Ngu Đạo Nhàn biết chuyện hôn sự năm xưa của Ngu Hòa, trong đầu không khỏi nghĩ đến Thanh Từ, ánh mắt chợt lạnh lẽo hỏi:
- Là lão ma đầu Thanh Từ ép chết nàng đúng không?
Ngu Hòa nói:
- Đều trách ta, là do ta gieo xuống tội nghiệt. Nếu không phải ta bẩm báo chuyện của Tiên Hà Tông cho Động Khư Doanh và Tiêu Dao Kinh, có lẽ đã không xảy ra thảm họa diệt tông năm đó.
Chuyện này, những năm qua luôn khiến Ngu Hòa vô cùng đau khổ, sống như một tội nhân.
Nàng luôn đợi Thanh Từ đến giết nàng.
Nhưng đợi mãi vẫn không thấy.
Ngu Đạo Nhàn nói:
- Trách bản thân để làm gì? Là Thanh Từ tạo thành sai lầm lớn, Thái Hư Trùng lan rộng, suýt nữa đã ảnh hưởng đến Sinh Cảnh xung quanh, ảnh hưởng đến Ma Quốc.
Ngu Đạo Nhàn thấy Ngu Hòa đường đường là Siêu Nhiên mà lại vô cùng chán nản, trong mắt ngân ngấn nước, liền không nhắc thêm chuyện năm xưa, nhẹ giọng nói:
- A Hòa, hiện tại Ma Quốc chia năm xẻ bảy, thù trong giặc ngoài, ngươi đã bước vào Bỉ Ngạn cảnh thì chính là rường cột của hoàng tộc, ngươi phải giống như năm xưa, gánh vác trách nhiệm... Ngươi đừng vội từ chối.
- Tổ chim bị lật, làm gì còn trứng nguyên? Đám phản tặc Thường gia, Cửu Phân Long, Văn Nhân Diệt Đạo, Huyết Sát luôn thèm thuồng Tiêu Dao Kinh, ước gì nuốt chửng toàn bộ hai trăm châu còn lại của Ma Quốc.
- Ở những châu phủ mà chúng chiếm cứ, đều bị chúng tàn sát, thanh trừng, giam giữ, nô dịch những tử đệ họ Ngu mang huyết mạch hoàng tộc.
- Một khi chúng ta ngay cả hai trăm châu này cũng không giữ được, lúc Tiêu Dao Kinh bị phá, chính là lúc tử đệ Ngu gia hoàn toàn trở thành tù nhân, nam làm nô bộc, nữ làm kỹ nữ, trẻ nhỏ bị nấu trong đỉnh. Nước Bắc Hồ sẽ bị máu của tử đệ hoàng tộc nhuộm thành màu đỏ, tổ tiên ở Ma Lăng phía tây ngoại ô sẽ bị kẻ địch đào bới lên hết, không ai có thể sống sót.
- Các thành viên hoàng tộc chúng ta phải đoàn kết một lòng, mới có thể cùng nhau vượt qua thời kỳ gian nan.
- Phật Bộ và Ma Quốc đã bắt đầu chuẩn bị trước chiến tranh, năm sau sẽ đánh Kỳ Lân Trang, phải nhổ bỏ căn cứ của Doanh Đông trước, không cho chúng có cơ hội gia nhập cục diện.
- Nhưng phía bên Uyển Khâu Sinh Cảnh lại xuất hiện tình trạng cực đoan.
- Lý Duy Nhất đã trở lại, quay về với thân phận Bát Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu, khiến cho một việc vốn tốt đẹp nay lại trở nên vô cùng hóc búa.
- Hắn mang theo lòng phẫn hận, trong vòng năm ngày, lần lượt bắt giữ bốn vị cao thủ hoàng tộc tiến vào Uyển Khâu Sinh Cảnh chủ trì đại cục, sỉ nhục cùng cực. Toàn bộ đều bị lột sạch quần áo treo trên vách đá, ngày ngày đánh chửi, mất hết tôn nghiêm.
- Đi một người liền bị bắt một người, bây giờ căn bản không có thành viên hoàng tộc nào dám qua đó.
- Ngươi thì khác, ngươi là nữ tử, là Tiêu Linh Quân. Hắn xuất thân từ Động Khư Doanh, đối với ngươi dù sao cũng sẽ không quá phận.
Ngu Hòa nhíu chặt mày, không ngờ người thông minh như Lý Duy Nhất mà cũng làm ra chuyện mất lý trí như vậy.
Hắn không sợ vì vậy mà khơi mào mâu thuẫn giữa hai Tổ Miếu sao?
Kinh động đến Võ Đạo Thiên Tử, Lý Duy Nhất chắc chắn sẽ gặp xui xẻo lớn.
Ngay cả nàng cũng nghe nói một số chuyện, biết rằng việc Phật Bộ ủng hộ hoàng tộc Ma Quốc đã là ván đã đóng thuyền, đại thế không thể đảo ngược.
Lư Triển Thiên đứng bên cạnh, toàn thân tỏa ra chính khí, hệt như người ngoài cuộc, nhưng trong lòng lờ mờ hiểu ra, đã bái phục Lý Duy Nhất sát đất.
Hắn thầm nghĩ:
- Hắn bảo ta nương tựa Ngu Hòa, hóa ra đã chuẩn bị từ sớm, muốn đại náo Uyển Khâu Sinh Cảnh một hồi. E rằng, người được chọn là Ngu Hòa cũng đã sớm bị hắn nhắm vào.
Nếu Lư Triển Thiên biết lý do thực sự Lý Duy Nhất chọn Ngu Hòa, tâm trạng của hắn chắc chắn sẽ càng thêm phấn khích.
Không đợi Ngu Hòa đưa ra quyết định.
Lư Triển Thiên chủ động đi đến bên cạnh nàng, cúi người hành lễ thật sâu với Ngu Đạo Nhàn:
- Mạt tướng không phải là thành viên hoàng tộc, nguyện phụ tá Hòa Quận Chúa, thay Đại Tông Chính, thay hoàng tộc, thay Ma Quốc, trấn thủ Uyển Khâu Sinh Cảnh, thiết lập một cây cầu nối quan hệ tốt đẹp với Phật Bộ.
- Cho dù chuyến đi này có nguy hiểm thế nào, mạt tướng cũng dám thử một lần. Cho dù bị Lý Duy Nhất sỉ nhục, mạt tướng cũng sẽ chịu đựng, tạm thời nhịn hắn.
- Nếu Đại Tông Chính nghi ngờ lòng trung thành của Triển Thiên, nguyện giao toàn bộ tộc nhân cho Hòa Quận Chúa và hoàng tộc làm con tin.
Ngu Đạo Nhàn dùng ánh mắt dò xét nhìn hắn. Lư Triển Thiên vừa mới quy thuận, thực sự không dám tùy tiện dùng hắn trên chiến trường.
Phía bên Uyển Khâu Sinh Cảnh lại khác, có Võ Đạo Thiên Tử tọa trấn, có một lượng lớn cao thủ Phật Bộ, ngoại trừ e ngại Lý Duy Nhất, không cần sợ bất kỳ nguy hiểm nào khác. Ném Lư Triển Thiên qua đó, vừa vặn thống lĩnh Thiên Thành Doanh, bù đắp cho Ngu Hòa bị yếu về tu vi.
Đương nhiên, Ngu Đạo Nhàn dù thế nào cũng không thể liên tưởng Lư Triển Thiên và Lý Duy Nhất với nhau.
- Triển Thiên, ngươi phục vụ trong quân ngàn năm, nhiều lần lập chiến công, chính là rường cột của đất nước. Cảnh tượng năm xưa phụ thân đưa ngươi về phủ, đến nay ta vẫn còn nhớ rõ mồn một, sao có thể không tin tưởng ngươi chứ? Đi theo ta, trước hết đến bái kiến vương thượng.
Ở Doanh Châu, sinh linh chưa đạt đến Khôn Nguyên cảnh mà dám xưng đế là chuyện cực kỳ to gan lớn mật.
...
Lý Duy Nhất đến Uyển Khâu Sinh Cảnh đã được mười ngày.
Trong thời gian đó, hắn đã đi bái kiến Nhị sư huynh đang nghiên cứu Tiên Trận tàn khuyết. Nhị Phật Gia là người có tính cách hào sảng, chỉ dặn dò Lý Duy Nhất đừng gây chết người, biết điểm dừng, rồi không nói gì thêm.
Nơi tốt để tu luyện ngộ đạo mà Ngọc Cảnh Huyền nói tới chính là Thanh Đồng Huyền Không Lộ nằm trong Vụ Uyên.
Vụ Uyên.
Nó nằm trong Thệ Linh Vụ Vực ở phía đông Uyển Khâu Cổ Thành, là một khe nứt lớn rộng trăm trượng, sâu không thấy đáy. Kéo dài mãi về phía đông, dường như không có điểm tận cùng.
Trước khi Phật Bộ tới đây, nơi này bị Tiên Trận tàn khuyết bao phủ, không ai dám xông vào.
Đứng ở mép vách đá dốc đứng của Vụ Uyên nhìn xuống dưới.
Loáng thoáng có thể nhìn thấy một con đường đồng xanh lơ lửng hùng vĩ cổ xưa, lại có chút mục nát. Nó men theo Vụ Uyên, kéo dài vào trong sương mù màu xám.
Trên cầu, cách mỗi một đoạn lại có một cánh cửa bằng đồng xanh hùng vĩ.
Giữa mỗi hai Thanh Đồng Môn phân bố từng bệ đá hình tròn sắp xếp ngay ngắn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Bệ đá hình tròn trên cầu có phải là Ngộ Đạo Thạch không?
Lý Duy Nhất nghĩ đến tảng Ngộ Đạo Thạch dưới thân Thường Ngư Lộc, trong lòng cực kỳ hứng thú.
Triệu Mãnh đứng bên phải hắn, cười hỏi:
- Ngộ Đạo Thạch? Ta không biết là đá gì, tóm lại có thể giúp tham ngộ kinh văn và pháp tắc. Ngươi còn giận dỗi với Mạn Đồ La Điện Cung nên không muốn vào Thanh Đồng Huyền Không Lộ này tu luyện sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Giận gì đâu, không có chuyện đó. Ta cảm thấy Tịnh Tâm Tiên Tử nói rất có lý, quả thực nên mượn thế lực của hoàng tộc Ngu gia để chỉnh đốn lại trật tự, nhanh chóng trả lại thái bình cho bách tính Ma Quốc.
- Trong việc đối kháng với Hắc Ám Chân Linh, Vong Giả U Cảnh, Doanh Đông, mục tiêu của chúng ta là đồng nhất. Trước tiên đánh lùi kẻ địch rồi mới nói đến chuyện khác.
Ngu Đạo Chân là cường giả cấp Trữ Thiên Tử, chỉ có Ngọc Dao Tử mới có tư cách tính sổ ân oán với hắn.
Nếu Lý Duy Nhất không có suy nghĩ của riêng mình, hắn đã không làm náo loạn ở Uyển Khâu.
Ngọc Dao Tử ra tay trước khi Ngu Đạo Chân phá cảnh Khôn Nguyên, hay là đợi sau khi đánh lùi kẻ địch mới phân rõ sinh tử, hoặc là bằng thủ đoạn nào khác, phải xem Bách Cảnh Viện sẽ tạo áp lực cho nàng như thế nào.
Hơn nữa, xét theo tình hình hiện tại. Đám người Cửu Phân Long, Kỳ Lân Trang, Văn Nhân Diệt Đạo, Huyết Sát Tổ Sư, Thường Ngư Lộc có nguy cơ sinh tồn trực tiếp, bọn họ còn muốn giết chết Ngu Đạo Chân mãnh liệt hơn cả Ngọc Dao Tử.
Điều Lý Duy Nhất có thể làm, là cai quản tốt Uyển Khâu Sinh Cảnh, tĩnh lặng chờ đợi thế cục thay đổi.
Cơ hội chỉ dành cho người có sự chuẩn bị.
Việc gì cũng không chuẩn bị thì không thể thành công.
Mười ngày qua, Lý Duy Nhất vì muốn tạo áp lực cho hoàng tộc Ma Quốc, cho nên mới không tiến vào Thanh Đồng Huyền Không Lộ. Hoàn toàn không phải là đang giận dỗi như Triệu Mãnh nghĩ.
Hiện tại, chỉ có tin tức bên phía Ma Đồng là mãi chưa truyền đến, khiến hắn không thể an tâm bế quan tu luyện.
Từ Thường Vương Quốc đi Độ Ách Quan rồi về, không phải thời gian ngắn có thể làm được.
Chỉ bắt giữ mà không giết bốn cường giả của hoàng tộc Ma Quốc, Triệu Mãnh biết Lý Duy Nhất là người có chừng mực, thế là không hỏi nhiều nữa, nói:
- Nghe nói, Thanh Đồng Huyền Không Lộ này là tài sản tu luyện quý giá nhất do Hoàng Bộ để lại, có khả năng xuyên thấu Thệ Linh Vụ Vực, thông thẳng ra Huyết Hải. Hai vạn năm trước, Uyển Khâu Sinh Cảnh dường như từng có cửa biển.
Lý Duy Nhất xúc động hỏi:
- Cửa biển? Cửa biển ra khỏi Doanh Châu ư? Tương tự như Huyết Hải Quan Ô?
Triệu Mãnh nhẹ gật đầu:
- Người ta truyền miệng là như vậy.
Lý Duy Nhất lại hỏi:
- Đúng rồi sư huynh, ngươi mang thi thể của Đặng Lạc đến Bất Tử Đế Tông, đã tìm hiểu rõ ràng tại sao hắn lại xuất hiện ở Thệ Linh Vụ Vực gần Vạn Vật Tổ Miếu chưa?
Triệu Mãnh đáp:
- Tình hình tìm hiểu được ở Bất Tử Đế Tông là, trong đợt đại kiếp U Cảnh một ngàn một trăm năm trước, Đặng Lạc đã chết trận trong Thệ Linh Vụ Vực gần Thiên Mục Quan.
- Nhị sư huynh phân tích, có lẽ suy đoán của một số đại năng Tiên Hiền là thật, toàn bộ Thệ Linh Vụ Vực của Doanh Châu... trong màn sương mù dày đặc đó, còn có một thế giới khác, toàn bộ thế giới này được liên thông với nhau.
Triệu Mãnh chỉ về Thệ Linh Vụ Vực ở phía trước, ánh mắt rực lửa, nóng lòng muốn thử, rất muốn thâm nhập vào trong để thám thính thực hư.
Lý Duy Nhất sững sờ:
- Tiên Hiền cho rằng, Trấn Táng Tiên, Vạn Vật Tổ Miếu, Thiên Mục Quan, Uyển Khâu... Cùng với Thệ Linh Vụ Vực ở ranh giới toàn bộ Doanh Châu, chúng đều được liên kết với nhau ở một vị diện khác?
Triệu Mãnh nói:
- Khó nói, những chuyện mà Võ Đạo Thiên Tử và Tiên Hiền đều không hiểu được thì ai mà biết chứ? Ngươi có muốn đi lên Thanh Đồng Huyền Không Lộ này tu luyện thử không? Nếu có thể tu luyện thành công đệ nhất công pháp của Mạn Đồ La Điện Cung, khiến tiểu ngũ hành của cơ thể và đại ngũ hành của thiên địa trong ngoài tương thông, nhất định sẽ vô cùng nở mày nở mặt. Hơn nữa, điều này không thể nghi ngờ là đã bước ra một bước vô cùng quan trọng trên con đường võ đạo tu hành.
Triệu Mãnh rất tự tin với sư đệ của mình.
Lý Duy Nhất thở dài:
- Làm gì dễ vậy? Tịnh Tâm Tiên Tử là Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể, từ nhỏ đã tu luyện Ngũ Khí Triều Thiên Công, tham ngộ Đại Mạn Đồ La Ngũ Quyển Kinh, mới có thể lay động đại ngũ hành của thiên địa, hấp thu sức mạnh ngũ nguyên, sinh sinh bất tức.
Lý Duy Nhất đã nghiên cứu Ngũ Khí Triều Thiên Công suốt nửa năm, hiểu rõ độ khó của nó.
Lăng Phá Thiên của Trường Sinh Quan, mặc đạo bào màu xanh đậm, đeo ba thanh kiếm trên lưng, lui ra từ Thanh Đồng Huyền Không Lộ, bước lên bậc đá, đến trước mặt Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lăng đạo trưởng, vẫn khỏe chứ?
Lý Duy Nhất luôn rất quan tâm đến an nguy của Lăng Phá Thiên.
Lý Duy Nhất đến Uyển Khâu Sinh Cảnh mới biết, lúc đó Lăng Phá Thiên đã hội hợp với ba vị cường giả tam trọng sơn của Trường Sinh Quan, nên không thể kịp thời quay về Thiên Mục Quan.
Sau khi Lăng Phá Thiên hành lễ, hai mắt sáng lên, dáng vẻ rất mong chờ hỏi:
- Bát Phật Gia cũng muốn xông qua Thanh Đồng Huyền Không Lộ này?
Lý Duy Nhất cười hỏi:
- Ta quả thật rất tò mò, muốn lên xem thử. Lăng đạo trưởng đã xông qua được mấy cửa rồi?
Lăng Phá Thiên thở dài che mặt:
- Mấy cửa sao? Chỉ qua được cánh cửa thứ nhất, hơn nữa, mất ròng rã hai tháng, thất bại bảy, tám lần mới vượt qua được, miễn cưỡng bước vào khu ngộ đạo gấp hai lần.
Trước đó, Triệu Mãnh đã nói với Lý Duy Nhất, muốn lên được Thanh Đồng Huyền Không Lộ này, yêu cầu đối với chiến lực cùng cảnh giới, sự hiểu biết võ đạo, tinh thần ý niệm là vô cùng cao.
Người bình thường không thể tiến vào cánh cửa thứ nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta đi thử xem.
Lý Duy Nhất men theo bậc đá đi xuống Vụ Uyên, đến lối vào của Thanh Đồng Huyền Không Lộ.
Triệu Mãnh và Lăng Phá Thiên đều cúi nhìn xuống dưới.
Lăng Phá Thiên thấp giọng hỏi:
- Thất Phật Gia đã xông qua Thanh Đồng Môn thứ năm rồi nhỉ?