn nữa, trầm ngâm suy đoán: “Con đường họ đi đại khái là luyện giả thành chân, quán tưởng ra một gốc linh căn, lấy đó ngưng tụ đại đạo. Khi tu luyện thành công, gốc linh căn này sẽ trở thành đạo căn và pháp bảo bản mệnh của họ.”

Thanh Viên đạo nhân cau mày dò hỏi: “Thế nhưng, cớ sao linh căn lại mọc ra từ trong đầu họ?”

Trần Thực đáp: “Bởi vì luyện giả thành chân, linh căn đã hóa thành tồn tại chân thực. Khi tu sĩ tu luyện pháp môn này vẫn lạc, linh căn lại không chết. Trái lại, chúng hấp thu tinh khí và đạo pháp tàn dư từ thân xác và Nguyên Thần của chủ nhân để kéo dài sự sống, dần dà thoái hóa thành Địa Bảo linh căn.”

Tuy nói vậy song hắn cũng chỉ suy diễn dựa trên manh mối, chưa thể khẳng định chắc chắn.

Hoàn Thù nghe thế mới len lén thở phào, lẩm bẩm: “Ta còn tưởng họ là phân bón do một tồn tại thần bí nào đó dốc lòng chăn nuôi, đánh chết họ để gieo trồng Địa Bảo linh căn... Bây giờ xem ra ta đã đa nghi rồi.”

Trần Thực ngẫm nghĩ giây lát, khẽ gật gù: “Suy đoán của ngươi chưa hẳn vô lý.”

Hoàn Thù hoảng kinh.

“Đúng là bọn họ bị kẻ khác đánh chết.”

Trần Thực quan sát đánh giá bốn bề. Ánh mắt hắn lướt qua khu rừng linh căn rậm rạp, tĩnh lặng nhìn vào vùng Đạo Hải mênh mông bên ngoài.

“Nếu là cố ý gieo trồng, thế thì phải ngay ngắn trật tự. Nhưng Địa Bảo linh căn nơi này lại mọc lộn xộn ngổn ngang. Hiển nhiên họ ngã xuống tại đây sau đó linh căn mới đâm chồi từ trong đầu óc. Cả vùng tinh hải duy chỉ có nơi này thiếu vắng ngôi sao. Chắc hẳnt hời xa xưa từng nổ ra một trận ác chiến kinh thiên động địa, dẫn đến vô số cường giả bỏ mạng.”

Trần Thực ung dung nói tiếp: “Trận chiến ấy đã đánh nát bấy dải sao xung quanh, ngưng tụ nên vùng Đạo Hải đầy ánh sao này.”

Nói đến đây, giọng hắn bất chợt khựng lại.

Nhiều cường giả tiền sử đến vậy, lại hệt như bầy gia súc bị người ta tàn nhẫn làm thịt. Thi thể họ hóa thành chất dinh dưỡng tẩm bổ linh căn, dựng nên cả một khu rừng mục nát và quỷ dị.

Thảm cảnh bực này, thực sự vượt quá ranh giới tưởng tượng!

Hoàn Thù nảy sinh lòng tham, khẽ tế ra dải thanh sa tựa khói mây, bọc lấy một gốc linh căn phòng ngừa nó tẩu thoát. Nàng dồn sức túm chặt bộ rễ nhổ lên, cắn răng dò hỏi: “Trần Chân Vương, khi còn sống những cường giả tiền sử này sở hữu tu vi cỡ nào?”

Gốc linh căn nọ cũng rất có linh tính. Từ lâu bộ rễ đã xuyên thủng đầu cường giả cắm sâu vào lòng đất. Vừa phát giác có kẻ cố sức nhổ mình lên, những rễ lập tức vặn vẹo chui tọt vào sâu hơn.

Hoàn Thù sợ làm đứt rễ sẽ mất giá nên nhất thời chẳng cách nào nhổ lên nổi.

Gốc linh căn kia một mặt giằng co, mặt khác vung ra mấy cành cây xù xì quất mạnh vào mông nàng, rắp tâm ép nàng buông tay.

Hoàn Thù chịu đau nhưng quyết không buông.

Thấy nàng ngoan cố, gốc linh căn vụt ra một cành quấn chặt lấy cổ nàng, điên cuồng siết lại hòng đoạt mạng.

Thanh Viên đạo nhân thấy thế vội vàng tiến lên tương trợ. Hai người dốc sức hợp lực, mãi mới trấn áp được nó.

Trần Thực khẽ lắc đầu: “Chuyện này ta không rõ. Chẳng qua Địa Bảo linh căn bình thường vốn đã đủ sức che chở Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên vượt qua Khai Kiếp. Điều đó tức là vị cường giả tiền sử thai nghén ra gốc linh căn này nhất định phải mạnh hơn Thái Ất Kim Tiên.”

Hoàn Thù và Thanh Viên vừa nhổ tận gốc Địa Bảo linh căn, bộ xương khô từng nuôi dưỡng nó lập tức rào rào vỡ vụn thành bột phấn.

Hai người luống cuống mang linh căn dời vào trong đạo tràng của Hoàn Thù.

Hoàn Thù đưa tay sờ lên cổ, nơi đó đã bị linh căn siết ứa máu. Nghe vậy, nàng hoảng hốt hỏi: “Ý của Chân Vương là... những cường giả tiền sử này đều từng là Đại La Kim Tiên?”

“Theo lý ắt phải xấp xỉ Đại La Kim Tiên, nếu không linh căn lấy gì che chở cho Thái Ất Kim Tiên độ kiếp.” Trần Thực thản nhiên đáp.

Hai người như bị sét đánh, đờ đẫn nhìn khu rừng linh căn vô biên vô tận trước mắt.

Một gốc linh căn đại diện cho một vị cường giả cấp Đại La Kim Tiên. Vậy cánh rừng mênh mông bát ngát này... chẳng lẽ Đại La Kim Tiên nhiều tựa cỏ rác, nhung nhúc như tinh tú trên trời?

Bất kỳ một Đại La Kim Tiên nào giáng lâm Địa Tiên giới đều là thần thoại sống, là tồn tại cường đại nhường nào. Cớ sao vô số Đại La Kim Tiên nhường này lại bị người ta tàn sát thành từng đàn từng mảng?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters