Gặp mặt ở Liễu Phủ

- Vút!

Thiền Hải Quan Vụ nâng cánh tay phải thon dài trắng muốt lên, phất nhẹ một cái. Ba tấm phù lục và một cái Thanh Đồng Đan Đỉnh hiện ra trong linh quang, lơ lửng giữa không trung.

Trong đan đỉnh là một lò Linh Đan cực phẩm được luyện chế từ năm viên Ngũ Hành Thiên Đan còn sót lại sau khi Ngu Bá Tiên chết, thêm vào một loại đế dược đặc biệt, nó tên là Vạn Tắc Đan.

Đây là thứ chuẩn bị cho Lý Duy Nhất nâng cao tu vi ở nhị trọng sơn một cách nhanh chóng, một viên có thể tăng thêm một vạn luồng pháp tắc.

Lý Duy Nhất cất Thanh Đồng Đan Đỉnh đi, liền kiểm tra từng tấm phù lục.

Hắn cầm tấm thứ nhất lên.

Là một tấm ngọc phù dài ba tấc, trông rất quen mắt.

Thiền Hải Quan Vụ giải thích:

- Đế Phù dùng để hộ thân, lúc Trường Sinh tranh độ ngươi từng mang theo một tấm rồi. Tấm này hơi khác, chỉ khi bị cường giả từ Tiểu Thánh Sơn trở lên ám sát mới tự động hình thành vòng bảo vệ bằng phù quang.

- Tấm thứ hai là Thiên Lý Không Di Phù, bóp nát xong, có thể trực tiếp truyền tống ngươi đến nơi cách xa ngàn dặm. Nhưng ở những cự thành khắc chế truyền tống không gian, hoặc bên trong nhiều lớp trận pháp thì sẽ bị ảnh hưởng.

Từ khi Hắc Ám Chân Linh hoành hành ngang ngược, rất nhiều thành trì cấp châu thành và Ức Tông, Ức Tộc đều đang tăng cường xây dựng trận pháp phòng ngự khắc chế không gian.

Để đề phòng Hắc Ám Chân Linh trực tiếp chạy ra từ vết nứt không gian.

Thiền Hải Quan Vụ nói tiếp:

- Tấm thứ ba là Cửu Điệp Thần Kiếm Phù, chưa từng dùng qua, ta cũng không biết uy lực ra sao. Điệp phù pháp vô cùng uyên thâm rộng lớn, ta chỉ vừa mới nắm giữ, mới có thể xếp chồng Thần Kiếm Phù lên chín lần. Từ cải tiến vật liệu cho đến chế tạo mực phù, còn rất nhiều phương diện cần phải tiếp tục nghiên cứu.

Chín lần xếp chồng...

Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được trọng lượng nặng trịch của Cửu Điệp Thần Kiếm Phù, ánh sáng của phù lục dù ép thế nào cũng không ép xuống được, kiếm khí tràn ngập trên quảng trường ngoài điện.

Muốn luyện chế tấm bùa này, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Đế Niệm Sư cũng phải dốc toàn lực vào vật liệu.

Lý Duy Nhất cân nhắc một lát, trả lại Cửu Điệp Thần Kiếm Phù cho Thiền Hải Quan Vụ:

- Ta có Đế Phù hộ thân và Thiên Lý Không Di Phù đảm bảo năng lực ứng phó với chuyện ngoài ý muốn, vậy là đã đủ rồi.

- Thiền Vụ, ngươi hãy nghe ta nói cho hết đã, ta tuyệt đối không phải đang cậy mạnh. Mà là, ta thấu hiểu sâu sắc một đạo lý, cách bảo vệ tính mạng tốt nhất trước nay chưa từng là sức mạnh công kích cường đại, mà là luôn có một trái tim nhìn rõ thực lực của bản thân, xét thời đoán thế, biết tiến biết lùi. Gặp phải cường giả cấp bậc Trữ Thiên Tử, e rằng phù lục có mạnh đến mấy cũng không kịp thi triển ra.

- Hơn nữa, nếu thực sự gặp phải đại địch không thể ứng phó, đừng quên ta còn có một chỗ dựa quan trọng nhất cơ mà.

Thiền Hải Quan Vụ vô cùng hiểu rõ, Hộ Đạo Thê không thể dễ dàng hiện thân, một khi bại lộ sẽ kéo theo rắc rối lớn.

Rõ ràng là hắn muốn để lại một chút áp lực và cảm giác nguy hiểm cho bản thân, để luôn giữ trạng thái cảnh giác thận trọng.

Lý Duy Nhất có thể đưa ra sự lựa chọn này, Thiền Hải Quan Vụ sao có thể không ủng hộ?

Lý Duy Nhất nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng:

- Cửu Điệp Thần Kiếm Phù vẫn là không nên để lộ ra ngoài, Lăng Tiêu Cung tạm thời không có loại phù lục công kích mạnh mẽ như vậy.

Hắn cho Lê Tùng Cốc tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù, cũng từng căn dặn qua, không đến thời khắc sinh tử thì tuyệt đối không được dùng.

- Vậy được rồi!

Thiền Hải Quan Vụ cất Cửu Điệp Thần Kiếm Phù đi.

Về phương diện tình cảm, hai người rất khó có thể nồng nhiệt như Đường Vãn Châu sống chết có nhau, cũng khó có thể vừa cười vừa mắng như Tả Khâu Hồng Đình, thậm chí với Ngọc Dao Tử cũng có một mối ràng buộc tình cảm không giống bình thường.

Trong lòng Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ, có lẽ ở một khoảnh khắc nào đó từng có gợn sóng, nhưng rất mờ nhạt.

Gợn sóng này không xuất hiện cùng một lúc, nên trước sau vẫn không thể hòa quyện vào nhau.

Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ cứ như vậy tĩnh lặng đứng dưới mái hiên, hóng gió, ngắm phong cảnh dưới núi, trò chuyện câu được câu không.

Hoặc là hỏi nàng về quá trình và khó khăn khi tiến đánh Lôi Tiêu Tông, hoặc là suy nghĩ về tương lai, bàn về Phượng Sí Nga Hoàng, bàn về tinh không, bàn về Doanh Châu Giới... Chỉ có không biết làm thế nào để bàn về tình cảm.

Mãi cho đến khi Nam Cung Bạch Thái đến Vụ Cung bái kiến, mang theo tin tức từ Động Khư Doanh.

...

Liễu Điền Thần với tư cách là chủ nhân của Vũ Lâm Sinh Cảnh, người góp vốn đã ủng hộ Ngọc Dao Tử hết mình trước khi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc tái thiết, nay tự nhiên nắm giữ chức vị cao.

Phủ đệ của hắn ở Xuân Thành bề thế rộng lớn hơn Lê Phủ gấp mấy lần, chiếm diện tích ngàn mẫu, cung điện nguy nga, đình đài lầu các nhấp nhô có trật tự.

- Duy Nhất huynh.

- Thánh Ti, Thánh Nữ điện hạ.

Liễu Diệp và Diêm Chỉ Nhược đích thân ra đón Lý Duy Nhất, Nam Cung Bạch Thái.

Vào phủ, Liễu Diệp và Lý Duy Nhất đi ở phía trước. Dung mạo của hắn vẫn trẻ trung như xưa, nhưng trên người đã nhiều thêm một phần khí độ thành thục trầm ổn.

- Nửa năm trước ta mới nghe nói ngươi về, nhưng đang giữ chốt ở U Cảnh, không thể dễ dàng rời đi.

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Hai người thành thân bao lâu rồi?

Liễu Diệp nhìn Diêm Chỉ Nhược theo sau:

- Chắc cũng mười mấy năm rồi nhỉ, chịu ảnh hưởng của Minh Vực, lại ở U Cảnh tối tăm không thấy ánh mặt trời quanh năm suốt tháng, hiện giờ ngày càng không mẫn cảm với thời gian. May mà, tuổi của đứa nhỏ có thể lấy làm tham chiếu.

Hai người này từ lúc rèn luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã sớm liếc mắt đưa tình với nhau.

Giờ có thể thành đôi, tự nhiên là một việc vui lớn.

Diêm Chỉ Nhược tuy xuất thân từ tà đạo, nói chuyện không kiêng dè gì, nhưng nội tâm thực ra lại cực kỳ có nguyên tắc. Nếu không, làm sao vượt qua được ải của Liễu Điền Thần, sao có thể bước vào cửa Liễu gia.

Diêm Chỉ Nhược đi theo sau kể với Nam Cung Bạch Thái:

- Nam Cung, ta kể ngươi nghe, lúc mang thai và khi hài tử còn nhỏ, tốt nhất nên tránh xa Minh Vực. Khu vực thời không dị thường ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển của trẻ nhỏ, dùng Không Gian Truyền Tống Trận cũng cần phải chú ý.

- Thánh Nữ điện hạ băng thanh ngọc khiết, ngươi kể những chuyện này làm gì? Rảnh quá thì đi dạy thằng bé luyện kiếm đi.

Liễu Diệp bây giờ tu vi cao hơn Diêm Chỉ Nhược, gia thế cũng cao hơn, địa vị trong nhà tự nhiên cũng khác đi.

- Cha, mẹ.

Thiếu niên tên Liễu Lưu khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, bước chân nhẹ nhàng đi tới, trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái vái chào thật sâu:

- Bái kiến Lý Thương Thiên Lý thúc, cha ta thường nhắc tới thúc, bảo ta lấy thúc làm tấm gương. Bái kiến Tuế Nguyệt Thánh Nữ điện hạ, điện hạ nhất định có thể tái hiện phong thái của Nữ Hoàng, đắc đạo thành tiên.

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Đứa trẻ này nhìn là biết được Diêm Chỉ Nhược chăm nhiều hơn rồi. Tên là gì vậy?

Đối mặt với cường giả Siêu Nhiên, Liễu Lưu không hề khẩn trương căng thẳng, vui sướng phấn khởi trả lời:

- Bẩm Lý thúc, là Liễu Lưu, tên do mẹ ta đặt. Ước mơ lớn nhất đời này của ta chính là giống như Lý thúc và Âm Tiên Tử chân truyền của Độ Ách Quan, phát anh hùng thiếp cho Trường Sinh Nhân trong thiên hạ, mời bọn họ đến dự yến tiệc luận kiếm ở hoàng thành vào đêm cuối cùng của Trường Sinh tranh độ. Như vậy mới là chuyện sảng khoái trong đời, tiếu ngạo thiên hạ.

Đến tận giờ phút này Lý Duy Nhất mới biết, Nghiêu Âm trong Trường Sinh tranh độ ở giáp trước đã học theo hắn, với tư thế của một lôi chủ, mở ra đại hội Hoàng Thành Luận Kiếm lần thứ hai.

Đúng lúc nhân vật chính của hai lần Hoàng Thành Luận Kiếm này đều đến từ Cửu Lê Tộc, hiện giờ Cửu Lê Tộc ở phía nam Doanh Châu đang nổi danh như cồn.

Hoàng Thành Luận Kiếm dĩ nhiên trở thành truyền thống mặc định của mọi võ tu trẻ tuổi, là vinh quang tối thượng vượt qua cả Trường Sinh tranh độ, là mục tiêu mà thiên kiêu hàng đầu nhất liều mạng theo đuổi.

Lý Duy Nhất lấy ra một thanh chiến kiếm Pháp khí, đưa tới:

- Lý thúc tài trợ cho ước mơ của ngươi một thanh kiếm.

Không chờ Liễu Diệp ngăn cản, Liễu Lưu đã nhận lấy kiếm, bái tạ rồi rời đi, vừa chạy về hậu viện vừa hét lớn:

- Lý Thương Thiên tặng ta anh hùng kiếm! Nhờ thanh kiếm này, võ tu trẻ tuổi khắp các châu trong nước đều phải nể ta ba phần!

Liễu Diệp thở dài áy náy, sau đó lườm Diêm Chỉ Nhược một cái, như muốn nói: “Xem hài tử mà nàng dạy dỗ kìa“.

Lý Duy Nhất tò mò trong lòng, khẽ hỏi:

- Dựa theo thời gian thành thân của hai người mà tính, chẳng phải là có con trước rồi mới...

Liễu Diệp vốn dĩ không giỏi ăn nói, cơ mặt cứng đờ, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Tuế Nguyệt Thánh Nữ vẫn còn ở bên cạnh đấy, hỏi vấn đề tế nhị như vậy, hắn biết trả lời thế nào cho phải.

Diêm Chỉ Nhược cười khúc khích:

- Có gì khó trả lời đâu? Thánh Ti và Thánh Nữ đâu phải người ngoài, đúng như Thánh Ti suy đoán, kích thích lắm đấy.

Câu trả lời này làm Lý Duy Nhất nghẹn họng không biết nói gì, Nam Cung Bạch Thái lại càng không dám nói tiếp.

Sau khi bốn người cùng nhau bái kiến Liễu Điền Thần xong.

Lý Duy Nhất ở lại trong sân, ba người khác lui ra ngoài.

Lý Duy Nhất ngồi đối diện Liễu Điền Thần, lấy chiếc hộp đựng Bát Bộ Huyền Y ra, đặt lên bàn:

- Mượn một cái đã gần trăm năm rồi, đa tạ bảo y của Phó Tiêu Tôn. Vì chuyện của Đường Vãn Châu, làm Phó Tiêu Tôn đánh mất chức vị, Duy Nhất vô cùng áy náy.

Liễu Điền Thần đến đây bằng chân thân, khuôn mặt vuông vức, khoảng năm mươi tuổi, so với trăm năm trước không có gì thay đổi, thần thái cương trực công chính:

- Chuyện của Đường Vãn Châu vốn dĩ là trách nhiệm của ta, liên quan gì đến ngươi? Hơn nữa, từ chức Phó Tiêu Tôn, hơn tám mươi năm nay, vừa vặn cho ta thời gian tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, một hơi đột phá đến Thánh Lâm Sơn, thực sự đứng vào hàng ngũ Siêu Nhiên đứng đầu nhất.

Đối mặt với một người nghiêm túc cẩn trọng, Lý Duy Nhất cũng không khỏi ngồi ngay ngắn lại:

- Vậy chẳng phải là Phó Tiêu Tôn sẽ nhanh chóng trở thành Trữ Thiên Tử sao?

- Ngươi nghĩ đi đâu vậy? Còn kém xa lắm, toàn bộ phía nam Doanh Châu biết bao nhiêu Sinh Cảnh, bao nhiêu Ức Tông, Ức Tộc, bao nhiêu truyền thừa cổ xưa, Nhân tộc được mấy vị Trữ Thiên Tử?

Liễu Điền Thần nay đã hai ngàn chín trăm tuổi, có thể đạt tới Thánh Lâm Sơn thất trọng đã là cực kỳ giỏi.

Tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại không nghĩ thế, hắn chuyển hướng câu chuyện:

- Nhưng hiện giờ tiên đạo long mạch Đông Hải thức tỉnh, nếu tu luyện ra cả tám phân thân của Bát Bộ Pháp, sau đó chín thân dung hợp, nhất định có thể thành Trữ Thiên Tử. Có đột phá được Khôn Nguyên hay không thì không rõ, lão tổ tu luyện Bát Bộ Pháp cũng chỉ dung hợp được bảy thân, dừng lại ở cấp Trữ Thiên Tử.

Một tiếng hừ lạnh quen thuộc vang lên trong phòng.

Trang Sư Nghiêm mặc đạo bào màu trắng bước ra từ bên trong cửa:

- Ngươi thì trong hơn tám mươi năm tu vi tiến bộ vượt bậc, lại còn tìm được con đường tiến lên Trữ Thiên Tử, vứt lại Động Khư Doanh cho lão phu. Duy Nhất về rồi à?

- Chào Tiêu Tôn.

Lý Duy Nhất không thèm nhìn Trang Sư Nghiêm, hời hợt đáp một câu, cố ý làm ra vẻ mặt oán giận trong lòng, để lót đường cho cuộc nói chuyện tiếp theo.

Trang Sư Nghiêm cau mày, bước xuống bậc thềm:

- Là ngươi muốn gặp lão phu, lão phu đường đường là Tiêu Tôn, khó khăn lắm mới rút ra được một ngày, đích thân tới theo hẹn, ngươi có thái độ như vậy à?

Lý Duy Nhất lấy thi thể của Tiêu Linh Nhạc Đề thuộc Tổ Long Doanh ra, đặt ở trong viện:

- Ta bảo Nam Cung hẹn Tiêu Tôn, không bắt buộc Tiêu Tôn phải đích thân đến, chỉ muốn có một cái thời gian và địa điểm gặp mặt, để giao thi thể này cho Tiêu Linh Quân, đây mới là chính sự.

- Vãn bối trong lòng có tức giận là vì một chuyện tư, thực sự không kiềm chế được cảm xúc của mình, mong Tiêu Tôn lượng thứ... Thôi bỏ đi, hay là cứ nói thẳng ra ngay trước mặt Phó Tiêu Tôn!

- Tiêu Tôn năm xưa từng nói với ta, ngươi vì muốn đền bù nỗi áy náy trong lòng, nhận Thanh Dự làm đệ tử, coi như con ruột, tình cảm chân thành tha thiết biết bao. Tại sao lại trơ mắt nhìn nữ nhi của Thanh Dự sa vào Thái Âm Giáo, càng lún càng sâu, bước lên con đường không lối về?

- Hơn tám mươi năm sau, ta trở lại, nhưng Thanh Tử Khâm lại biến thành ma nữ Lạc Âm Cơ bị người đời phỉ nhổ và thù hằn. Tiêu Tôn, ta không cầu ngươi cho ta một lời giải thích, hãy cho Thanh Dự đã khuất một lời giải thích đi!

Tính cách của Trang Sư Nghiêm là vững vàng bình tĩnh, không giống Liễu Điền Thần, muốn khiến hắn hạ quyết tâm thì nhất định phải bức ép một phen.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters