Lý Duy Nhất ngước mắt lên, chỉ thấy Nhị Dương có dáng người dung mạo giống nhau như đúc, một trái một phải, quyến rũ từng bước đi tới, quả thực nhìn mát mắt. Nhưng ánh mắt các nàng tràn đầy tính xâm lược, hiển nhiên đã lén lút bàn bạc xong, muốn ôm chặt lấy gốc đại thụ là hắn đây.
Dương Thanh Thiền đã sớm trách mắng Dương Thanh Khê nhiều lần, cho rằng lúc nàng ở Đạo Chủng cảnh không đủ chủ động, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Cho nên, họ mới chuẩn bị màn diễn hôm nay.
Lý Duy Nhất đứng dậy liền rời đi, vô cùng quả quyết, chỉ để lại một bóng lưng xuất chúng:
- Dương Thanh Khê, thứ ta coi trọng là năng lực của ngươi.
Đây không phải là một câu nói có lệ!
Lý Duy Nhất còn cần nàng làm việc quan trọng.
Dưới lầu thành, Lý Duy Nhất muốn cảm tạ Ngọc Cảnh Huyền bôn ba trong khoảng thời gian gần đây, đồng thời làm tròn đạo chủ nhà, bèn hỏi:
- Cảnh Huyền huynh có muốn đi Thường Đô không? Tiên Lâm Thường Đô, mỹ nữ nhiều như mây.
Ngọc Cảnh Huyền nói:
- Ta sẽ không đi đâu! Ngươi và hoàng tộc Ma Quốc hòa giải, ta cũng có thể ăn nói với Tịnh Tâm Tiên Tử. Các ngươi đều đã phá cảnh, ta cũng phải đi Thanh Đồng Huyền Không Lộ bế quan tu luyện. Sang năm chiến sự bắt đầu, tu vi cường đại thêm một phần, năng lực giữ mạng mới nhiều thêm một phần.
Ngọc Cảnh Huyền hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh tiếp theo, đã có không ít cao thủ Phật Bộ lẻn vào lãnh thổ của kẻ thù, thi hành nhiệm vụ bí mật. Một khi khai chiến, không ai dám đảm bảo mình có thể sống sót.
Không lâu sau, Ngọc Chu chở Lý Duy Nhất, Triệu Mãnh, Thường Ngọc Kiếm, hóa thành một luồng sáng bay ra khỏi Bạch Thủy Thành, biến mất ở độ cao thấp về phía bắc.
Uyển Khâu và Thường Vương Quốc giáp ranh nhau, có thể nói là ở trên địa bàn của mình, có thể chạy hết sức.
Khi trời tối, họ đã vượt qua hơn hai vạn dặm, tiến vào Thường Đô. Dưới sự dẫn dắt của Thường Ngọc Kiếm, Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh tiến vào thiên lao.
Đợi ở thiên lao, ngoài Nghiêu Âm ra còn có Cát Tiên Đồng và Tống Thanh Lý.
Cát Tiên Đồng lấy ra một tòa ma tháp chín tầng có chất liệu như huyết ngọc, đưa cho Lý Duy Nhất:
- Tiểu tử Ma Đồng kia thông minh tuyệt đỉnh, biết Ngu Đạo Chân được Mạn Đồ La Điện Cung ủng hộ, lập tức ý thức được nguy hiểm nên đã trốn đi. Trong quá trình tìm hắn có gây ra sóng gió không nhỏ, e rằng bên Tiêu Dao Kinh đã cảnh giác. Thứ này là Thương Lê chạy về Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tìm Đường Vãn Châu để xin. Trong tháp là cửu tuyền của Thánh Anh do Ngu Đạo Chân tự tay phong ấn.
Tòa tháp này từng được phong trong ấn ký huyết tháp ở mi tâm của Ma Đồng.
Lý Duy Nhất thu hồi ma tháp, nhìn về phía Tống Thanh Lý của Tây Hải Vương Phủ, rất hiển nhiên nàng là nhân chứng.
Họa Tử Mẫu Tuyền năm đó, Tống Thanh Lý hóa thành Quỷ Mẫu, đứa trẻ biến thành Quỷ Anh, là một trong những nạn nhân của sự kiện lần đó.
Siêu Nhiên làm việc tự nhiên là kín kẽ, có suy nghĩ của riêng mình. Không thể nào Lý Duy Nhất nói gì, họ liền làm nấy, đối với sự vật cụ thể đều sẽ suy xét toàn diện hơn.
- Chỉ dựa vào một vụ án cũ trăm năm trước thì không lật đổ được Ngu Đạo Chân.
Lý Duy Nhất trước tiên tạt một chậu nước lạnh cho đám người, rồi mới nói:
- Nhưng nếu xác thực chuyện này, tự nhiên sẽ khiến những người quyết sách của Mạn Đồ La Điện Cung sinh ra khúc mắc với hắn. Tương lai vào một số thời khắc mấu chốt, có lẽ sẽ có thể ảnh hưởng đến quyết định của bọn họ.
Triệu Mãnh lấy ra một chuỗi Phật châu màu xanh, trên Phật châu khắc từng Phạn văn màu vàng nhỏ bé huyền ảo, đi về phía Nghiêu Âm:
- Âm Tiên Tử, vừa rồi Duy Nhất đã giới thiệu qua, ta là sư huynh của hắn. Sư môn chúng ta còn có một vị đại sư tỷ, chuỗi Phật châu này là bảo vật hộ thân mà nàng để lại...
Không đợi Triệu Mãnh nói xong, Lý Duy Nhất đã kéo hắn trở lại mặt đất:
- Sư huynh, hãy đi theo ta trước đã.
Triệu Mãnh hỏi:
- Làm sao vậy?
Lý Duy Nhất nhìn chuỗi Phật châu trong tay hắn:
- Đại sư tỷ để lại bảo vật, tại sao ngươi chưa từng nhắc qua với ta? Ngươi là Tổ Thiên Đồng chuyển thế, đối mặt với nguy hiểm lớn hơn Nghiêu Âm, vật này đừng tặng ra ngoài!
-Ngươi gấp cái gì? Lão hòa thượng nói trên người ngươi có Hộ Thân Phù không ai sánh bằng, nên mới không cho ngươi vật giữ mạng, nhưng có cho ta.
Triệu Mãnh ưỡn ngực kiêu ngạo, lại nói:
- Ta đại diện cho sư môn chúng ta, sư huynh ta đây không cần thể diện sao, đâu thể keo kiệt như vậy? Ta vẫn có quyền xử lý chuỗi hạt đại sư tỷ để lại.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đại sư tỷ để lại mấy chuỗi hạt?
Triệu Mãnh hỏi:
- Có ý gì?
Lý Duy Nhất không tiện giải thích nhiều:
- Sau này còn Tả Khâu Hồng Đình nữa. Nếu ngươi thực sự muốn tặng, tặng một viên Phật châu trước đi.
Triệu Mãnh nhíu chặt mày:
- Một viên thì kỳ lắm. Hơn nữa, vừa rồi ta đã nói ra khỏi miệng.
Lý Duy Nhất nhận lấy chuỗi hạt từ trong tay hắn, chất liệu rất đặc thù, không phải gỗ, không phải vàng, không phải đá. Chạm tay vào lạnh lẽo, một cỗ lực lượng thanh tịnh tự nhiên ập vào hồn linh, nội tâm trở nên vô cùng yên bình, tuyệt đối không phải vật phàm.
Phật châu tổng cộng mười hai viên, Phạn văn màu vàng trên đó dường như đang lưu chuyển nhấp nháy.
Lý Duy Nhất tháo một viên trong số đó xuống, buộc lại sợi tơ vàng, trả cho Triệu Mãnh:
- Sử dụng như thế nào?
Triệu Mãnh đáp:
- Không biết, ta chưa gặp qua nguy hiểm thật sự nào. Lúc đại sư tỷ ném cho ta, chỉ nói là bảo vật hộ thân, không dặn dò gì nhiều. Ta còn tò mò đây, Văn Môn chúng ta là Đạo Môn, tại sao đồ nàng để lại là của Phật Môn?
- Dù sao đại sư tỷ chắc chắn không phải người bình thường.
Lý Duy Nhất trở lại thiên lao, nhét viên Phật châu kia vào tay Nghiêu Âm, truyền âm vào tai nàng:
- Chuỗi Phật châu kia của sư huynh quá quý giá, chúng ta không thể nhận. Lấy một viên thì được.
Nghiêu Âm cầm Phật châu, nhẹ gật đầu, sau đó uyển chuyển hành lễ với Triệu Mãnh vừa trở lại:
- Đa tạ Thất Phật Gia tặng trọng bảo.
Tính cách Triệu Mãnh hào sảng, không tiếp tục tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt này:
- Âm Tiên Tử hãy theo chúng ta đến Phật Bộ tu luyện đi, Phật Bộ có rất nhiều tài nguyên tu luyện quý hiếm mà nơi khác không có. Có thứ giúp ngộ đạo, có thứ hỗ trợ phá cảnh.
Triệu Mãnh cho rằng, người sư đệ này của mình rất không hiểu phong tình, quá mức chính trực, cho nên muốn giúp hắn một tay.
Nghiêu Âm không lập tức đồng ý:
- Thất Phật Gia... chuyện này ta phải bẩm báo sư tôn.
Cát Tiên Đồng và Thường Ngọc Kiếm bên cạnh vô cùng động tâm, gia nhập Phật Bộ dễ dàng như vậy sao?
Lý Duy Nhất nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của bọn họ:
- Sư huynh, Cát Tiên Đồng và Thường Ngọc Kiếm đều là kỳ tài ngút trời, Phật Bộ cần thu nạp một số cao thủ trẻ tuổi bản địa ở phía nam Doanh Châu, mới càng có lợi cho chiến cục sang năm.
Triệu Mãnh tự nhiên nhìn ra sự bất phàm của Cát Tiên Đồng và Thường Ngọc Kiếm, nghiêm túc gật đầu:
- Có thể được sư đệ ta đích thân tiến cử, hai vị chắc chắn đáng tin. Tuy gia nhập Phật Bộ có ưu thế về tu luyện, nhưng phải trực tiếp khai chiến với kẻ thù, sẽ phải nhận nguy hiểm to lớn. Nếu hai vị vẫn có hứng thú, có thể đến Uyển Khâu Cổ Thành tìm ta bất cứ lúc nào.
Cát Tiên Đồng đồng ý ngay:
- Nghe nói Phật Bộ quy tụ một đám thiên kiêu trẻ tuổi kiệt xuất nhất của Doanh Tây và Trung Thổ ngàn năm qua, ta đã sớm muốn gặp mặt bọn họ.
Thường Ngọc Kiếm không lập tức mở miệng, vẫn cảm thấy chuyện này có chút quá mức đơn giản, sợ Triệu Mãnh chỉ là khách sáo. Vì Thường gia và hoàng tộc Ma Quốc là tử địch.
Thường Thư nghe tin chạy tới, thanh âm vang lên từ bên ngoài:
- Tiểu nhi Ngọc Kiếm có thể gia nhập Phật Bộ, đến chỗ Võ Đạo Thiên Tử và Chí Tôn tu hành, Thường gia vô cùng vinh hạnh. Thường gia chiến đấu với Hắc Ám Chân Linh sắp được trăm năm, sao có thể e ngại nguy hiểm?
Thường Thư hiểu rõ ý nghĩa đằng sau chuyện này hơn Thường Ngọc Kiếm nhiều. Hai chữ “Chí Tôn”, giống như một tòa núi lớn đè trên đỉnh đầu Thường gia, khiến Thường Ngư Lộc và Hỗn Đồ Vương sau khi biết được tin tức, khoảng thời gian này vẫn luôn nơm nớp lo sợ.
Chí Tôn là sinh linh vượt qua quy tắc, có thể phá vỡ sự cân bằng. Nếu thật sự cảm thấy Thường Vương Triều cản trở, hoàn toàn có khả năng diệt trừ trong một đêm.
Nếu Thường Ngọc Kiếm có thể gia nhập Phật Bộ, cho dù Ngu Đạo Chân tương lai đột phá Khôn Nguyên, thống nhất Ma Quốc, càn quét các châu, Thường gia ít nhất sẽ không bị diệt tộc.
Trước khi áp giải Ma Đồng rời khỏi Thường Đô, Lý Duy Nhất viết từng bức thư tay, có gửi cho Đường Vãn Châu và Tả Khâu Hồng Đình, có viết cho mọi người ở Thiếu Dương Ti, cũng gửi cho Phó Nham Thủ và Mạc Đoạn Phong, đều là mời bọn họ gia nhập Phật Bộ, đồng thời cũng nói rõ nguy hiểm trong đó, cùng với trách nhiệm phải gánh vác.
Bức thư viết cho Ngọc Dao Tử thì do Cát Tiên Đồng đích thân gửi về.