Đệ nhất Tiêu Sử

Trang Sư Nghiêm không phản bác giải thích hay trực tiếp phất áo rời đi như Lý Duy Nhất dự đoán, mà là thất thần trong chốc lát, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Trang Sư Nghiêm thở dài:

- Ngươi nói không sai chút nào, nàng bước lên con đường không lối thoát là trách nhiệm của ta, là lão phu đã khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hết sức. Sai một ly, đi một dặm, làm sao cũng không đúng được nữa...

Liều thuốc mạnh mà Lý Duy Nhất định tung ra tiếp theo nhất thời bị thu lại.

Có lẽ những lời vừa rồi đã chạm đến chỗ đau trong tim của lão đạo.

Liễu Điền Thần giả vờ như không nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, cúi người ngồi xổm xuống, phóng thích pháp khí ra, kiểm tra thi thể của Nhạc Đề.

Trang Sư Nghiêm hỏi:

- Nàng thực sự đã thay đổi rất nhiều, hoàn toàn sa ngã rồi sao?

Với hệ thống tình báo của Tiêu Linh Quân, cộng thêm một năm đã trôi qua, Trang Sư Nghiêm làm sao không biết Lạc Âm Cơ đã đến Doanh Tây tìm Lý Duy Nhất?

Lý Duy Nhất không vòng vo nữa, trực tiếp nói rõ:

- Cũng không hẳn, nhưng tính tình đã ở bờ vực nguy hiểm. Ta muốn kéo nàng về, nhất định phải kéo về, không thể mặc kệ theo ý nàng được.

Sắc mặt Trang Sư Nghiêm hồi phục lại, vẻ mặt dịu đi:

- Hơn tám mươi năm qua đi, đã xảy ra rất nhiều chuyện, mặc dù nàng làm việc vẫn có giới hạn, nhưng hai tay đã dính máu. Ba chữ Lạc Âm Cơ, ai cũng muốn giết cho bằng được, thanh danh ở Thái Âm Giáo không hề thua kém Bạch Dạ Thanh Liên.

- Đây mới chỉ là điều thứ yếu, phiền phức hơn cả là Thanh Từ.

- Có hắn ở đó, Thanh nha đầu chỉ có thể bị hắn kéo xuống vực thẳm, không ai có thể làm gì được.

Trang Sư Nghiêm nắm giữ tình báo về Thái Âm Giáo, nếu những việc Thanh Tử Khâm làm thực sự đã không thể quay đầu, vừa rồi hắn sẽ không hỏi câu “có phải hoàn toàn sa ngã hay không“.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta muốn biết, Tiêu Tôn có thể vì nàng mà làm được đến bước nào? Trước đây, Liễu Phó Tiêu Tôn vì muốn giúp Đường Vãn Châu, nguyện ý vào đúng cái ngày nàng bị ép hôn, ban bố quân lệnh triệu hồi nàng về trận doanh.

- Tiêu Tôn vì Tử Khâm, liệu có thể trả giá nhiều hơn không?

- Nếu Tiêu Tôn có câu trả lời khẳng định, phía Thanh Từ cứ để ta đối phó.

Bất kể có muốn bồi dưỡng Thanh Tử Khâm chấp chưởng Ma Quốc hay không, bước đầu tiên vẫn là phải kéo nàng về Tiêu Linh Quân, kể cho người trong thiên hạ nghe một câu chuyện cảm động lòng người.

Tiên Hà Tông bị diệt, cả tộc chết sạch, là một câu chuyện bi tráng.

Vì không muốn gia nhập Thái Âm Giáo mà chọn cách tự thiêu, cũng thật là bi tráng.

Gia nhập Thái Âm Giáo, nhưng sơ tâm không đổi, âm thầm lập kỳ công, dù bị người trong thiên hạ hiểu lầm, chịu đựng vô vàn lời nhục mạ, vì Nhân tộc mà âm thầm nhẫn nhục tiến bước.

Bây giờ thân phận của nàng bị lộ, thập tử nhất sinh, không thể ngụy trang được nữa, quay về Tiêu Linh Quân cũng là hợp tình hợp lý, đúng không?

Trang Sư Nghiêm đương nhiên biết năng lực của Lý Duy Nhất, không cho rằng hắn đang nói khoác:

- Ngươi lại đang lên kế hoạch gì nữa vậy?

Lý Duy Nhất nói:

- Xin Tiêu Tôn trả lời ta trước.

Trang Sư Nghiêm thở dài một tiếng, đã suy đi tính lại chuyện này rất nhiều lần:

- Nếu có thể kéo nàng lại, lão phu bằng lòng đánh cược toàn bộ danh tiếng, nhường lại vị trí Tiêu Tôn này. Nhưng sau khi nàng trở về, rất có thể sẽ nửa bước khó đi, sống rất đau khổ trong những lời đàm tiếu.

Lý Duy Nhất lấy ra một chiếc quan tài hàn băng, bên trong bảo quản thi thể Sở Ngự Thiên không biết từ bao nhiêu năm trước:

- Không đến mức phải để Tiêu Tôn đánh cược cả thanh danh. Chân truyền của Thái Âm Giáo là Sở Ngự Thiên không phải chết ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, mà là bị Lạc Âm Cơ bí mật giết chết.

- Ở vùng phía tây Doanh Châu, tôn tử của Giáo Chủ Thái Âm Tây Giáo là Từ Sách cũng chết dưới tay Lạc Âm Cơ, thi thể đang ở chỗ nàng.

Tiếp đó, Lý Duy Nhất lấy ra chiếc quan tài thứ hai:

- Bạch Dạ Thanh Liên cũng chết trong tay Lạc Âm Cơ.

- Có ba cỗ thi thể này làm bằng chứng thép, thêm vào đó Tiêu Tôn vận hành một chút trong hồ sơ của Tiêu Linh Quân, ghi nhận một số công lao cho nàng, vậy thì Lạc Âm Cơ chính là tên giả mà Ngu Thanh Thanh dùng để ẩn náu trong Thái Âm Giáo vì Nhân tộc.

Trang Sư Nghiêm lập tức kiểm tra thi thể của Bạch Dạ Thanh Liên, vô cùng kinh ngạc:

- Bạch Dạ Thanh Liên thực sự đã chết rồi sao? Hắn chính là nhân vật được Viễn Cổ Nghiệp Thành và Thái Âm Giáo cùng nhau bồi dưỡng, được mệnh danh là Giáo Chủ tương lai đấy.

Lúc Bạch Dạ Thanh Liên chết, Lý Duy Nhất đã bảo Nhị Phượng và Tứ Phượng tiêu diệt tất cả Thệ Linh xung quanh để diệt khẩu.

Bên ngoài chỉ biết đám người Bạch Dạ Thanh Liên bị tập kích, không thể xác định hắn đã bỏ mạng hay chưa.

Liễu Điền Thần thêm mắm thêm muối vào:

- Ba cỗ thi thể này gộp lại thật sự rất có sức thuyết phục, kẻ nào cũng không đơn giản, đều là kỳ công, hơn nữa còn xuyên suốt trăm năm qua. E rằng ngay cả Tiêu Soái cũng phải đích thân tiếp kiến vị anh hùng này, Bách Cảnh Viện sẽ tuyên dương nàng như một tấm gương sáng cho võ tu Nhân tộc.

- Chờ một chút.

Trang Sư Nghiêm ý thức được điều gì đó:

- Lúc nãy ngươi nói Ngu Thanh Thanh là có ý gì?

- Tiêu Tôn, ngài hồ đồ rồi, nàng phải phân định rõ ranh giới với Thanh Từ. Ngu Thanh Thanh là đích tôn nữ đời thứ tư của Đại Tông Chính thuộc Tông Nhân Phủ Ma Quốc, Ngu Hòa tiền bối ngay từ hơn tám mươi năm trước đã làm lý lịch thân phận sạch sẽ cho nàng. Năm xưa Tông Nhân Phủ gặp tập kích, vô số hồ sơ bị hủy, con cháu hoàng tộc thương vong nặng nề, người ngoài đừng hòng tra ra lai lịch thực sự của nàng.

Chuyện này chưa đâu vào đâu, Lý Duy Nhất không định nói rõ toàn bộ kế hoạch vào lúc này.

Tránh làm Trang lão đạo sợ hãi.

Trang Sư Nghiêm vẫn còn do dự:

- Thanh Từ...

Lý Duy Nhất nói:

- Thanh Từ để ta lo.

Trang Sư Nghiêm nói:

- Bên phía Thái Âm Giáo...

- Thái Âm Giáo cũng giao cho ta.

Chỉ cần Thanh Từ chịu phối hợp, tự khắc sẽ xóa sạch mọi dấu vết bên Thái Âm Giáo.

Lý Duy Nhất thở dài một cái:

- Tiêu Tôn à, sao ngài thiếu quyết đoán thế, quả quyết một lần không được sao?

- Đây gọi là cẩn thận, việc này tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Trang Sư Nghiêm trừng mắt nhìn hắn, sau đó mới nói tiếp:

- Ngươi đã suy nghĩ thấu đáo rồi, vậy thì cứ thế mà làm! Bao giờ bắt đầu hành động?

Vị lão đạo này giống hệt như con lừa, mỗi lần Lý Duy Nhất phải dùng hết sức bình sinh quất một roi thì mới khiến người này chịu làm một vài chuyện khác thường.

Lý Duy Nhất nhìn thi thể Nhạc Đề:

- Ngu Thanh Thanh còn thiếu một trận chiến quan trọng để lộ thân phận.

Nhạc Đề là cường giả Siêu Nhiên của Tổ Long Doanh, thiên tài cấp Thánh Trữ của tiễn đạo, Trang Sư Nghiêm và Liễu Điền Thần đều biết nàng.

Liễu Điền Thần nói:

- Là bị một mũi tên bắn chết! Trong thiên hạ, số người có tiễn đạo cao minh hơn nàng không nhiều.

Lý Duy Nhất tiếp tục nói:

- Rất có thể là cường giả thế hệ trẻ nổi danh nhất của tổng đàn Thái Âm ngàn năm nay, Đế Lăng Tử giết chết nàng.

- Kế hoạch của ta là, Ngu Thanh Thanh đã điều tra ra cái chết của Nhạc Đề, vẫn luôn truy sát Đế Lăng Tử. Một trận chiến với Đế Lăng Tử đã khiến thân phận nàng bị bại lộ, chỉ còn cách quay về Động Khư Doanh. Phải để cả thiên hạ đều biết trận chiến này.

Sau khi đưa ra quyết định, Trang Sư Nghiêm trở nên quả quyết:

- Vậy thì bắt đầu thúc đẩy chuyện này đi! Nếu Đế Lăng Tử đã đến khu vực phía nam Doanh Châu, ta sẽ sai người tìm tung tích của hắn, khi nào có tin tức sẽ báo cho ngươi hay.

- Ta còn một điều kiện.

Trang Sư Nghiêm trừng mắt nhìn hắn đầy khó chịu:

- Nói đi.

Lý Duy Nhất nói:

- Nếu việc này thành công, Ngu Thanh Thanh trở về Động Khư Doanh. Tiêu Tôn phải tổ chức đại hội biểu dương, xưng tụng nàng là anh hùng Nhân tộc, tuyên dương những chiến tích của nàng, nói cho mọi người biết nàng đã cống hiến những gì.

Hơn trăm năm qua Ma Quốc chìm trong hỗn loạn, nhân tính sa đọa, các thế lực lớn đều đang thể hiện mặt tối của bản thân, tựa như một đêm dài vô tận. Việc hoàng tộc Ngu gia sinh ra một vị thiên chi kiêu nữ như vậy sẽ trở nên vô cùng nổi bật.

E rằng trong nội bộ hoàng tộc cũng sẽ có những hành động đánh bóng hình ảnh tích cực của Ngu gia.

Trang Sư Nghiêm nhìn hắn chằm chằm, tâm trạng phức tạp:

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Lý Duy Nhất tưởng hắn đã nhìn ra điều gì, trong lòng thầm giật mình.

Trang lão đạo cao minh đến vậy sao?

- Chuyện hôn sự của Hồng Đình với ngươi vẫn chưa giải quyết xonh. Bây giờ còn thêm Thanh nha đầu... Có phải hai người đã ở bên nhau rồi không?

Không thể trách Trang Sư Nghiêm suy nghĩ nhiều, Lý Duy Nhất thực sự quá quan tâm đến chuyện của Thanh Tử Khâm.

Những gì hắn làm từ lâu đã vượt qua ranh giới của một tình bạn bình thường.

Lý Duy Nhất không phủ nhận ngay.

Liễu Điền Thần nói:

- Ngươi bảo hắn trả lời thế nào đây?

Sau khi làm quan ở Lăng Tiêu Cung, Liễu Điền Thần cũng đã thấu hiểu nhân tình thế thái hơn, hòa giải nói:

- Chuyện của người trẻ, ngươi quản nhiều thế làm gì? Ngươi quản được không?

Trang Sư Nghiêm nhìn xác của Sở Ngự Thiên, Bạch Dạ Thanh Liên và Nhạc Đề, ngồi lại xuống ghế đá, lấy ra một xấp bản đồ và hồ sơ đã được phong ấn bằng phù văn, cùng với một lệnh bài của Tiêu Linh Quân, ném cho Lý Duy Nhất.

- Vụ Thiên Tử đã giúp Động Khư Doanh thiết lập lại một số Không Gian Truyền Tống Trận, tất cả đều nằm trên bản đồ, ngươi xem qua đi, biết đâu lúc nào đó cần dùng gấp.

Dưới sự chỉ dẫn của Trang Sư Nghiêm, Lý Duy Nhất giải khai phù văn, xem xét cẩn thận.

Thứ này thực sự hữu dụng.

Truyền Tống Trận có thể truyền tống vật sống rất ít, chỉ có bốn mươi bảy tòa.

Phần lớn đều được phân bố ở bên trong và vùng ven của Vong Giả U Cảnh, trải dài từ Đông Hải đến Bách Cảnh Sinh Vực.

Còn Truyền Tống Trận loại nhỏ dùng để gửi thư thì có đến hàng trăm tòa, dày đặc khắp nơi, phủ khắp Bách Cảnh Sinh Vực, thậm chí cả ở Yêu tộc.

- Đây là gì vậy?

Lý Duy Nhất lật xem xấp hồ sơ dày cộp.

- Danh sách các trạm gác tình báo của Động Khư Doanh ở U Cảnh và các Sinh Cảnh lớn, và một phần danh sách Tiêu Linh...

Chưa kịp để Trang Sư Nghiêm nói xong, Lý Duy Nhất như chạm phải hòn than nóng, ném trả lại ngay:

- Ngươi không phải định coi ta như Tiêu Tôn thế hệ tiếp theo để bồi dưỡng đấy chứ? Ta không rảnh rỗi thế đâu.

- Đừng có nằm mơ giữa ban ngày.

Trang Sư Nghiêm trợn mắt, từ tốn nói:

- Mấy chục năm nay, các cường giả Thệ Linh ở U Cảnh nơi Động Khư Quỷ Thành tọa lạc đã hoạt động rất thường xuyên, Động Khư Doanh đang phải gánh chịu sức ép không nhỏ. Nếu ngươi đã trở về, lại còn đánh bại được cả cường giả tam trọng sơn đỉnh phong như Văn Nhân Mẫn Nhi, nghĩa là sức mạnh của ngươi đã gần tới Thánh cảnh, ngươi nên giúp Tiêu Linh Quân chia sẻ chút gánh nặng đi. Ví dụ như, tiêu diệt đám Thệ Linh đang ẩn náu trong lãnh thổ Ma Quốc chẳng hạn.

Lý Duy Nhất cầm lấy tấm lệnh bài bên cạnh, thấy trên đó có khắc bốn chữ “Đệ Nhất Tiêu Sử”, cười khổ nói:

- Mỗi một đời Tiêu Tôn chẳng phải đều được sinh ra từ trong số các Phó Tiêu Tôn và các Đại Tiêu Sử sao? Ngươi đừng lừa ta nữa, ta thực sự không có nhiều thời gian. Hay là ngươi giao mấy thứ này cho Đường Vãn Châu đi? Bồi dưỡng nàng làm Tiêu Tôn, thống lĩnh Động Khư Doanh, nàng thích chỉ huy mà.

...

Cuối cùng, Lý Duy Nhất tạm thời nhận lấy lệnh bài Đệ Nhất Tiêu Sử.

Trưa hôm sau.

Sau hai lần truyền tống không gian, hắn đến Thường Đô, đô thành của Thường Vương Quốc nằm ở bờ tây Thường Hồ, phía đông Ma Quốc.

Không Gian Truyền Tống Trận kết nối với Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc này vô cùng quan trọng, có thể gọi là tuyến sinh mệnh, nó nằm trong quan phủ của Tứ Thành Đề Đốc Thường Ngọc Kiếm.

Tứ Thành Đề Đốc là một chức quan vừa nắm giữ quyền hành chính, trị an, tư pháp, vừa có binh quyền trong tay, chính là quan lớn nhất ở Thường Đô.

Nghe tin Lý Duy Nhất qua đây từ Không Gian Truyền Tống Trận ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Thường Ngọc Kiếm buông hết mọi công việc đang làm dở, lập tức đến đón hắn, kéo hắn lên xe đi về phía Tiên Lâm của Thường Đô.

- Doanh, nghĩa là biển.

- Doanh Châu có rất nhiều hồ nước lớn, nên thường được gọi là biển.

- Thường Hồ xanh biếc vạn dặm, nhưng cũng chỉ dám xưng là hồ, không thể sánh được với hải vực của Đông Hải, Tông Thánh Học Hải, Thương Hải Đạo Cảnh.

- Dưới đáy Thường Hồ có loại mỹ thực được xem là tinh dược ngàn năm, chính là Thường Thảo Hoa, hương vị mềm mịn, thơm ngon, Duy Nhất huynh hãy nếm thử xem.

Tại gian sương phòng trong điện các cao nhất của Tiên Lâm.

Thường Ngọc Kiếm và Lý Duy Nhất tháo giày, khoanh chân ngồi trên bàn để nhắm nháp chút rượu, bên cạnh mỗi người đều có một vị tiên quan Thuần Tiên Thể vô cùng thanh lệ, kiều diễm hầu hạ.

Cửa sổ lớn mở về hướng đông, có thể nhìn bao quát dòng nước trong xanh bất tận của Thường Hồ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters