Gió ngừng thổi, thảo nguyên bao la bát ngát, giờ phút này im lìm không một tiếng động.
Thi Nhiêu đứng yên như tranh vẽ trên đồi, đủ loại hoa văn tinh xảo thêu dệt trên tà váy màu xanh lục, tựa như vạn vật trong một tiểu thế giới, chỉ cần dùng pháp khí kích hoạt thì toàn bộ sẽ sống lại.
Trong đầu nàng lặp đi lặp lại cảnh bao vây và truy sát lúc nãy, vẫn không thể chấp nhận sự thật Chưởng Quốc Thiên Tâm Tráo bị Lý Duy Nhất phá bỏ. Nàng ngẫm nghĩ, nếu làm lại một lần nữa, bản thân sẽ thay đổi chiến pháp ra sao.
Cuối cùng rút ra kết quả.
Lúc ở Thiên Mục Quan, nàng nên bất chấp mọi giá giết chết hắn.
Nàng phóng tầm mắt về phía đông nơi có Tông Thánh Học Hải, ánh tà dương chiếu sau lưng nàng, in xuống mặt đất một chiếc bóng dài ngoằng.
- Lộp cộp!
Chúc Diệp đạp lên bãi cỏ non xanh mướt, sải bước dài lên đồi, chín đường vân rồng trên người lấp lánh dưới ánh mặt trời:
- Lỗi tại ta không thể giữ trên trời, tạo cơ hội cho hắn nhảy ra khỏi vòng vây. Không ai ngờ được, hắn mạnh đến mức này, hoàn toàn khác hẳn so với một năm trước.
Những cường giả Siêu Nhiên như Bạch Dạ Thanh Liên, Quỷ Thạch Vương, Hàn Giao Tứ Hữu đều đứng ở khu vực thấp hơn cách đó bốn mươi bước.
Những đám mây chạng vạng hạ rất thấp, trôi dạt ngay trên đỉnh đầu, viền quanh một lớp sắc vàng cho họ.
Thi Nhiêu thu lại tâm tư từ trong trận đấu mô phỏng, xoay người đón lấy ánh chiều tà, da dẻ căng bóng làm rung động lòng người, cười mỉm đáp lại:
- Với cảnh giới tu vi Trữ Thiên Tử của Thánh Đình Vương Thái Âm Nam Giáo mà vẫn để Thẩm Tịnh Tâm chạy thoát được, chư vị cần gì phải nản lòng?
- Ít nhất chúng ta có ba thu hoạch lớn trong trận chiến này. Thứ nhất, có thể xác nhận Bát Phật Gia chắc chắn là chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư đã rời khỏi Doanh Châu năm xưa, Vạn Vật Tổ Miếu không thể nào tạm thời bồi dưỡng ra một thiên chi kiêu tử như vậy được.
- Thứ hai, Lý Duy Nhất chắc chắn là võ tu thập tuyền.
- Thứ ba, trong tám mươi năm hắn rời khỏi Doanh Châu, tu vi tuyệt đối chững lại, nay đang nhờ mượn Minh Vực để nhanh chóng theo kịp. Nếu không chặn đứng đà tiến bộ của hắn, rất nhanh hắn sẽ trở thành một kẻ địch đáng sợ hơn cả Thẩm Tịnh Tâm và Pháp Thiên Tượng Địa.
- Bạch Dạ Thanh Liên, phía nam Doanh Châu rốt cuộc có mấy cây Minh Linh Cổ Thụ?
Thi Nhiêu với thân phận thủ lĩnh phải tiếp thêm tự tin và sĩ khí cho mọi người. Cú sốc mà Lý Duy Nhất mang lại cho nội tâm nàng quá lớn, nàng đột nhiên dành sự quan tâm cho Minh Linh Cổ Thụ trong truyền thuyết.
Bạch Dạ Thanh Liên đáp:
- Tại phía nam Doanh Châu, mọi thứ liên quan tới đạo thời gian, ngọn nguồn đều nằm ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
- Hai vạn năm trước, Minh Linh Cổ Thụ ở Tuế Nguyệt Khư có tới mấy chục cây. Hiện tại bên trong chỉ còn lại những Minh Vực được tạo nên từ Minh Linh Khí ngưng tụ sau khi Minh Linh Cổ Thụ sinh trưởng để lại, một cây cũng không còn.
- Hiện tại có thể khẳng định là, Tắc Thành có một cây. Lạc Âm Cơ mang theo một cây, và một cây đang mọc ở Xuân Thành trong Tuế Nguyệt Khư, hai cây này, nhiều khả năng đều là do Thánh Đình Vương cướp từ Tông Nhân Phủ của Ma Quốc ra.
- Theo lý mà nói, năm cánh đại quân tấn công vào Tuế Nguyệt Khư năm xưa sẽ không cố ý phá hoại Minh Linh Cổ Thụ, họ nên biết nó có giá trị giúp nhanh chóng bồi dưỡng số lượng lớn cao thủ tầng trung.
- Nếu Ma Quốc có hai cây, Độ Ách Quan, Động Khư Quỷ Thành, Thương Hải Đạo Cảnh, Đông Hải Yêu tộc, Lôi Tiêu Tông, sao có thể không đào lấy?
- Chỉ có thể giải thích là, họ đều đang giấu giếm.
- Ngàn năm trước, đầu tiên là gặp phải sự kiện một nửa số cường giả mất tích bí ẩn, sau đó là đại kiếp U Cảnh. Bách Cảnh Sinh Vực có thể trụ vững, điểm mấu chốt nằm ở chỗ, trong đại chiến, các thế lực lớn bỗng dưng xuất hiện nhiều cao thủ ẩn danh, đánh cho Vong Giả U Cảnh không kịp trở tay. Giống như hôm nay, chúng ta đã đánh giá sai chiến lực của Lý Duy Nhất vậy.
- Con người sẽ che giấu thực lực bản thân, tông phái, quốc độ cũng như thế.
- Sau đại kiếp U Cảnh, Nhân tộc ở Bách Cảnh Sinh Vực nếm được vị ngọt, càng đặt ra kế sách, tóm gọn trong một câu: Trường Sinh hành tẩu thiên hạ, Bỉ Ngạn lùi về hậu trường.
- Mỗi một giáp, chỉ cho phép võ tu Trường Sinh cảnh đi lại trên giang hồ, xuất đầu lộ diện. Sau Trường Sinh tranh độ, ngay cả những võ tu Trường Sinh cảnh này cũng phải im hơi lặng tiếng, giao lại thời đại cho đám người trẻ tuổi chưa đầy trăm tuổi tiếp theo.
- Dưới kế sách này, rất khó nhìn thấu thực lực thật sự của các Sinh Cảnh Nhân tộc.
- Nhờ vậy, Vong Giả U Cảnh vốn luôn đấu đá nội bộ không ngừng đã không cảm nhận được mối nguy hiểm, nên rất khó liên thủ lại thành một thế lực để tái khởi động cuộc chiến tiêu diệt Sinh Cảnh. Cho dù biết rõ các Sinh Cảnh không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
- Chỉ có chiến tranh, mới có thể ép ra thực lực thật sự của một Sinh Cảnh. Tám mươi năm chiến loạn, trên mảnh đất Ma Quốc đó, cao thủ thi nhau xuất hiện chính là vì nguyên nhân này.
- Thương Hải Đạo Cảnh dám sớm để lộ Minh Linh Cổ Thụ, có thể thấy tu vi của Tắc Đế đã đạt tới mức độ có thể phớt lờ nhiều mối đe dọa.
Thi Nhiêu hỏi:
- Nói như vậy, Độ Ách Quan rất có thể cũng có Minh Linh Cổ Thụ?
Bạch Dạ Thanh Liên đáp:
- Theo ta thấy, Độ Ách Quan và Thương Hải Đạo Cảnh rất có thể không chỉ có một cây. Chỉ có điều, trước đây chỉ có võ tu Bỉ Ngạn cảnh mới có thể vào trong đó tu luyện, cho nên có thể hoàn toàn che giấu bí mật này.
Ánh mắt Thi Nhiêu dừng lại trên người Loan Sinh Lân Ấu với mái tóc dài màu bạc trong đám đông bên dưới:
- Loan Sinh Lân Ấu, ngươi là tằng tôn của Vũ Gia, Đông Hải Yêu tộc có đào được Minh Linh Cổ Thụ không?
Ba ngàn năm trước, sau khi Thiền Hải Quan Vụ chém Phi Long, Kỳ Lân Trang liền trốn sang Doanh Đông, nương nhờ Doanh Đông Long tộc.
Sau này bái vào môn hạ Bán Tiên Ngọc Đế, là tiền trạm cho âm mưu nhòm ngó phía nam Doanh Châu của Doanh Đông. Đáng tiếc, trăm năm trước trong trận chiến Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Kỳ Lân Trang liên tiếp thua ở Vân Thiên Tiên Nguyên và Đông Hải Long Thành, đành dẫn thủ hạ lui về Lang Độc Hoang Nguyên, im lặng chờ đợi biến động của Ma Quốc, còn bản thân thì trở về Doanh Đông, cầu xin Bán Tiên Ngọc Đế cho phương pháp chữa thương.
Sau khi Ngu Bá Tiên qua đời, năm trăm sáu mươi lăm châu của Ma Quốc bị chia năm xẻ bảy, mười bảy Sinh Cảnh vừa và nhỏ phụ thuộc vào Ma Quốc lần lượt tự lập.
Nhân cơ hội này, các thế lực như Long Môn dưới trướng Kỳ Lân Trang cướp đoạt mười mấy châu biên giới. Tám mươi năm trôi qua, chúng đã cắm rễ vững vàng, trở thành vương đình một phương trong cục diện rối ren của Ma Quốc.
Dáng vẻ Loan Sinh Lân Ấu anh tuấn tao nhã, trường bào tựa như tinh vân, luôn toát lên khí chất cao quý siêu phàm thoát tục:
- Bẩm sư thúc, sau khi tổ phụ chết trong tay Thiền Hải Quan Vụ, lợi ích của Đông Hải Long tộc, đều bị Lăng Tiêu Cung và Độ Ách Quan cướp lấy.
Thi Nhiêu vạch trần dụng ý riêng của Loan Sinh Lân Ấu:
- Không cần thừa cơ nhắc đến Lăng Tiêu Cung, Chân Linh Giáo tự khắc sẽ diệt bọn chúng.
Nàng lại hỏi:
- Tu vi của ngươi tăng lên nhanh như vậy, chẳng lẽ không mượn Minh Linh Cổ Thụ à?
Loan Sinh Lân Ấu đối diện với ánh mắt sắc bén của Thi Nhiêu, biết được trí tuệ và thủ đoạn tàn khốc của vị thiên chi kiêu nữ này, điềm tĩnh trả lời:
- Hai vạn năm trước, ngoại trừ cây Minh Linh Cổ Thụ lâu đời nhất mọc ở Xuân Thành, những cây còn lại chỉ có thể hỗ trợ võ tu Bỉ Ngạn cảnh tu luyện trong Minh Vực của nó.
- Năm xưa tổ phụ đạt đến Khôn Nguyên cảnh trước, lột xác thành Chân Long, Minh Linh Cổ Thụ mất tác dụng với hắn. Cho nên, Minh Linh Cổ Thụ do Vũ Tổ đào được đã do Phi Phượng thừa kế.
Ngẫm nghĩ một chút, hắn bổ sung thêm một câu:
- Nghe nói, cây Minh Linh cổ xưa nhất ở Xuân Thành đó đã bị Quan Chủ của Độ Ách Quan đào đi.
Thi Nhiêu hạ mệnh lệnh với giọng điệu không thể từ chối:
- Đã như vậy, ngươi hãy thay ta đến Hồng Hoang Yêu Nguyên một chuyến, mượn cây Minh Linh kia của Phi Phượng tiền bối dùng một lúc. Vừa hay, phụ thân ngươi hẳn là đã thay sư tôn chuyển lời tới nàng, nàng nên có sự lựa chọn rồi!
Thi Nhiêu hiểu rõ Chúc Diệp, Bạch Dạ Thanh Liên, Loan Sinh Lân Ấu đều tâm cao khí ngạo, không chịu đứng dưới người khác, đều có toan tính riêng, ước gì thay thế nàng, chỉ có mạnh mẽ hơn bọn họ, mới có thể ra lệnh cho bọn họ.
Khóe môi Loan Sinh Lân Ấu giật nhẹ, cuối cùng đành tuân lệnh.
Hắn hiểu rằng, Thi Nhiêu đã chọn thời cơ rất chuẩn, nói không chừng thật sự có cơ hội lấy được Minh Linh Cổ Thụ.
Cục diện trước mắt chưa rõ ràng, chắc chắn Phi Phượng sẽ không lập tức chọn phe, nhưng cũng không dám đắc tội với Bán Tiên Ngọc Đế, cho mượn Minh Linh Cổ Thụ có thể coi như một sự xoa dịu, bày tỏ một thái độ mập mờ.
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, từng vì sao trên chân trời dần tỏa sáng.
Cảnh hoàng hôn trên thảo nguyên đã chấm dứt!
Thi Nhiêu tiến về phía bóng đêm:
- Bạch Dạ Thanh Liên, ván cờ Ma Quốc đó, các ngươi âm thầm ủng hộ thế lực nào?
...
Thánh Chu xuống nước lướt trên mặt biển, không bay lượn trên không trung để giảm thiểu tiêu hao Linh Tinh.
Thích Ca Minh Nhật có vẻ ngoài hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tóc dài ba tấc, ngũ quan góc cạnh, sống mũi cao thẳng.
Xét về vóc dáng thì không quá cao lớn, nhưng cơ ngực lại vô cùng nở nang, kéo căng bộ y phục gồ lên cao, lớn đến mức hai bàn tay không thể che hết.
Hắn đón gió đứng trên sàn thuyền:
- Ta đang trên đường đi qua Kiếm Đạo Hoàng Đình thì phát hiện ra khí tức của Đông Hải Long tộc, bám theo suốt chặng đường, không ngờ lại được chứng kiến một trận đại chiến đặc sắc khắc cốt ghi tâm. Bát Phật Gia giấu tài quá sâu, trận chiến này hoàn toàn có thể sánh ngang với bất kỳ cao thủ thế hệ trẻ nào, Thích Ca khâm phục.
Đường bờ biển biến mất trong tầm mắt Lý Duy Nhất, hắn cười nói:
- Khâm phục gì chứ? Sắp bị Thi yêu nữ dồn xuống biển rồi!
Thích Ca Minh Nhật nghiêm trang đáp:
- Bát Phật Gia đã từng nghĩ đến cảm nhận của kẻ địch chưa? Hội tụ hơn mười vị cao thủ, Thi Nhiêu và Chúc Diệp đích thân dẫn đầu, lại có cường giả tam trọng sơn trợ trận, đội hình như vậy mà ngươi lành lặn thoát thân. Sau trận chiến này, đối với Thi Nhiêu và Chúc Diệp, thậm chí đối với Doanh Đông, đạo pháp và uy danh của Bán Tiên Ngọc Đế đều sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
- Chỉ cần cùng cảnh giới đánh bại Thi Nhiêu, thì có thể làm người trong thiên hạ bớt đi ba phần sợ hãi đối với Bán Tiên Ngọc Đế. Khi lựa chọn phe, có lẽ sẽ nghiêng về Doanh Tây Phật Môn hơn, chọn tin vào chiến thắng, chứ không phải vội vàng đầu hàng.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Ngươi đã từng giao đấu với Chân Linh Vương, theo ngươi thấy, giữa hắn và Thi Nhiêu thì ai mạnh hơn một chút?
Thích Ca Minh Nhật cẩn thận nhớ lại trận quyết đấu năm đó:
- Khó nói lắm.
- Năm vị Siêu Nhiên Thần Đạo Tính chúng ta bao vây Cố Khách, thực ra chỉ là tạm kết hợp, lúc đó cả hai bên đều không rõ thực lực của đối thủ. Ta và Trúc Thanh Y đảm nhận tấn công chính, Cù Thường trợ thủ, Thánh Ngôn và Xá Thắng ở xa tập kích quấy rối.
- Tưởng như là năm đánh một, thực chất là chín đánh một. Ta nuôi một con chim ưng, Trúc Thanh Y thì có thú cưỡi.
- Do trận chiến diễn ra trong lãnh thổ Tịnh Thổ Phật Quốc, sau một hồi giao phong ngắn ngủi, hắn liền rút lui, không thể giữ chân hắn lại. Thậm chí, còn chưa được chứng kiến tuyệt học của hắn là Chân Linh Đế Hoàng Ấn.
- Về sau trong trận giao phong ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, Bát Phật Gia cũng có mặt. Hắn chỉ cần một ngón tay đã phá vỡ Liệt Nhật Thần Lô của ta, đúng là mất hết mặt mũi.
Trong Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, Thích Ca Minh Nhật trước tiên thua vào tay Đà Ma Hoàng Tử, lại bị Cố Khách dùng một ngón tay đánh lui.
Đệ nhất cường giả Thần Đạo Tính này hiển nhiên bị đả kích nặng nề.
Lý Duy Nhất an ủi:
- Lúc đó Cố Khách đã phá cảnh đến nhị trọng sơn đỉnh phong, còn Thích Ca huynh vẫn ở nhị trọng sơn trung kỳ, chênh lệch cảnh giới, thua cũng không đáng xấu hổ. Vạn Vật Tổ Miếu bế quan, Thích Ca huynh không những học được Kim Thánh Cốt Thiên, sức mạnh nhục thân tăng mạnh, mà còn phá cảnh đạt đến nhị trọng sơn đỉnh phong, sớm muộn gì chúng ta cũng chém đầu Cố Khách, để răn đe tất cả Hắc Ám Chân Linh.
Thích Ca Minh Nhật thua Đà Ma Hoàng Tử, là vì đối phương nắm giữ Pháp khí chí thượng, thực lực bản thân thực ra ngang ngửa nhau.
Còn Đà Ma Hoàng Tử đã ngưng tụ ra chín phần huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú, là nhân vật cùng đẳng cấp với Chúc Diệp.
Trong lòng Thích Ca Minh Nhật vốn có chí anh hùng, trong mắt tỏa ra ánh sáng sắc bén:
- Bát Phật Gia nói phải, đó chính là động lực tu luyện và thách thức cuộc đời lớn nhất của Thích Ca trong tương lai. Tu hành vốn chính là quá trình hết lần này tới lần khác nhìn ngắm núi cao, leo lên đỉnh núi, vượt qua ngọn núi đó, cuối cùng trước mắt không còn thấy ngọn núi nào cao hơn nữa.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Chân Linh Đế Hoàng Ấn mà Cố Khách tu luyện cũng là một trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật sao?