Kim Cách Thiên Tộc

Lý Duy Nhất hoàn toàn không dừng lại:

- Phía sau có một đám người đang đuổi theo kìa, công bằng chỗ nào?

Hai người vẫn không tiếp xúc với nhau, nhưng mỗi khoảnh khắc đều là nguy hiểm.

Một khi tiếp xúc với nàng thì hắn sẽ khó mà tách ra được, chắc chắn bị một đám cường giả phía sau đuổi kịp bao vây.

Lý Duy Nhất chưa thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng và Địa Linh Tử ra để dùng trận pháp hợp kích, như vậy trái lại sẽ mất đi ưu thế tốc độ, rơi vào vòng vây của nhiều kẻ thù.

Hai người cứ thế một đuổi một chạy, trong chớp mắt đã qua ngàn dặm.

Một người có đế thuật không gian huyền diệu, khó mà thoát khỏi.

Một người có thân pháp kỳ ảo, biến hóa khôn lường.

Phía sau, cho dù là Chúc Diệp tu vi cao hơn Lý Duy Nhất một đại cảnh giới, hơn nữa đã hóa thành bản thể Giao Long, nhưng luôn bị hai người họ bỏ xa trăm dặm. Còn là dưới tình huống Lý Duy Nhất và Thi Nhiêu không ngừng thay đổi phương hướng, thỉnh thoảng lại giao phong.

Thi Nhiêu càng đuổi theo càng kinh hãi, tốc độ thi triển đế thuật thân pháp của đối phương quá nhanh, bảo y trên người cũng có tác dụng gia tăng tốc độ, nhìn khắp thiên hạ, dưới tam trọng sơn cũng chỉ có nàng là còn có thể đuổi kịp hắn, không bị cắt đuôi.

Điều kỳ quái hơn là, bảo y trên người Lý Duy Nhất ngăn cách pháp khí và niệm lực bám vào.

Nói cách khác, một khi đối phương thoát khỏi tầm mắt nàng thì có thể sẽ biến mất hoàn toàn, không thể nào theo dõi được nữa.

Chưa đầy nửa canh giờ, Lý Duy Nhất và Thi Nhiêu đã vượt qua hai vạn dặm, pháp khí trong cơ thể đều tiêu hao kịch liệt.

- Đừng đuổi theo nữa được không? Trợ thủ của ngươi đã bị cắt đuôi ngoài ngàn dặm rồi, tiếp tục đuổi theo thì ta sẽ thử sức với ngươi đó!

Lý Duy Nhất thực sự có ý định thả ra bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, quyết chiến với Thi Nhiêu. Nhưng làm như vậy rất mạo hiểm, một khi không thể đánh bại nàng trước khi đám người Chúc Diệp đến, thì mình sẽ vạn kiếp bất phục.

Còn về chuyện giết chết nàng thì mức độ rủi ro phải chịu càng lớn hơn.

- Ngươi cứ thử đọ sức xem? Theo ta thấy, trình độ tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên của ngươi so với ta vẫn còn kém hơi lớn!

Lý Duy Nhất có chút kinh ngạc:

- Ngươi cũng tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên?

Thi Nhiêu nói:

- Các ngươi đều là kim cốt hậu thiên, học trộm pháp tu luyện từ nơi khác, người nào người nấy đều là phàm thai. Chủng tộc cao quý vô thượng thực sự là kim cốt bẩm sinh, sinh ra đã là Ấu Tiên.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Kim Cách Thiên Tộc ư?

Lúc Lý Duy Nhất nhặt được Kim Thánh Cốt Thiên ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, đã tìm hiểu được pháp tu luyện nhục thân này là do đám người Tông Thánh nghiên cứu từ Kim Cách Thiên Tộc mà sáng tạo ra.

Hơn nữa trong lịch sử, hình như trong quan tài dị giới cũng từng mở ra thi hài của Kim Cách Thiên Tộc. Còn về Ngân Cách Thiên Tộc, Lý Duy Nhất lại càng tận mắt nhìn thấy.

Nếu Thi Nhiêu là người của Kim Cách Thiên Tộc thì nàng hơn phân nửa là không nói khoác.

Thi Nhiêu cất tiếng cười như chuông bạc, không đáp lại hắn.

Sự lạnh lẽo ẩn chứa trong tiếng cười đã ngưng tụ thành từng mảnh vỡ tinh thể băng rậm rạp trong không khí.

Lý Duy Nhất hoàn toàn không dừng lại, mặc kệ mảnh băng bay vụt tới.

Phía trước đã có thể nhìn thấy đường bờ biển của Tông Thánh Học Hải.

- Bùm bùm!

Tất cả mảnh băng khi còn cách cơ thể Lý Duy Nhất vài trượng liền bị một lớp lá chắn pháp khí vô hình cản lại, hóa thành bột mịn màu trắng.

- Rào!

Da trắng như sứ của Thi Nhiêu tỏa ra từng tia hà vụ màu vàng kim, năm ngón tay co thành móng vuốt, giữa lòng bàn tay phóng ra một lượng lớn pháp khí và kinh văn, làm rung chuyển không gian xung quanh.

- Chưởng Quốc Thiên Tâm Tráo!

Một đại thủ ấn được đan kết bằng vô số sợi tơ vàng xuất hiện trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất, bao phủ phạm vi trăm trượng.

Sợi tơ vàng từ trên trời giống như cơn mưa rủ xuống mặt đất.

Mặt đất dưới chân Lý Duy Nhất lập tức hóa thành vật chất kim loại màu vàng kim.

- Đây tuyệt đối không thể nào là đế thuật tầng bảy!

Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng, cơ thể của Thi Nhiêu lúc này, quả thực yêu nghiệt đến tột cùng, tất cả sức mạnh giữa thiên địa đều đang quy tụ về phía nàng.

Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay nàng đúng như người trong thiên hạ suy đoán, đã tu luyện ra Bỉ Ngạn Thiên Đan thứ hai.

Không chút do dự, Lý Duy Nhất dừng bước, thể phách nguy nga như thần phong, hai cánh tay dang rộng, mi tâm tỏa ra linh quang năm màu, thi triển ra võ niệm kết hợp, một chưởng đánh ra tầng bảy của Lục Như Phần Nghiệp.

Lý Duy Nhất không biết người khác tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tới trình độ nào.

Nhưng hắn biết, Lục Như Phần Nghiệp tầng bảy mà hắn tu luyện là uy lực của tiên thuật tầng bảy.

- Ầm ầm!

Hai chưởng cách không va chạm, Thi Nhiêu lơ lửng trên không trung, thân hình mềm mại chấn động, xoay tròn bay ngược ra sau, rơi xuống đất.

Lý Duy Nhất phá vỡ Chưởng Quốc Thiên Tâm Tráo của đối phương, cơ thể bay ngược ra sau mấy dặm, cày ra một rãnh sâu trên mặt đất, cánh tay đau như muốn gãy, suýt thì rơi xuống biển.

- Muốn vượt qua một đại cảnh giới nghịch phạt thiên kiêu hàng đầu vẫn là quá khó. Kim cốt, niệm lực, đạo pháp, đều vẫn còn thiếu sót.

Trong tám năm bế quan ở Thời Gian Chi Kiển, hắn chủ yếu đặt tinh lực vào việc nâng cao tu vi võ đạo, kim cốt không tiến bộ nhiều, nhục thân chỉ lột xác một lần.

Hiện tại là Kim Thánh Cốt Thiên tứ giai, số lượng kinh văn là hai ngàn ba trăm vạn, pháp tắc kim cốt có hai mươi mốt vạn.

Niệm lực đạt đến nhị trọng sơ kỳ của Thánh Linh Vương Niệm Sư, nhờ vào linh quang năm màu thì cũng không thua kém Thánh Linh Vương Niệm Sư nhị trọng đỉnh phong của Thi Nhiêu.

Còn về kinh văn, pháp tắc trong đạo pháp, cho đến cả tiên đạo kinh văn, lại càng cần Lý Duy Nhất sắp tới đặt trọng tâm vào bù đắp. Kinh văn và pháp tắc được nâng cao nhanh chóng nhờ đan dược vẫn chưa đủ cô đọng.

Thi Nhiêu thầm nghĩ:

- Lúc ở Thiên Mục Quan, hắn còn chẳng có sức đánh trả, qua mấy tháng mà ta đã không thể làm gì được hắn. Tên này...

Nội tâm Thi Nhiêu phải chịu đả kích nặng nề nhất từ khi tu luyện đến nay, bởi vì nàng biết, người đối diện quả thực là tu vi nhất trọng sơn, nhưng rõ ràng cao thâm hơn nàng về mặt thuật pháp.

Nhưng nàng là người của Thiên Tộc, thể chất còn cao quý và cường đại hơn mọi người ở Doanh Châu, đáng lẽ ra nàng mới là người nghịch phạt mọi kẻ địch trên thế gian mới đúng.

Nàng tiếp tục suy nghĩ:

- Sư tôn nói, cái gọi là thập tuyền khi đến Bỉ Ngạn cảnh thì nhiều nhất cũng chỉ có ưu thế chiến lực của một tiểu cảnh giới, dựa vào hai viên đan ở Lao Cung đã đủ để chiến thắng. Nhưng tại sao khoảng cách giữa ta và hắn lại lớn như vậy?

- Phải bắt được hắn, hỏi cho rõ ràng.

