Một năm sau, quyết định của Doanh Tây Phật Môn

Ai có thể không xúc động được chứ?

Lý Duy Nhất khẽ thở dài:

- Thật ra ta có thể đi Đông Hải tu luyện mà.

- Vậy sao được?

Ngọc Dao Tử dứt khoát lắc đầu:

- Vong Giả U Cảnh rất không an phận, ngươi tu luyện thời gian dài trong tiên hài, tất nhiên sẽ thành mục tiêu tấn công của chúng... Đừng nghĩ nhiều, ở Lăng Tiêu Cung, thiên phú càng cao sẽ được quyền ưu tiên càng cao. Bồi dưỡng một đội quân rất quan trọng, bồi dưỡng một cao thủ đứng đầu càng quan trọng hơn.

- Còn nữa, khôi thuật và thủ đoạn Tích Huyết Tỉnh Thi của ngươi đừng để lãng phí! Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chúng ta đào ra được rất nhiều thi hài của cường giả trước khi chết có tu vi hùng hậu, ngươi cứ đi đòi Cát Tiên Đồng.

- Quỷ Đan và Thi Đan lấy được trên chiến trường Vong Giả U Cảnh, ta cũng sẽ phái người đưa tới một ít.

Lý Duy Nhất xúc động trong lòng.

Hắn trước giờ không thích việc đơn phương đòi hỏi, gọi lại Ngọc Dao Tử đang chuẩn bị rời đi, đưa Túi Càn Khôn thiên phẩm qua:

- Ta lấy được một chiếc Vạn Cốt Thánh Hạm, Đại cung chủ có thể mang về chiến trường Vong Giả U Cảnh, hẳn là có chút trợ giúp cho chiến cục.

Ngọc Dao Tử nhận lấy Túi Càn Khôn thiên phẩm, lấy Vạn Cốt Thánh Hạm bên trong ra, trên mặt không có chút gợn sóng nào, thậm chí sâu trong mắt còn có vài phần thất vọng:

- Được, ta sẽ đưa cho Đường Vãn Châu. Trang Địa Thư này ngươi cũng nhận lấy đi, là Thủy Mẫu tộc tặng cho ta.

Chính là trang mà Đăng Phượng Công Chúa đã thu đi.

Nếu đã biết Ngọc Nhi chính là Đại cung chủ, Đăng Phượng Công Chúa tự nhiên không dám giữ lại vật này, sớm cống nạp lên trên.

Lý Duy Nhất nhận lấy Địa Thư, luôn cảm thấy Đại cung chủ không muốn rời đi.

Nàng đứng đó, giống như đang suy nghĩ điều gì, mãi một lúc sau mới thốt ra một câu thật khẽ:

- Ngươi đừng chỉ lo tu hành võ đạo, niệm lực cũng rất quan trọng. Ngươi có biết, bản cung chủ chỉ dựa vào tạo nghệ niệm lực liền có thể lọt vào hàng ngũ Trữ Thiên Tử không?

Lý Duy Nhất nhìn nàng, đáp:

- Biết, tu vi niệm lực của Đại cung chủ rất cao.

- Vẫn chưa đủ cao! Niệm lực cách cảnh giới Đế Niệm Sư cũng chỉ còn thiếu một bước, nhưng một bước này, không biết bao nhiêu năm nữa mới có thể vượt qua.

Trong giọng điệu của Ngọc Dao Tử khó giấu nổi sự buồn bã.

Lý Duy Nhất luôn cảm thấy trong lời của nàng có ẩn ý khác:

- Có phải Vụ Thiên Tử đã nói gì với ngươi không?

- Không có, đừng nghĩ nhiều. Ta về Lăng Tiêu Cung trước đây, đừng quên đại nguyện khai sáng quốc độ ba ngàn châu của chúng ta, đây là mục tiêu chung của chúng ta.

Ngọc Dao Tử quay người bỏ đi, lần này rất quả quyết.

- Đại cung chủ tu luyện là Lưu Ly Linh Quang nhỉ? Thực ra, ta đã sớm định cho ngươi mượn Lưu Ly Trản rồi, thời gian tới ta cũng không dùng đến nó.

Lưu Ly Trản từ từ bay ra từ Linh Giới trong mi tâm của Lý Duy Nhất.

Hắn tưởng rằng Thiền Hải Quan Vụ đã nói bí mật này cho Ngọc Dao Tử rồi.

Ngọc Dao Tử đi vòng lại nhanh như cơn lốc, đưa tay đón lấy Lưu Ly Trản, biến thành một ngôi sao băng bay đi, âm thanh mờ ảo truyền lại:

- Vụ Sư không nhắc qua vật này, là tự ngươi lấy ra.

Lý Duy Nhất thậm chí chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt của nàng thì nàng đã biến mất:

- Mình bị Đại cung chủ gài bẫy?

Hắn xoay người nhìn về phía tiên hài.

Nhưng cái này không phải là giả.

Lý Duy Nhất không phải muốn luyện hóa Tiên Cốt nhập thể, mà là muốn tiến vào bên trong tiên hài, tìm kiếm Tiên Cốt ẩn chứa tiên đạo kinh văn để quan ngộ.

- Ầm!

Một cây cầu quang minh vụ vắt ngang đến bên cạnh Lý Duy Nhất, ngưng hợp thành hình bóng uyển chuyển xinh đẹp như tranh vẽ của Nam Cung Bạch Thái.

Nàng đeo mạng che mặt màu trắng bạc, nhìn về phía tiên hài, đôi mắt tràn đầy khó tin:

- Khó trách ngươi dám kháng lại pháp lệnh của Đại cung chủ, phần ân sủng này, nếu Cát Tiên Đồng mà biết thì chắc chắn sẽ ghen tị đến phát điên.

- Hắn dám! Ở Lăng Tiêu Cung, thiên phú càng cao thì quyền ưu tiên càng cao.

Lý Duy Nhất nói bằng giọng nghiêm túc, ngay sau đó cùng Nam Cung Bạch Thái tiến vào dãy núi thi hài Cổ Tiên Cự Thú.

Hình bóng của hai người chìm trong tiên quang thần hà.

Bên trong tiên hài, tại một khu vực xương cốt mà máu thịt đã bị lấy đi hoàn toàn. Từng mảng Tiên Cốt giống như thiên thư, bên trong lấp lánh những dòng tiên đạo kinh văn dày đặc.

Lý Duy Nhất ngồi xếp bằng đả tọa, lấy ra một mảnh vụn đan dược màu vàng kim có thể sánh ngang với Linh Đan quân phẩm, nhìn về phía Nam Cung Bạch Thái ở bên cạnh:

- Nghe nói, Lăng Tiêu Cung có lấy được đan dược giúp tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, ngươi có được chia không?

- Tự nhiên là có! Thánh Ti không cần nghĩ cho ta, món nợ ân tình ta nợ đã đủ nhiều rồi, hãy để ta trả bớt một ít trước đã.

Nam Cung Bạch Thái đả tọa cách hắn khoảng chừng hơn một trượng, váy dài bung ra như cánh hoa xung quanh thân thể, hai tay hơi nâng lên, thả ra Quang Minh Tuyền Nhãn, khiến nó lơ lửng trên đỉnh đầu hai người.

Nàng cũng định nhân cơ hội này tham ngộ tiên đạo kinh văn.

- Ào!

Pháp khí quang minh dày đặc như thác đổ ập xuống.

Lý Duy Nhất thu mảnh vụn đan dược màu vàng kim vào Thần Khuyết, dùng để tăng cường kim cốt cho thân thể.

Nam Cung Bạch Thái ở bên cạnh cảm thấy hiếu kỳ, liếc trộm một cái.

Thấy Lý Duy Nhất nhìn về phía mình, nàng vội vàng thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng về phía trước.

- Ta có một món bí bảo thời gian giống như kén tằm của Xuân Tàm, ngươi có muốn cùng vào kén không?

Lý Duy Nhất phải bịa ra một lý do, mới tiện quang minh chính đại sử dụng Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

- Ta vừa mới bế quan ba mươi năm dưới Minh Linh Cổ Thụ, đã đến cực hạn, tạm thời không dám đi vào khu vực dày đặc pháp tắc thời gian để tu hành. Ngày sau sẽ lại nhờ Thánh Ti nâng đỡ.

Nam Cung Bạch Thái trả lời rất nghiêm túc, lấy quyền trượng Nữ Hoàng ra, đặt ngang trên đầu gối.

Dùng Nguyên Hội Đạo Ấn của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng dẫn sức mạnh căn nguyên của Tuế Nguyệt.

- Xoẹt!

Mái tóc dài của hai người bị sức mạnh căn nguyên thổi nhẹ bay lên, thân thể hoàn toàn chìm trong đủ loại hào quang.

Sau khi đạt đến Thánh Linh Vương Niệm Sư nhị trọng, bội số thời gian của Thời Gian Chi Kiển đã đạt tới một trên mười lăm.

Thời gian thấm thoắt trôi.

Số lượng tiên đạo kinh văn trong cơ thể Lý Duy Nhất không ngừng nâng cao.

Pháp tắc trên Bỉ Ngạn Thiên Đan từ một trăm bốn mươi vạn luồng, nâng cao lên đến gần hai trăm vạn luồng. Trong đó, chỉ riêng pháp tắc quang minh đã tăng thêm bốn mươi vạn luồng.

Cái này không phải là dùng Pháp Tắc Đan và Vạn Tắc Đan để nâng cao lên, hoàn toàn là tiêu hao thời gian tự mình ngộ ra, không ngừng rèn luyện.

Hình bóng ngọn núi đệ nhất trọng xung quanh Thiên Đan đã ngưng thực khi đạt tới đệ nhất trọng sơn đỉnh phong. Giờ đây, lại càng lột xác thành màu đen trắng, huyền dị vô cùng.

Theo hắn tham ngộ của Quang Minh Tinh Thần Thư và Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển, sự hiểu biết về đạo quang minh và đạo hắc ám ngày càng sâu sắc, trên vách chắn không gian thế giới nội sinh ở trong hai tuyền nhãn dưới lòng bàn chân Lý Duy Nhất đã xuất hiện hắc ám kinh văn và quang minh kinh văn diễn hóa ra từ hạt giống quang minh.

Hai thế giới nội sinh đen trắng nhờ vậy mà được mở rộng đáng kể.

Sự viên dung trong đạo pháp vẫn chỉ là thứ yếu, tiến bộ lớn nhất thực chất là thân thể và niệm lực.

Kinh văn trên kim cốt đã đạt tới ba ngàn năm trăm vạn chữ. Pháp tắc tăng còn nhiều hơn, đạt tới năm mươi sáu vạn luồng.

Thân thể lột xác nhiều gấp bốn lần.

Còn niệm lực, vì Thiền Hải Quan Vụ đã luyện chế ra Thánh Tinh Đan, số lượng tinh thần niệm lực trong Linh Giới đã tăng lên tới hai trăm sáu mươi bốn ngôi sao.

Lần này ở trong Thời Gian Chi Kiển, tính cả trước lẫn sau hắn đã tu hành ròng rã mười hai năm.

Tuy vẫn là nhất trọng sơn đỉnh phong, nhưng đã rèn luyện Bỉ Ngạn Thiên Đan cùng với kinh văn pháp tắc đến cảnh giới cực hạn hồn nhiên thiên thành.

Pháp tắc lưu động trên đệ nhất trọng sơn mạch đen trắng, có thể lan tỏa ra bất cứ lúc nào, ngưng tụ thành bóng núi đệ nhị trọng. Chỉ còn thiếu một cơ duyên là có thể đột phá.

Lý Duy Nhất cuối cùng đã có lòng tin, chỉ dựa vào võ đạo vượt qua một đại cảnh giới, nghịch phạt cường giả đỉnh phong nhất như Thi Nhiêu và Chân Linh Vương.

- Thi yêu nữ, Cố Khách, các ngươi tuyệt đối đừng giậm chân tại chỗ, nếu không ta biết tìm ai để phá cảnh đây?

Lý Duy Nhất cảm thấy Ngọc Dao Tử nói có lý, trong trạng thái chiến đấu đạt đến cực hạn phải thắng, pháp tắc và kinh văn thực sự sẽ tăng trưởng bùng nổ, rất dễ trong một khoảnh khắc nào đó phá cảnh giới.

Lúc tỷ thí thì không có tâm lý như vậy, giúp ích không nhiều.

Phải biết rằng, dù là Thẩm Tịnh Tâm cũng luôn khiêu chiến bản thân trong nguy hiểm.

Từ lúc hắn ở trên con đường đi về phía nam phá cảnh Bỉ Ngạn cho đến nay, mới chỉ trôi qua hai năm.

Tính cả thời gian trong Thời Gian Chi Kiển, dù có cộng dồn tất cả thời gian được chia cho việc tu luyện niệm lực, thân thể và đạo thuật, thực ra cũng chỉ mới khoảng hai mươi năm.

Một năm sau khi hắn trở về Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Một việc lớn xảy ra đã khiến Lý Duy Nhất không còn tâm trạng tiếp tục bế quan tu luyện niệm lực nữa.

Vụ Cung.

Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử ngồi trên thần tọa bay lơ lửng ở phía trên đại điện, mỗi người một bên, giống như Thiên Hậu và Nữ Đế, vẻ mặt đều lạnh lùng trang nghiêm, dường như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.

Lý Duy Nhất bước vào trong điện, kinh ngạc nhìn Mã gia đang đứng rụt rè cẩn trọng ở chính giữa đại điện.

Năm xưa lúc Mã gia ăn trộm Minh Linh Cổ Thụ đã che giấu dung mạo và thân phận, đóng giả làm Siêu Nhiên Ma Quốc. Cho nên, sự hiểu biết của Lý Duy Nhất về Mã gia vẫn chỉ dừng lại ở ấn tượng tìm hắn để mua tinh dược và tình báo Đông Hải.

Bây giờ xem ra, Mã gia không phải là một con yêu bình thường.

Mã gia lên tiếng:

- Là tin tức từ Tất Phương Đường ẩn núp ở Tiêu Dao Kinh truyền về. Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung đã khởi công xây dựng, do hoàng tộc phụ trách. Ngu Đạo Chân đã đích thân đến hiện trường, tuyệt đối không thể là giả.

- Cái gì? Chắc chắn không phải là Mạn Đồ La Sát chứ?

Nhìn thấy Mã gia lắc đầu, sắc mặt Lý Duy Nhất biến đổi dữ dội, làm sao có thể không hiểu điều này mang ý nghĩa gì?

Đây không nghi ngờ gì nữa chính là tín hiệu cho thấy Mạn Đồ La Điện Cung và Doanh Tây Phật Môn chuẩn bị ủng hộ Ngu Đạo Chân thống nhất Ma Quốc, thậm chí có thể giúp hắn phá cảnh Võ Đạo Thiên Tử.

Lý Duy Nhất chợt nhận ra, một năm bế quan ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc của mình đã làm lỡ dở đại sự.

Ngọc Dao Tử ngồi trên cao giữa mây mù pháp khí, nói:

- Ngu Đạo Chân quả thực là người thích hợp nhất, chính thống nhất, hơn nữa có thiên phú tuyệt đỉnh, trong mắt người ngoài, phẩm hạnh càng là hoàn mỹ không tỳ vết. Cho dù hắn thực sự từng có ý định giết cha, nhưng cuối cùng cũng không làm, hơn nữa, còn vì giúp Ma Quân kéo dài sinh mệnh còn trả giá bằng tính mạng của vị Thái Tử Phi mà mình yêu thương nhất, có câu chuyện bi tình anh hùng để kể lại.

Mã gia bất đắc dĩ nói:

- Phóng mắt nhìn khắp thiên hạ, Ngu Đạo Chân cũng là vị hào hùng có tiềm lực vô tận, bất kể là về tu vi, hay thủ đoạn và tâm trí.

- Đối nội, thu phục đám cao thủ hoàng tộc rời rạc như cát, chỉnh đốn lại bộ máy cai trị, dùng cả ân uy, đối với người có chiến công thì không tiếc ngợi khen, thanh trừng một cách có hệ thống những tông môn và Ức Tộc không phục tùng Tiêu Dao Kinh, ổn định lại Ma Quốc đang lung lay sắp đổ.

- Đối ngoại, chặn lại sự cắn nuốt của các thế lực, vẫn có thể nắm giữ hai trăm châu, nhiều lần hóa giải những màn ám sát nguy hiểm của các cường giả cấp Võ Đạo Thiên Tử.

- Nếu Ngu Bá Tiên nhường ngôi sớm hơn một chút, nếu có đủ quyết tâm giúp Ngu Đạo Chân phá cảnh Võ Đạo Thiên Tử, có lẽ Ma Quốc sẽ trở nên hưng thịnh hơn trong tay hắn. Tổ Miếu chọn hắn, không phải là không có đạo lý.

Lý Duy Nhất nghiêm túc nói:

- Bất kể là có đạo lý thế nào đi nữa, không cần biết Ngu Đạo Chân rốt cuộc là loại người gì, chỉ cần hắn là kẻ địch của Lăng Tiêu Cung thì không thể để hắn lớn mạnh được. Đại cung chủ suýt chút nữa gặp nạn, mười mấy năm chiến loạn ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, vô số oán hồn ở Vân Thiên Tiên Nguyên, đây là mối huyết thù của chúng ta.

- Mà cái chết của Tiên Mẫn thì là mối huyết thù của Ngu Đạo Chân.

- Chúng ta đã định sẵn như nước với lửa, không thể dung hòa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters