- Ta muốn nắm giữ binh mã thiên hạ, lại phong ta làm Đồng Phượng Các Loan Đài Bình Chương Sự... ừm, có lẽ được tính là quyền khuynh triều dã rồi nhỉ?
Lý Duy Nhất ngồi xuống vị trí bên cạnh Ngọc Dao Tử, dùng giọng điệu đùa cợt nói ra. So với thời còn ở Trường Sinh cảnh, bây giờ khi hắn đối mặt với vị Đại cung chủ Lăng Tiêu Cung này đã thong dong hơn rất nhiều.
Tu vi chính là sự tự tin của hắn.
Mặc dù hiện tại, tu vi của hắn vẫn chưa cao đến mức thực sự có thể ngồi ngang hàng với nàng, nhưng Bỉ Ngạn cảnh ở bất kỳ thế lực nào cũng đã không còn chỉ là tiểu bối nữa.
Ngọc Dao Tử đã sớm nghe hắn nhắc đến “Đồng Phượng Các Loan Đài Bình Chương Sự”, không biết là chức quan gì, nhưng chỉ cần hắn đồng ý đi thì nàng có thể thiết lập cho hắn.
Nàng cẩn thận suy xét rồi nói:
- Với tài trí của ngươi, chỉ cần rèn luyện trong quân đội một thời gian, nắm giữ binh mã thiên hạ cũng không phải là không thể. Hiện nay, Lăng Tiêu Cung đang thu phục trăm châu U Cảnh cố thổ của bình nguyên Thất Oan ở phía bắc, cùng với châu phủ dọc bờ Đông Hải, giao tranh đao binh với Vong Giả U Cảnh thế như chẻ tre, đúng là cơ hội tốt để kiến công lập nghiệp và cướp đoạt tài nguyên tu luyện.
- Vị Thiếu Quân của Đường gia kia dùng sức một người dẫn quân thu phục mười bốn châu, chưa từng bại trận, chiến công hiển hách, Thần Tuyết Doanh đã có uy danh to lớn trong quân đội.
- Ngươi từng nhìn thấy châu thành bị Vong Giả U Cảnh cắn nuốt, hẳn là biết trong những Quỷ Thành, Hài Phủ được xây dựng dựa trên châu thành này có những tài nguyên như Thiên Địa Pháp Tuyền, dược điền thời cổ, Pháp khí dị bảo. Quỷ Đan, Thiên Đan trong cơ thể Thệ Linh Hầu Tước và Quân Vương lại càng là giá trị liên thành.
- Ở lại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thì có ý nghĩa gì? Tại Bỉ Ngạn cảnh, muốn phá cảnh, chiến đấu mới là phương thức nhanh nhất.
- Rèn giũa giữa sự sống và cái chết trong từng trận chiến sẽ khiến cho cảm ngộ về đạo của ngươi tăng trưởng mạnh mẽ, hơn nữa, loại tăng trưởng này sẽ không có khuyết điểm, bởi vì chiến đấu bù đắp những khuyết điểm.
- Kinh văn hay pháp tắc, nói cho cùng đều là cảm ngộ về đạo của ngươi, ngộ được rồi, tự nhiên sẽ ngưng hiện ra trên Bỉ Ngạn Thiên Đan. Mỗi một kiếm xuất ra với tâm thế không thắng thì chết đều là cảm ngộ mới. Tu luyện ra đế thuật cũng có cảm ngộ mới.
Nàng hỏi:
- Ngươi có biết mười vạn năm nay ở phía nam Doanh Châu, tốc độ tu luyện nhanh nhất là ai không?
- Ai?
Ngọc Dao Tử nói:
- Vụ Sư! Nàng chính là nổi lên trong từng trận đại chiến diệt Lôi Tiêu Tông, sáng lập Lăng Tiêu Cung, bộc phát tiềm lực vô tận trong cực hạn của áp lực và khốn cảnh, mạnh mẽ vọt lên thẳng mây xanh, tốc độ phá cảnh Khôn Nguyên và Đế Niệm không ai sánh bằng.
Lý Duy Nhất thầm bái phục tài ăn nói của Ngọc Dao Tử, mỗi điểm đều đánh trúng chỗ hắn động lòng, rất biết cách nắm thóp lòng người, không hổ là đại sư vẽ bánh.
Hắn trầm ngâm một lát rồi hỏi như vậy:
- Tiên đạo long mạch Đông Hải thức tỉnh, Động Khư Quỷ Thành có phản ứng gì?
Ánh mắt Ngọc Dao Tử lạnh lẽo, rồi lại lập tức thu liễm giấu đi:
- Đông Hải và Động Khư Quỷ Thành cách nhau rất xa, bên kia tạm thời không có động tĩnh gì lớn.
- Động Khư Quỷ Thành có lẽ là e ngại Chiến Hạm Thanh Đồng và thanh kiếm trong tay Vụ Sư nên không dám manh động.
- Có lẽ là muốn đợi tiên đạo long mạch Đông Hải thức tỉnh đến một trình độ nhất định, dẫn dụ nhiều thế lực sinh linh đến hòn đảo sinh mệnh biệt lập ở biên cảnh cực nam này, sau đó mới tiến hành thu hoạch... Đây là tác phong nhất quán của Động Khư Quỷ Đế!
- Có lẽ là Động Khư Quỷ Thành đã bị trói chân bởi những cuộc tranh đấu nội bộ trong Vong Giả U Cảnh. Lại có lẽ, Động Khư Quỷ Thành lộn xộn không có ai dẫn đầu, Quỷ Đế vẫn đang bế quan.
- Tóm lại, con thuyền khổng lồ Lăng Tiêu Cung này nếu đã ra khơi thì không thể dừng lại được nữa, bất luận sau này gió có to đến đâu, sóng có gấp nhường nào.
Lý Duy Nhất nghe ra sự e ngại của Ngọc Dao Tử đối với Động Khư Quỷ Đế.
Trước đây, Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ có hai mươi tám châu, Động Khư Quỷ Thành căn bản không chú ý tới.
Nhưng hiện tại, tiên đạo long mạch Đông Hải thức tỉnh, Lăng Tiêu Cung lại có thêm hai vị Võ Đạo Thiên Tử, không khiến Vong Giả U Cảnh coi trọng mới là chuyện lạ.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta từ phía tây Doanh Châu trở về, hiểu được một số tình huống mà Đại cung chủ không biết. Hơn nữa, ta đứng ngoài cuộc để nhìn nhận cuộc tranh đấu giữa các thế lực lớn ở Doanh Châu. Nhìn ra được một góc nhìn khác, Đại cung chủ có muốn nghe không?
Ngọc Dao Tử quay khuôn mặt ngọc tinh xảo hoàn mỹ nhưng vô cùng sắc bén sang, nhìn chằm chằm hắn, suy nghĩ một lát:
- Nói đi.
- Ta cho rằng, hiện tại thứ khiến Động Khư Quỷ Thành kiêng kỵ nhất chính là Hắc Ám Chân Linh. Đương nhiên, bây giờ phải cộng thêm cả Bán Tiên Ngọc Đế có thể tiến xuống phía nam bất cứ lúc nào.
Lý Duy Nhất chỉ vào chiếc bàn gỗ giữa hai người:
- Động Khư Quỷ Thành là ấm trà trên bàn, có vẻ như một nhà độc tôn. Nhưng Hắc Ám Chân Linh là kẻ xâm nhập từ bên ngoài, bọn chúng mạnh đến đâu? Mục đích là gì? Thực sự chỉ hứng thú với Sinh Cảnh sao?
- Dù cho chỉ hứng thú với Sinh Cảnh, Sinh Cảnh cũng có thể từng bước ăn mòn u cảnh.
- Ngoài ra, Hắc Ám Chân Linh và Doanh Đông nhất định cũng có hứng thú với tiên đạo long mạch. Nhưng hiện tại, thứ nhất là giữa Đông Hải và Bách Cảnh Sinh Cảnh có Vong Giả U Cảnh rộng lớn ngăn cách, thế lực bên ngoài rất khó qua được, giống như một hòn đảo biệt lập.
- Thứ hai, dù Hắc Ám Chân Linh và Doanh Đông có đoạt được tiên đạo long mạch, thì cũng đồng nghĩa với việc đứng dưới lưỡi đao của Động Khư Quỷ Thành, có thể bị một đao gặt đi bất cứ lúc nào.
- Mà nguyên nhân Động Khư Quỷ Thành tạm thời không tấn công Đông Hải, ta cảm thấy có khả năng cao hơn là muốn để chiến tranh bùng nổ trước ở Bách Cảnh Sinh Vực, để Hắc Ám Chân Linh và Doanh Đông đi thử sức mạnh của thanh kiếm trong tay Vụ Thiên Tử. Để sinh linh phía nam Doanh Châu ép Hắc Ám Chân Linh phải phô bày thực lực.
- Ngược lại, nếu bây giờ Động Khư Quỷ Thành chiếm Đông Hải, Lăng Tiêu Cung hoàn toàn có thể tạm thời lùi về Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc phòng thủ, tùy thời phản công. Nếu Động Khư Quỷ Đế không đích thân trấn thủ Đông Hải, Vong Giả U Cảnh chưa chắc đã giữ được. Nếu ông ta đích thân trấn thủ, thì lại bị hạn chế ở đây, hoàn toàn rơi vào thế bị động.
- Vong Giả U Cảnh, Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông tưởng chừng như hợp tác cùng đối phó với các tộc sinh linh, nhưng vì nghi kị lẫn nhau, ngược lại không ai muốn ra tay đầu tiên. Kẻ ra tay đầu tiên nhất định là bên chịu thiệt thòi nhất.
- Động Khư Quỷ Thành lại là bên không vội nhất trong ba phương.
Ngọc Dao Tử vô cùng hứng thú với quan điểm này của Lý Duy Nhất, suy ngẫm tỉ mỉ, rồi tự lẩm bẩm:
- Ý của ngươi là, trước khi Hắc Ám Chân Linh quy mô lớn giáng lâm và Doanh Đông ồ ạt xâm phạm, Động Khư Quỷ Thành đều sẽ án binh bất động? Quả thực cũng có mấy phần khả năng.
Lý Duy Nhất nói:
- Muốn tranh thủ thời gian để Lăng Tiêu Cung phát triển lớn mạnh, ván cờ Ma Quốc vô cùng quan trọng.
- Cho nên, ta sẽ không đi Đông Hải và Lăng Tiêu Sinh Cảnh, ta sẽ đại diện cho Lăng Tiêu Cung tham gia vào cuộc tranh đấu ở Ma Quốc, để Động Khư Quỷ Thành tưởng rằng chúng ta đã nhập cuộc, bị cuốn vào vũng bùn chiến tranh, ngồi xem chúng ta và Hắc Ám Chân Linh đấu đá một mất một còn.
- Ai không biết Lăng Tiêu Cung là tiên phong cấp thiết đối phó với Hắc Ám Chân Linh?
- Nhưng, kẻ ta muốn đối phó hơn cả là Ma Long Vương Triều, từ đó kéo thêm nhiều sức mạnh của Động Khư Quỷ Thành về phía Bách Cảnh Sinh Vực.
Ngọc Dao Tử nghe vô cùng chăm chú.
Nhưng nàng không biết Lý Duy Nhất thực ra có tư tâm, cũng đang vẽ bánh cho nàng.
Ngọc Dao Tử hỏi:
- Mượn nhờ lực lượng của Thường Vương Quốc sao?
Lý Duy Nhất khẽ thở dài, cố ý trầm tư rất lâu:
- Hoàng tộc Ma Quốc mới là một lực lượng mạnh nhất, không phải đám Ma Tướng và Ma Khanh đó có thể so sánh. Thành viên hoàng tộc phân bố khắp các châu, vừa có các vương phủ với cường giả lớp lớp, lại có vô số huyết mạch chi nhánh bám rễ sâu ở tầng lớp dưới cùng.
- Thường gia... Thường gia dù sao cũng đã đầu hàng Lăng Tiêu Cung, Ngu Bá Tiên lại chết trong tay Lăng Tiêu Cung.
- Nỗi oán hận của những thành viên hoàng tộc kia đối với Thường Vương Quốc e rằng còn nằm trên cả Ma Long Vương Triều và Diệt Đạo Quân, tất nhiên sẽ cản trở khắp nơi. Thường Vương Quốc có thể giữ vững chín mươi sáu châu đã là cực hạn rồi, muốn tiến lên nữa, ắt sẽ bị phản công điên cuồng.
Ngọc Dao Tử ngồi thẳng lưng lại, đường nét bờ vai ưu mỹ, dung mạo thanh cao, điềm nhiên như không. Nàng đã hiểu ra, Lý Duy Nhất lại đang giở trò mờ ám gì đây, vòng vo tam quốc, chẳng biết là đang mưu tính cái gì.
Nghe có vẻ như hắn muốn tranh thủ sự ủng hộ của nàng.
Thiền Hải Quan Vụ mặc váy đỏ, bước đi nhẹ nhàng tiến vào, mái tóc dài buông xõa hai bên má, nhìn hai người:
- Bàn bạc thế nào rồi?
- Vụ Sư.
Ngọc Dao Tử đã đứng dậy, bất kể tu vi đạt tới trình độ nào, bất kể nội tâm của nàng cường thế ra sao, vẫn luôn duy trì sự kính trọng đối với Thiền Hải Quan Vụ:
- Bên phía Ma Quốc, quyền quyết định lớn nhất vẫn luôn nằm trong tay Thánh Thiên Tử và Doanh Tây Phật Môn sắp tới. Tạm thời, rất khó có kết quả.
Lý Duy Nhất cũng đứng dậy.
Ngọc Dao Tử không rõ mối quan hệ thực sự hiện tại giữa hắn và Thiền Hải Quan Vụ, chỉ biết Vụ Sư rất coi trọng hắn. Dù sao hắn cũng là chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, là người mà Chiến Hạm Thanh Đồng đích thân đến đón, coi trọng đến mức nào cũng không quá đáng.
Lý Duy Nhất mặc hoa phục màu sẫm, dáng vẻ hiên ngang, ánh mắt nghiêm nghị:
- Chỉ cần Vụ Thiên Tử chịu ra mặt, Thánh Thiên Tử tự nhiên sẽ nể tình. Về phần Doanh Tây Phật Môn, ta sẽ dốc toàn lực ứng phó.
- Chuyện bên ngoài, hai người cứ bàn bạc quyết định, cho ta một phương án là được. Ta hoàn toàn tin tưởng vào quyết sách của hai người. Ngọc Dao, ngươi hãy đi theo ta!
Váy đỏ và váy trắng giống như một đôi người ngọc trong tranh, mỗi người một vẻ đẹp, bước đi dưới mái hiên cong vút bên ngoài điện.
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Mười năm trước, ngươi nói có một nhân vật lợi hại của Doanh Đông đã lẻn đến Đông Hải, có liên hệ bí mật với Giao tộc, là một vị Thánh Linh Vương Niệm Sư à? Cảnh giới là gì?
Ngọc Dao Tử đáp:
- Chắc là tứ trọng hoặc ngũ trọng, chỉ là một tên trinh sát thôi, tạm thời chưa kinh động hắn.
Thiền Hải Quan Vụ thản nhiên nói:
- Không chỉ là trinh sát, càng là đến do thám tình báo và kích động mâu thuẫn giữa các bên. Giết đi, lấy niệm lực tinh thần trong Linh Giới của hắn, mang đến Vụ Cung.
Ngọc Dao Tử lập tức hiểu ra, Vụ Sư đây là muốn giúp Lý Duy Nhất luyện chế Linh Đan cực phẩm Thánh Tinh Đan, bèn dừng bước:
- Hắn có Đạo Tổ Thái Cực Ngư, mượn nhờ Thời Gian Chi Kiển, tốc độ tu luyện tuyệt đối không chậm. Có cần thiết phải như vậy không? Thứ lỗi cho ta nói thẳng, hành động này của Vụ Sư... ta không hiểu!
Sự coi trọng này đã vượt qua lẽ thường.
- Tương lai ngươi sẽ hiểu, không quá lâu đâu. Khoan nói đến việc lần này hắn trở lại, mang về chí bảo nội tình giúp chúng ta đối mặt với hiểm cảnh trong tương lai. Chỉ nói đến, chỉ cần niệm lực của hắn đủ lớn mạnh, Thời Gian Chi Kiển mà hắn bện thành trong tương lai có lẽ sẽ cho ngươi vào trong đó tu luyện. Nếu ngươi có thời gian gấp mười mấy, hai mươi lần, mới có thể dưới tình huống địch nhân chưa kịp phản ứng mà mạnh mẽ nổi lên.
Thiền Hải Quan Vụ trầm ngâm rồi lại nói:
- Lưu Ly Linh Quang mà ngươi tu luyện cách Đế Niệm Sư chỉ còn thiếu một bước thôi nhỉ?
Ngọc Dao Tử đang suy nghĩ trong lòng, niệm lực của Lý Duy Nhất phải đạt đến cảnh giới nào thì Thời Gian Chi Kiển bện thành mới có thể bọc nàng vào trong. Nghe thấy lời này, không khỏi nhìn về phía Vụ Sư, chờ câu nói tiếp theo của nàng.
- Ngươi thử đề cập chuyện này với hắn xem sao.
Sau khi dặn dò xong, Thiền Hải Quan Vụ đi thẳng luôn.
- Chí bảo nội tình?
Ngọc Dao Tử nhướng mày liễu, chỉ nói sơ liền hiểu thấu.
...
Thi hài Cổ Tiên Cự Thú mà Ngọc Dao Tử đoạt lấy từ chỗ Chu Hậu chất đống trên mặt đất, dài tới trăm dặm, không khác gì một dãy núi nguy nga cao vạn thước, tiên quang thần quang cực kỳ chói mắt.
- Ầm ầm!
Khoảnh khắc rơi xuống đất, phạm vi ngàn dặm hóa thành biển lửa, thiên địa pháp khí sục sôi.
Túi Càn Khôn thiên phẩm thông thường căn bản không thể chứa đựng nó.
Dù sao, Túi Càn Khôn thiên phẩm cũng chỉ được luyện chế từ khí hải của Võ Đạo Thiên Tử.
Ngọc Dao Tử dùng pháp khí bọc nó vào thế giới Tổ Điền, mang đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Đứng dưới dãy núi tiên thi, nàng nói:
- Vốn định đặt nó ở một châu phủ trên bờ Đông Hải, chuyên cung cấp cho võ tu Ngũ Hải cảnh hấp thụ tiên hà, võ tu Đạo Chủng cảnh trùng kích Trường Sinh, võ tu Trường Sinh cảnh và Bỉ Ngạn cảnh tiến vào trong dãy núi tham ngộ tu hành. Vì ngươi, mấy trăm vạn võ tu tạm thời đều bị giải tán.