Thi Nhiêu xông về phía trước hai bước, đột nhiên dừng lại, nhìn về phía mặt biển sau lưng Lý Duy Nhất.

Giọng nói hùng hậu vang dội của Phó Nham Thủ vang lên trên Tông Thánh Học Hải:

- Phía trước chẳng phải là Lý Thương Thiên Lý huynh đó sao.

Chỉ thấy, một chiếc cự hạm Thánh Trận bằng kim loại màu trắng dài trăm trượng đang di chuyển trên mặt biển, không chạm nước, mà là đang bay trên không trung, từ trạng thái di chuyển cực nhanh trong nháy mắt dừng lại ở vị trí cách phía sau Lý Duy Nhất hai, ba dặm.

Chiếc hạm này tên là Thánh Chu.

Phó Nham gia mỗi ngàn năm mới có thể chế tạo ra một chiếc, tổng cộng chỉ có hai chiếc hoàn chỉnh.

Trên Thánh Chu có bố trí Thánh Trận thượng phẩm, tám vạn trận văn, hội tụ tấn công và phòng ngự làm một thể, giống như thành trì di động, có thể trấn sát cường giả Thánh cảnh.

Phó Nham Thủ mặc một bộ nho bào, đầu đội mũ vải màu tro trắng, đứng thẳng trên mũi thuyền.

Bên cạnh hắn là đám cao thủ Phó Nham gia cũng đứng thẳng tắp.

Lý Duy Nhất hoạt động cổ tay đau nhức, vừa đề phòng Thi Nhiêu, vừa cười lớn một tiếng:

- Phó Nham huynh, một trăm năm không gặp, phong thái của ngươi càng hơn trước kia. Hôm nay sẽ không ôn chuyện với ngươi, ta phải thân thiết với Thi tiểu thư của Doanh Đông thêm vài vạn dặm nữa.

Phó Nham Thủ lộ ra vẻ mừng rỡ:

- Lý huynh mau lên thuyền, Thủ cố ý đến đón ngươi. Chắc Thi tiểu thư không để bụng chứ?

Thi Nhiêu lạnh lùng nói:

- Phó Nham gia đây là muốn đối địch với Doanh Đông sao?

Nhân vật thứ ba của Phó Nham gia là Phó Nham Triết Thuật dùng pháp khí cấp Thánh đưa thanh âm truyền ra:

- Thi tiểu thư nên biết, nếu Phó Nham gia muốn đối địch với Doanh Đông, ngươi hôm nay không thể rời khỏi Tông Thánh Học Hải.

Thập Nhị Nguyệt Đao xoay một vòng trong tay nàng, biến mất không thấy.

Thi Nhiêu vươn vai một cái, vòng eo mảnh mai vẽ ra đường cong động lòng người, quay người bỏ đi:

- Lý tặc, chiếc vòng để tạm ở chỗ ngươi, đừng làm mất đấy!

Lý Duy Nhất dõi theo Thi Nhiêu biến mất khỏi tầm mắt, lộ ra vẻ trầm tư.

Lý Duy Nhất bay lên Thánh Chu, chưa đợi hắn mở miệng, Phó Nham Thủ đã vội vàng chạy tới, nói trước:

- Mong Lý huynh thông cảm, thế lực của Doanh Đông lớn mạnh, Phó Nham gia quả thực đắc tội không nổi, chỉ đành để nàng rời đi.

Sao Lý Duy Nhất có thể không hiểu?

Cho dù là tu vi như Thanh Từ, không có gia đình thân thích như hắn, sau khi đắn đo lợi hại cũng phải thả Thẩm Tịnh Tâm đi. Thế hệ trước của Phó Nham gia sao dám giết Thi Nhiêu trước mặt mọi người?

Thực ra, Lý Duy Nhất lúc nãy hoàn toàn không có ý định mang rắc rối đến cho bọn họ.

Lý Duy Nhất vội nói:

- Đừng nói những lời này, Phó Nham huynh có thể đến, ta đã vô cùng cảm kích rồi. À phải rồi, sao ngươi biết ta đến bên này?

Phó Nham Thủ đáp:

- Có người gửi thư cho Phó Nham gia, nói ngươi đang bị mười mấy Siêu Nhiên của Thái Âm Giáo và Doanh Đông bao vây tấn công. Chúng ta lập tức khởi động Thánh Chu chạy tới đây.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ai đưa thư?

Phó Nham Thủ lắc đầu:

- Không rõ.

Đồng thời, hắn lấy tín phù ra đưa cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất xem xong tín phù, chân mày giãn ra, đã hiểu rõ, chắc chắn là do Thanh Tử Khâm làm.

Chỉ có nàng và Thanh Từ mới kịp truyền tin.

- Vị này chính là Lý Thương Thiên lừng danh sao, quả nhiên là thiếu niên hùng kiệt, bị mười mấy Siêu Nhiên bao vây tấn công mà vẫn có thể phá vây thoát ra. Theo lão phu thấy, dù chúng ta không đến, ngươi cũng có thể thong dong rời đi.

Phó Nham Triết Thuật có khuôn mặt cỡ bốn mươi tuổi, trên môi để hai chòm râu rậm rạp. Khác với những tu giả Phó Nham gia mặc nho bào và áo giáp kim loại khác ở hiện trường, hắn mặc võ phục màu đen, thể phách hùng tráng, tay cầm cổ kiếm có vỏ, rất có phong thái của bậc hiệp sĩ.

Phó Nham Thủ giới thiệu thân phận của người này:

- Vị này là Tứ gia gia của ta, Phó Nham Triết Thuật, là hạm chủ của chiếc Thánh Chu này, chỉ huy sáu ngàn tinh nhuệ trên thuyền.

Lý Duy Nhất vội vàng chắp tay, biểu thị sự kính trọng:

- Đa tạ tiền bối lúc nãy dùng Thánh uy dọa Thi Nhiêu lùi bước.

Phó Nham Triết Thuật xua tay cười:

- Lão phu sao dám kể công? Rõ ràng là Thi yêu nữ tự biết không thể làm gì được ngươi, mới mượn cơ hội này rút lui một cách thể diện. Khởi hành thôi, hôm nay có khách quý đến nhà, thật là vẻ vang cho Phó Nham gia ta. Mau truyền tin cho gia chủ, chuẩn bị yến tiệc tiếp phong tẩy trần với quy cách cao nhất.

Lý Duy Nhất quay đầu lại, nhìn về phía đường nét đồi núi nhấp nhô trên đất liền:

- Khoan đã, ta còn một bằng hữu.

Trên tầng hai hạm lâu.

Một nam tử trung niên hơi mập, tướng mạo trung bình bước ra từ trong phòng khách có bố trí trận pháp, mỉm cười chào:

- Duy Nhất à, nhiều năm không gặp, với tu vi hiện tại của ngươi, thúc chưa chắc đã là đối thủ của ngươi!

Dáng vẻ Thường Thư không hề mập mạp, ngược lại còn toát ra phong thái ôn hòa mượt mà như châu ngọc.

Lý Duy Nhất xoay người nhìn lại, trên mặt không giấu nổi sự kinh ngạc mừng rỡ:

- Thư thúc, sao ngươi ở trên Thánh Chu của Phó Nham gia?

Thường Thư cười toe, trong đôi mắt hơi híp lại tràn đầy sự hiền từ và tự hào, cả người toát ra một loại khí tức thân thiện như tắm trong gió xuân:

- Trùng hợp đến thăm Phó Nham gia, làm một vụ buôn bán. Nghe nói có tin tức của ngươi, liền đi theo tới đây.

Phía sau hắn, một bóng dáng xinh đẹp mặc đạo bào bước ra.

Đó là một nữ tử mặc đạo bào màu ánh trăng, tà áo tung bay như có mây trôi quấn quanh.

Nàng nhìn Lý Duy Nhất một cái, khóe miệng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, cách xa mấy trượng nhẹ nhàng khom người hành lễ, động tác tao nhã nhưng lại lộ vẻ xa cách.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm, sau ba lần xác nhận mới chợt bừng tỉnh:

- Đây là... Ngọc Khanh cô nương?

Là Thường Ngọc Khanh, muội muội của Thường Ngọc Kiếm.

Lúc ở Đạo Chủng ,cảnh nàng chính là một trong số ít những thiên chi kiêu nữ thuộc cấp bậc thiếu niên Thiên Tử của Độ Ách Quan, có giao tình khá tốt với Khương Ninh và Nghiêu Âm.

Bây giờ Thường Ngọc Khanh đã trút bỏ vẻ ngây ngô, khí chất trên người nội liễm, như một thanh cổ kiếm nằm gọn trong vỏ, đã là một cao thủ Đại Trường Sinh.

Có thể tưởng tượng ra, trong Trường Sinh tranh độ hai mươi năm trước, nàng chắc chắn là một trong những nhân vật phong vân.

Không lâu sau, dưới ánh hoàng hôn.

Cường giả trẻ tuổi trác tuyệt nhất của gia tộc đứng đầu trong Thần Đạo Tính chốn hồng trần thế tục của Tịnh Thổ Phật Quốc, Thích Ca Minh Nhật xuất hiện trên bờ.

Lúc nãy chính là hắn, từ xa giúp Lý Duy Nhất kiềm chế ba cao thủ Thái Âm Nam Giáo như Quỷ Thạch Vương.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters