Khu ngộ đạo

Triệu Mãnh nhẹ lắc đầu:

- Nói chính xác thì không phải là xông qua, mà là lẻn qua. Căn bản không đánh lại Vụ Tướng giữ cửa ở cánh cửa thứ năm, nó có thực lực Tiểu Thánh Sơn sơ kỳ. Lần sau ta có lẻn vào được không thì khó nói.

Bỉ Ngạn cảnh tứ trọng đến thất trọng: Tiểu Thánh Sơn, Trung Thánh Sơn, Đại Thánh Sơn, Thánh Lâm Sơn.

Gọi chung là Thánh cảnh.

Thanh Đồng Huyền Không Lộ rộng khoảng mười trượng.

Đi về phía trước hai mươi trượng, đến bên dưới Thanh Đồng Môn thứ nhất.

Thanh Đồng Môn là một khung cửa khổng lồ cao tới mười tám trượng. Đỉnh khung cửa có một lão binh mù được đúc bằng đồng xanh đang đứng, tay cầm một thanh Trảm Mã Đao khổng lồ, chiến ý và sát khí giao thoa lưu chuyển trên cơ thể hắn.

Cùng với sự xuất hiện của Lý Duy Nhất...

Xung quanh xuất hiện phong kình gào thét, mây mù cuồn cuộn.

Sương mù màu xám trong Vụ Uyên bay lên, hóa thành hàng ngàn vạn luồng sương mù, ngưng tụ thành một lão binh mù trước Thanh Đồng Môn.

Hắn là Vụ Tướng giữ cửa.

Thân khoác một chiếc giáp da đồng xanh rách tươm, thân cao cỡ một trượng, cơ bắp cuồn cuộn, hai mắt bị chỉ đen khâu lại. Hắn vung đao dứt khoát, vô cùng lạnh lùng chặn lại đường đi của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất bước nhanh sang phải, thân hình như gió, muốn vòng qua hắn, trực tiếp xông vào trong cửa.

- Xoẹt!

Trảm Mã Đao khổng lồ trong tay lão binh mù kéo lê, lưỡi đao ma sát với Thanh Đồng Huyền Không Lộ tạo ra lượng lớn tia lửa, rồi chém ngang như cuồng phong, dẫn ra ngàn vạn luồng đao khí.

Lưỡi đao bốc cháy, nháy mắt đã đến vị trí thắt lưng Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất có ý định thăm dò lực lượng của lão binh nên không hề né tránh. Một chưởng vỗ xuống, đánh mạnh vào thân đao rộng lớn.

- Bùm!

Trọng tâm của lão binh mù không vững, ngã về phía trước.

Lý Duy Nhất bước tới một bước, dùng pháp khí hộ thể, thân thể đụng văng lão binh mù ra ngoài.

Trong lòng hắn đã có phán đoán sơ bộ:

- Ta đang ở tu vi nhị trọng sơn sơ kỳ, Vụ Tướng giữ ải của cánh cửa thứ nhất này lại cao hơn ta một cảnh giới, xấp xỉ chiến lực nhị trọng sơn trung kỳ, tương đương như sư huynh mô tả.

Lý Duy Nhất không dây dưa với lão binh nữa, thân hình hóa thành tàn ảnh, bước ra, tung một chỉ nhanh như chớp. Lão binh mù kia lập tức nổ tung thành một đoàn sương mù xám.

Toàn bộ quá trình hệt như đang dạo chơi nhàn nhã trong sân vắng, Lý Duy Nhất tiện tay chỉ một cái liền kết thúc trận chiến.

Lăng Phá Thiên nhìn thấy cảnh này, cả người cứng đờ, tiếp đó cười khổ nói:

- Người có thể tu luyện đến Bỉ Ngạn nhị trọng sơn đều là hạng thiên phú dị bẩm, được ngàn vạn người kính ngưỡng. Nhưng ngàn vạn người kia đâu biết, khoảng cách giữa thiên tài và thiên tài lại lớn đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Muốn vượt qua một tiểu cảnh giới, đánh bại Vụ Tướng giữ ải, bước vào khu tham ngộ gấp hai lần tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Giống như Ngu Vô Hối, được phẩm cấp chiến binh và giáp cực cao, mới có thể kéo chiến lực từ tam trọng sơn trung kỳ tăng vọt lên đỉnh phong.

Bước qua Thanh Đồng Môn, đi trên Huyền Không Lộ.

Lý Duy Nhất cảm nhận được công kích tinh thần ý niệm giống như bão táp thổi đến từ phía trước.

Mỗi khi hắn bước tới một bước, bão táp sẽ càng mạnh hơn.

Nhưng chỉ cần bước vào bệ đá hình tròn có bán kính một trượng nằm giữa con đường, công kích tinh thần ý niệm lập tức biến mất.

Thiên địa pháp tắc trở nên vô cùng sôi động.

- Quả nhiên giống hệt Ngộ Đạo Thạch của Ngọc Thanh Chân Nhân, vô cùng huyền diệu. Nhưng những tảng Ngộ Đạo Thạch này chỉ có tốc độ tham ngộ gấp hai lần. Phải xông qua cánh cửa thứ hai mới có thể leo lên tảng Ngộ Đạo Thạch có tốc độ tham ngộ gấp ba lần.

Lý Duy Nhất chỉ đả tọa trên bệ đá hình tròn một lúc liền nhảy xuống, đi về phía Thanh Đồng Môn thứ hai ở đằng xa.

Giữa cánh cửa thứ nhất và cánh cửa thứ hai, trên phần lớn Ngộ Đạo Thạch đều có võ tu thế hệ trẻ của Phật Bộ đang tu luyện.

Không chỉ có Bỉ Ngạn cảnh, còn có các cao thủ Thiên Bảng của Doanh Tây và Trung Thổ.

Trong Phật Bộ, không thể xông qua Thanh Đồng Môn thứ nhất là một chuyện rất mất mặt, phải liều mạng tu luyện.

- Bát Phật Gia rốt cuộc cũng tới rồi!

Khu ngộ đạo gấp hai lần, từ yên tĩnh dần trở nên xao động.

Mọi người đều xì xào bàn tán và truyền âm trao đổi, đồng loạt nhìn về phía bóng lưng của Lý Duy Nhất.

Không có cách nào, danh tiếng võ tu thập tuyền của Lý Duy Nhất quá vang dội. Mọi người trong Phật Bộ đã sớm thảo luận, suy đoán xem hắn có thể vượt qua cửa thứ mấy.

Hướng lối vào của Thanh Đồng Huyền Không Lộ, tại tầng cao nhất của một kiến trúc cổ hình tháp, Thẩm Tịnh Tâm đi tới trước cửa sổ, nhìn về bóng dáng đang đứng trước Thanh Đồng Môn thứ hai ở phía xa.

Bên dưới tháp đã tụ tập mười mấy vị võ tu Phật Bộ đang nhìn ra xa.

- Ầm!

Vụ Tướng giữ ải của Thanh Đồng Môn thứ hai có chiến lực nhị trọng sơn đỉnh phong, cao hơn Lý Duy Nhất hai cảnh giới, thế mà lại bị một chưởng đánh tan, nổ thành sương mù xám.

Hắn bước vào trong cửa.

Khu ngộ đạo gấp ba lần, số lượng người giảm mạnh.

Người có thể tới được nơi này, hoặc là xếp hàng đầu trên Thiên Bảng, hoặc là Trạng Nguyên một giáp của một nước, hoặc là truyền nhân của Thánh Địa, Thiên Đồng, Thiên Nữ.

Tốc độ tu luyện gấp ba lần, nhìn thì có vẻ kém xa thời gian gấp mười lần của Minh Vực.

Trên thực tế, lại không phải như vậy.

Cho dù là Thanh Tử Khâm sở hữu Minh Linh Cổ Thụ, tùy thời có thể đi vào Minh Vực tu luyện, nhưng trong vòng tám mươi năm qua, cũng chỉ có hai mươi năm là đi vào Minh Vực để tu luyện được hai trăm năm.

Nói cách khác, tám mươi năm qua, thời gian tu luyện thực tế của nàng cũng chỉ bằng ba lần thời gian bình thường.

Những người khác vì tài nguyên Minh Vực thiếu thốn, thời gian tu luyện sẽ còn ít hơn.

Đương nhiên, cân nhắc đến việc không thể ngộ đạo thời gian dài trên Thanh Đồng Huyền Không Lộ mà không ăn không uống, không ngủ không nghỉ, cộng thêm trong Minh Vực, có thể dùng Thiên Địa Pháp Tuyền để tăng cường hoàn cảnh tu luyện, luyện hóa Linh Đan nâng cao tốc độ tu luyện, bù trừ cho nhau.

Tại Thanh Đồng Huyền Không Lộ, ít nhất phải tiến vào khu ngộ đạo gấp năm lần, sáu lần, mới có thể theo kịp Minh Vực.

Ưu thế ở chỗ, không bị giảm thọ nhiều.

Bất lợi ở chỗ, những người có thể xông qua hai Thanh Đồng Môn, tiến vào khu ngộ đạo gấp ba lần đều là nhân vật cấp bậc Trạng Nguyên một giáp của một quốc gia.

Tuy Lý Duy Nhất có Đạo Tổ Thái Cực Ngư, có thể bện ra Thời Gian Chi Kiển, nhưng sử dụng Thời Gian Chi Kiển tu luyện chắc chắn sẽ bị thời gian phản phệ.

Trong vài năm, hắn đã dùng Thời Gian Chi Kiển tu luyện được mấy chục năm, đuổi kịp tu vi. Gần đây, hắn mơ hồ cảm nhận được sự phản phệ của thời gian, ảnh hưởng đến tinh thần hồn linh.

Chính vì vậy, hắn mới quyết định nghỉ ngơi một thời gian, thử xông qua Thanh Đồng Huyền Không Lộ xem sao.

Nếu có thể kết hợp Thanh Đồng Huyền Không Lộ này và Minh Vực, luân phiên sử dụng, tốc độ tu luyện sẽ càng nhanh hơn. Đến lúc đó, hắn có thể dùng thân phận truyền nhân của Tổ Miếu, mời đám người Nghiêu Âm, Đường Vãn Châu, Tả Khâu Hồng Đình qua đây, gia nhập Phật Bộ.

Đường Vãn Châu chắc chắn sẽ có hứng thú cực cao với việc đầy tính khiêu chiến này.

Tu sĩ Trung Thổ đều có thể gia nhập, tu sĩ Doanh Nam tự nhiên cũng có thể.

Đương nhiên, sau khi gia nhập Phật Bộ, chắc chắn phải thực hiện nhiệm vụ, giao chiến với Hắc Ám Chân Linh, Vong Giả U Cảnh, Doanh Đông.

- Gào!

Trấn thủ Thanh Đồng Môn thứ ba không phải là Vụ Tướng, mà là một con Vụ Thú Thôn Thiên Hống.

Nó có hình dạng giống như Kỳ Lân, tốc độ nhanh như gió. Trong miệng có thể phun ra sóng xung kích không gian, tấn công người khiêu chiến ở mọi góc độ, căn bản không có không gian để né tránh.

- Còn mạnh hơn nhị trọng sơn đỉnh phong một bậc, không chỉ mạnh hơn một tiểu cảnh giới. Cửa này, chắc hẳn không có mấy người xông qua nổi!

Lý Duy Nhất nhân lúc Thôn Thiên Hống vừa phun xong một ngụm sóng xung kích không gian, liền thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ lao nhanh lại gần.

Hắn vươn tay ra, phía trước lòng bàn tay ngưng tụ thành một luồng pháp khí đại thủ ấn va chạm với cự trảo mà nó vừa đánh ra. Pháp khí đại thủ ấn hất văng toàn bộ thân hình của Thôn Thiên Hống, ném ra khỏi Thanh Đồng Huyền Không Lộ.

- Bùm!

Thôn Thiên Hống thét thảm một tiếng, nổ tung thành một đoàn sương xám trong Vụ Uyên, tiêu tán vô hình.

Lý Duy Nhất bước vào trong Thanh Đồng Môn thứ ba, đi đến khu ngộ đạo gấp bốn lần.

Cách đó mười trượng, trên tảng Ngộ Đạo Thạch đầu tiên, thân ảnh đang đả tọa rõ ràng là Cửu Thánh Thiên Nữ, Phạn Ly.

Nàng mặc thải y rực rỡ quấn ngọc thể, búi tóc như tiên, ánh mắt sáng như sao. Lúc nãy, nàng vẫn luôn quan sát cuộc giao phong giữa Lý Duy Nhất và Thôn Thiên Hống.

Bốn mắt nhìn nhau.

Lý Duy Nhất mỉm cười, phá vỡ bầu không khí cứng ngắc xấu hổ:

- Tạ thiên địa, Thiên Nữ đã an toàn đến Doanh Nam.

Phạn Ly không muốn quan tâm hắn, chuyển hướng đả tọa, nhắm mắt tiếp tục tĩnh tu.

Hai người vốn đã thỏa thuận sẽ cùng nhau đi về phương nam, vậy mà vừa ra khỏi Bồ Tát Kim Trạch đã nảy sinh mâu thuẫn. Cuối cùng, Lý Duy Nhất cùng với Lạc Âm Cơ chạy mất biệt!

Lý Duy Nhất nói:

- Đến Doanh Nam, gặp bất cứ chuyện gì đều có thể đến tìm ta. Ở bên này ta vẫn có chút mặt mũi.

Hắn đi lướt qua Phạn Ly, thấy nàng hóa thành một pho tượng Bồ Tát không nhúc nhích, liền không tự chuốc lấy mất mặt nữa.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, hướng về phía Thanh Đồng Môn thứ tư.

- Phạn Ly quả nhiên không đơn giản, tốc độ tu luyện thật nhanh, đã phá cảnh lên tới nhị trọng sơn sơ kỳ, cùng cảnh giới với ta. Có thể xông qua Thanh Đồng Môn thứ ba, chờ nàng tu luyện tới nhị trọng sơn đỉnh phong, hẳn là có thể vượt qua đại cảnh giới, nghịch phạt cường giả tam trọng sơn sơ kỳ.

Tiến vào khu ngộ đạo gấp bốn lần, cơn bão công kích tinh thần ý niệm trên Huyền Không Lộ rõ ràng đã mãnh liệt hơn một đoạn lớn.

Càng tiến về phía trước, công kích càng mạnh.

Nói cách khác, những người có thể đi xa hơn trong khu ngộ đạo gấp bốn lần, tinh thần ý niệm cùng cảnh giới càng cường đại.

Ở nơi này, Lý Duy Nhất nhìn thấy Thiện Tiên Chí và Cù Đoạn đứng nhất và thứ hai trên Thiên Bảng Doanh Tây.

Chiến lực của bọn họ ở cùng cảnh giới vượt xa Trạng Nguyên bình thường. Đáng tiếc là chưa phá cảnh Bỉ Ngạn, nếu không thì họ hoàn toàn có thể đi thách thức Thanh Đồng Môn thứ tư.

- Ầm ầm!

Dưới Thanh Đồng Môn thứ tư, có người đang khiêu chiến Vụ Tướng giữ ải.

Là cao thủ đứng thứ hai của Thần Đạo Tính ngày trước, Trúc Thanh Y.

Bởi vì nàng đã phá cảnh tới tam trọng sơn sơ kỳ, về mặt chiến lực đã vượt qua Thích Ca Minh Nhật, trở thành cao thủ đệ nhất hiện tại của Thần Đạo Tính.

Thanh Đồng Môn thứ tư có hai vị Vụ Tướng giữ cửa, một cao một lùn, một đen một trắng, tựa như Hắc Bạch Vô Thường.

Bọn họ có khí tức cường đại, lực lượng bàng bạc.

Lý Duy Nhất đứng đằng xa, có thể cảm nhận rõ ràng, chiến lực của bất kỳ ai trong số họ cũng mạnh hơn một chút so với võ tu tam trọng sơn đỉnh phong như Văn Nhân Mẫn Nhi.

Hai vị Vụ Tướng liên thủ, có thể tưởng tượng chiến lực ghê gớm cỡ nào.

Đế thuật kiếm đạo mà Trúc Thanh Y tu luyện vô cùng cao siêu. Nhân kiếm hợp nhất, lấy một địch hai, kiếm ảnh bay qua lại giữa hai vị Vụ Tướng, phát ra tiếng rít chói tai.

Lại có niệm lực phóng ra từ mi tâm, giống như từng tầng lưới ánh sáng bao bọc lấy cơ thể, không ngờ nàng thi triển bí thuật niệm võ kết hợp.

- Trúc Thanh Y lợi hại thật!

- Hèn gì Thanh Tử Khâm đánh giá nàng là nửa cao thủ đỉnh phong.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Vụ Tướng áo đen bị Trúc Thanh Y một kiếm chém đứt làm hai đoạn, hóa thành sương mù. Nhưng nàng cũng bị Vụ Tướng áo trắng đánh bay ngược ra ngoài, trong miệng phun ra máu, trường kiếm tuột khỏi tay.

Thách thức thất bại.

- Ào!

Lý Duy Nhất khẽ nâng bàn tay lên, tuôn ra một đám mây pháp khí, cách không nâng lấy nàng.

Trúc Thanh Y nhanh chóng ổn định thân hình, nhẹ nhàng đáp xuống Huyền Không Lộ, thu lấy trường kiếm trên mặt đất vào trong tay áo, quay người chắp tay nói:

- Đa tạ Bát Phật Gia.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters