Nguyệt bạch phong thanh

Hơn trăm năm trước, trong trận chiến diệt Thánh Anh, Ma Đồng đã hấp thu hồn vụ sau khi chết của Thánh Anh, Cát Tiên Đồng đạt được Bỉ Ngạn Thiên Đan của Thánh Anh.

Ma Đồng giống như vĩnh viễn không lớn lên, thân thể dừng lại ở lúc tám, chín tuổi. Trên người hắn trải đầy hình xăm đủ màu sắc, tóc tết thành sáu cái bím, đờ đẫn ngồi chồm hỗm trong lồng sắt, bị áp giải ra ngoài.

Lồng sắt màu xanh đen khắc từng cái phù văn.

...

Cát Tiên Đồng vội vã chạy về Thành Lăng Tiêu, Nghiêu Âm phải đi Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa xin chỉ thị của Quan Chủ. Thường Ngọc Kiếm phải lưu lại Thường Đô vài ngày, bàn giao sự vụ quyền lực trong tay.

Lý Duy Nhất rời khỏi Thường Đô ngay trong đêm.

Sau khi ra khỏi thành trăm dặm, Lý Duy Nhất điều khiển Ngọc Chu, bay ở độ cao thấp, lướt qua bình nguyên, hồ nước, núi rừng.

Một tầng lưới ánh sáng trận pháp bao bọc Ngọc Chu, ngăn cản luồng khí, che giấu cảnh tượng bên trong thuyền. Không ai biết người nào cưỡi Ngọc Chu.

Lý Duy Nhất đứng trên thuyền, suy nghĩ về tương lai của mình và Nghiêu Âm.

Quan Chủ của Độ Ách Quan là đệ tử của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, liên quan đến cuộc phản loạn hai vạn năm trước và cái chết của Nữ Hoàng. Thiền Hải Quan Vụ đối với hắn vừa có đánh giá tích cực, cũng có phòng bị và kiêng dè.

Hai vị đệ tử của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng là Quan Chủ và Ma Hoàng.

Ma Hoàng kế thừa lý niệm “đoạt lấy Thiên Đạo, tranh biến vận số” của nàng. Ở Ma Quốc, điểm này thể hiện rõ rệt trên người Ngu Bá Tiên. Vì phá cảnh Khôn Nguyên, có thể phụ từ tử hiếu, nhân lúc ngươi già yếu, lấy tính mạng và một thân đạo pháp của ngươi. Khi mình sắp chết, không tiếc kéo thiên hạ theo làm đệm lưng, cũng phải tranh biến mệnh số, đoạt lấy sinh cơ từ trong Thiên Đạo.

Quan Chủ kế thừa lý niệm “thuận theo Thiên Đạo, mệnh đã có số” của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng. Độ Ách Quan chỉ tài trợ cho các Sinh Cảnh trong phạm vi ảnh hưởng, mỗi giáp thu nhận báo đáp, không trực tiếp cai trị.

Sinh Cảnh xuất hiện náo động, Độ Ách Quan vẫn như cũ ngồi xem biến đổi, không can thiệp sâu. Kẻ nào có tướng thống nhất Sinh Cảnh, liền dùng thủ đoạn như Trường Sinh Đan tài trợ. Cho dù là nội bộ Độ Ách Quan cũng nhiều phe phái, mặc kệ phát triển, tự do diễn biến, Quan Chủ gần như không can thiệp.

Lý Duy Nhất sở dĩ không cưỡng ép Nghiêu Âm rời khỏi Độ Ách Quan. Thứ nhất là, Quan Chủ xác thực có ân truyền đạo thụ nghiệp, từ lúc nàng còn yếu ớt đã luôn che chở.

Thứ hai, Quan Chủ không giống một người hẹp hòi, toan tính với đệ tử. Nếu không thì ngàn năm trước, Thiền Hải Quan Vụ làm sao có thể trưởng thành đến độ cao ngồi ngang hàng với hắn? Thiền Hải Quan Vụ không phải đệ tử của hắn, nhưng Lăng Tiêu Cung trong một thời gian dài đều là thế lực của phe Độ Ách Quan.

Đây là một người rất phức tạp, hoàn toàn nhìn không thấu.

Tống Thanh Lý là đệ tử của Tam cung chủ, đã phá cảnh Trường Sinh. Tống Thanh Lý ngồi ở đuôi thuyền, kể lại cho Triệu Mãnh nghe kiếp nạn của Thành Lăng Tiêu và Lăng Tiêu Sinh Cảnh năm xưa.

Lý Duy Nhất lấy ra ma tháp huyết ngọc chín tầng, thả ra niệm lực để thăm dò. Mỗi tầng tháp đều phong ấn một tòa tuyền nhãn của Trữ Thiên Tử Thánh Anh. Pháp khí dâng trào ra từ trong tuyền nhãn, khí tức quỷ dị, âm hàn thấu xương, là đồ vật tốt để nuôi quỷ.

Trong tháp tầng một có một ao suối trạng thái lỏng khổng lồ, là... Tử Mẫu Tuyền.

Ở phía nam Doanh Châu, Tử Mẫu Tuyền, Trí Tuyền, Sinh Tuyền, Mệnh Tuyền có danh tiếng cực lớn, truyền thuyết là tuyền nhãn do một vị Cổ Tiên chí cường tu luyện ra. Phải biết rằng, ngay cả sinh linh cường đại như Vũ Gia cũng từng uống qua Tử Mẫu Tuyền, sinh ra Phi Long và Phi Phượng.

Cộp cộp!

Ánh mắt Triệu Mãnh như ngọn đuốc, bước tới gần:

- Đối với người nắm quyền, trong thời loạn, thủ đoạn tàn nhẫn, tinh thông tính toán, rất nhiều lúc ngược lại sẽ được đánh giá cao. Trong giới tu hành, thường coi trọng kết quả hơn, kẻ nào có thể sống sót thì kẻ đó chính là đúng.

- Ngu Đạo Chân nhìn trúng sự cấp bách muốn trừ khử Thánh Anh của Ngọc Dao Tử, có thể chuẩn xác tìm được Tiên Mẫn là điểm yếu do chính Ngọc Dao Tử bồi dưỡng ra. Sau đó, qua hơn hai mươi năm bố cục, để Lăng Tiêu Sinh Cảnh tự nội loạn, từ đó cho Bách Cảnh Viện một lý do để Ma Quốc nhúng tay vào sự vụ Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

- Thủ đoạn trí tuệ như thế, kiên nhẫn như thế, dưới Khôn Nguyên cảnh ở phía nam Doanh Châu, còn có ai có thể sánh bằng hắn?

Lý Duy Nhất thực ra cũng rất bội phục Ngu Đạo Chân, khi người trong thiên hạ đều cho rằng hắn sẽ giết cha, đoạt lấy Huyền Anh, phá cảnh Khôn Nguyên, hắn lại luôn có thể giữ được sự kiềm chế, chờ đợi thời cơ tốt nhất. Vừa có đủ định lực, khi cơ hội đến, lại có thể hành động dứt khoát. Lúc hắn ở Thành Lăng Tiêu là như thế, chuyến đi Trung Thổ Tẩu Lang cũng là như thế.

Đại cung chủ thua hắn trong cuộc đọ sức trăm năm trước không oan chút nào.

Lý Duy Nhất nói:

- Cuộc đọ sức năm đó, thực ra không công bằng chút nào. Đại cung chủ một mình gánh vác cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Đằng sau Ngu Đạo Chân lại có Ma Quân, có vô số cường giả Ma Quốc, có đường lui, có người dọn dẹp hậu quả, có thể ung dung điềm tĩnh.

- Hiện tại, cục diện đã đảo ngược! Ngu Đạo Chân đã đổi sang vị trí của Đại cung chủ, Đại cung chủ ở vị trí của hắn. Cho dù Ngu Đạo Chân phá cảnh Khôn Nguyên, hai người đấu thêm một ván, Đại cung chủ cũng có thể có vô số cách nắm thóp hắn, tính toán hắn, chỉ xem Đại cung chủ có nguyện ý không có điểm mấu chốt giống như hắn hay không.

- Năm xưa Ngu Đạo Chân cần tạo cơ hội lách qua Bách Cảnh Viện. Hiện tại Đại cung chủ cũng cần tạo cơ hội lách qua Mạn Đồ La Điện Cung. Chỉ mong Đại cung chủ có thể giống như Ngu Đạo Chân năm xưa, có đủ kiên nhẫn và định lực.

Những gì Lý Duy Nhất nói lúc này, chính là nội dung bức thư viết cho Đại cung chủ. Hy vọng nàng có thể giống như Ngu Đạo Chân, yên lặng chờ hai mươi năm, âm thầm mưu tính hai mươi năm, cho đến khi tính kế khiến Ngu Đạo Chân mất đi lòng người, bị Mạn Đồ La Điện Cung vứt bỏ, rồi mới ra tay. Gậy ông đập lưng ông.

Triệu Mãnh nhẹ gật đầu:

- Dị hóa Tử Mẫu Tuyền có tính sát thương rất lớn với các cư sĩ của Mạn Đồ La Điện Cung.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Đây chính là luật nhân quả báo ứng, đã sớm định sẵn trong vô hình. Năm xưa, Ngu Đạo Chân nhờ vào Lục Niệm Tâm Thần Chú và Tử Mẫu Tuyền đả kích uy tín của Đại cung chủ, khiến nàng mất hết lòng người. Hiện tại chính hắn cũng phải chịu Tử Mẫu Tuyền phản phệ, mất đi lòng người. Tất cả giống như ông trời đã sắp đặt sẵn, đều vừa vặn đánh vào điểm yếu.

Đêm giữa hè, trăng thanh gió mát.

Đứng trên Ngọc Chu, từng ngọn núi nhấp nhô cao thấp. Trong rừng núi, thỉnh thoảng có yêu thú Dực tộc cảnh giới thấp bị kinh động bay lên, phát ra tiếng kêu.

Lý Duy Nhất quan sát dãy núi phía trước, chợt hỏi:

- Sư huynh... ngươi có cảm thấy là, vẫn luôn có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng ta không?

Triệu Mãnh cúi nhìn mặt đất đang bay nhanh về phía sau ở bên dưới:

- Từ khi rời khỏi Thường Đô, tâm thần ta đã không yên, tưởng rằng là ảo giác. Dù sao, nơi này là Thường Vương Triều, lại ngay cạnh Uyển Khâu, dám gây chuyện trên mảnh đất này, cường giả nào không biết quý trọng tính mạng như vậy? Nhưng chúng ta đồng thời sinh ra cảm giác nguy hiểm, e rằng thật sự phải chú ý rồi!

Lý Duy Nhất suy đoán:

- Tin tức Ma Đồng bị bắt giữ rò rỉ, Ngu Đạo Chân nhất định rất coi trọng. Thật sự sẽ vì nguy hiểm mà không mạo hiểm sao? Sẽ vì chúng ta là truyền nhân Tổ Miếu, liền mặc kệ bằng chứng bị đưa đến chỗ Chí Tôn sao? Thế nhưng... hành tung của chúng ta lẽ ra rất bí mật mới đúng, người biết không vượt quá mười người.

Lý Duy Nhất rảo bước về phía đuôi thuyền:

- Tống cô nương, có nguyện ý tin tưởng Duy Nhất, tiến vào trong Túi Càn Khôn thiên phẩm một lát không?

Tống Thanh Lý thấy hai vị Siêu Nhiên đều lộ ra vẻ mặt khẩn trương, tự nhiên gật đầu, giao phó sống chết cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất vừa mới thu nàng vào Túi Càn Khôn trong tay áo, chuẩn bị thu Ma Đồng và Ngọc Chu vào luôn.

Đầu thuyền, Triệu Mãnh gầm lên một tiếng.

Hai chân hắn đạp mạnh xuống, Ngọc Chu theo đó lao xuống mặt đất. Chỉ thấy trong hư không phía trước xuất hiện vô số sợi tơ, đan xen dọc ngang giữa thiên địa.

Triệu Mãnh hô lớn:

- Duy Nhất cẩn thận, là Thiên Ti Khô Vinh Tuyến, không chạm vào được.

Không thể tránh khỏi.

Thân thể Triệu Mãnh nhanh chóng phồng to, khôi phục thành cao ba trượng, tiến vào trạng thái chiến đấu mạnh nhất, sau đó thi triển ra đế thuật của Tổ Miếu Vạn Vật.

- Thánh Hỏa Minh Liên.

Pháp khí và kinh văn tràn ra khỏi Tổ Điền của hắn liền bốc cháy, ngưng tụ thành một đóa hỏa liên có đường kính cỡ mấy chục trượng. Từng cánh sen trong suốt rực rỡ, làm tan chảy và phá vỡ những sợi tơ phía trước.

Lý Duy Nhất quay người nhìn lại, lồng sắt trượt về phía đầu thuyền, niệm lực bắt giữ được một món Pháp khí đang bay nhanh tới từ mặt đất phía bên phải.

Hắn vừa sinh ra cảm ứng, món Pháp khí đó đã ầm ầm xuyên thủng Ngọc Chu, bay về phía Ma Đồng trong lồng. Lúc trước không thu Ma Đồng vào trong Túi Càn Khôn là sợ có sơ suất gì, hắn tự vẫn trong Túi Càn Khôn, cho nên, mới để hắn ở dưới mí mắt.

Món Pháp khí đó là một cây cốt mâu thô bằng chén rượu. Cốt mâu tựa như được mài giũa từ bạch ngọc, trên bề mặt lóe lên tiên đạo kinh văn chi chít, cho thấy nó ẩn chứa uy lực không hề nhỏ.

Lý Duy Nhất dốc hết toàn lực vỗ một chưởng. Chưởng này thể hiện ra thân pháp tốc độ, lực phán đoán, lực lượng của hắn đến cực hạn, tựa như đã sớm thi triển qua ngàn vạn lần.

- Bùm!

Quỹ đạo bay của cốt mâu lệch đi, sượt qua rìa lồng sắt, như một tia sét màu trắng đâm vào vách núi ở đằng xa, phát ra tiếng đổ sập ầm ầm.

Có thể tưởng tượng ra, một đòn này đáng sợ đến cỡ nào. Nếu Lý Duy Nhất phản ứng chậm một chớp mắt là kẻ thù đã đắc thủ.

Theo cú đâm của cốt mâu, Ngọc Chu lật nghiêng giữa không trung, rơi xuống dòng suối trong núi.

Lý Duy Nhất tóm lấy lồng sắt, vững vàng đáp xuống đất, lập tức thu nó vào Túi Càn Khôn trong tay áo, ánh mắt nhìn về phía hướng cốt mâu bay tới, tìm kiếm tung tích kẻ thù.

Triệu Mãnh muốn nhanh chóng thông báo cho Lý Duy Nhất thông tin về kẻ thù, nhưng lời mới nói được một nửa:

- Là Ngũ Sát Thiên La, tổ chức sát thủ xếp trong mười hạng đầu của Trung Thổ. Kẻ đến hẳn là Thảo Nhân và La Thi, ở Trung Thổ Tẩu Lang...

Một luồng khí tức kinh khủng khiến hai người nghẹt thở truyền đến từ bầu trời. Thánh Hỏa Minh Liên do Triệu Mãnh ngưng tụ ra bị kình khí vô hình ép vỡ nát.

Là dao động khí tức cấp bậc Đại Thánh Sơn.

Bầu trời sụp đổ, trường hà kinh văn điên cuồng trút xuống. Kinh văn và pháp khí ngưng tụ thành một đôi bàn chân và cẳng chân thần còn to lớn hơn cả vách núi, giống như Cổ Tiên Cự Nhân đang xỏ Thiên Ngoa chạy như bay, một cước đạp xuống.

- Ầm ầm ầm!

Từng ngọn núi xung quanh Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh bị giẫm đến chìm xuống, đá vụn lăn xuống, hoa cỏ vùi lấp, toàn bộ khu vực sắp bị san thành bình địa.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sắc bén, cực kỳ quả quyết:

- Để ta.

Hai chân hắn trầm xuống, giơ cánh tay phải lên, tung một quyền đánh về phía chân thần đang giẫm xuống. Chiếc nhẫn đeo trên tay phải, dưới sự vận chuyển của pháp khí đã nổ tung.

Một chiêu đạo thuật của Liễu Điền Thần phong ấn ở bên trong được thả ra, pháp khí và kinh văn ngưng tụ thành một cuốn Bát Bộ Thiên Thư đang mở, lấp đầy toàn bộ sơn cốc, va chạm vào chân thần đang hạ xuống từ bầu trời.

- Ầm ầm!

Đôi chân thần tan biến, quang ảnh của Bát Bộ Thiên Thư cũng nhanh chóng ảm đạm. Luồng khí tức cấp Thánh khiến người ta nghẹt thở từ trên bầu trời biến mất!

Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh liếc nhau một cái, đều thầm thở phào nhẹ nhõm. Biết rằng, kẻ đến không phải Đại Thánh Sơn, mà là một chiêu đạo thuật sát lục do tổ chức sát thủ mang theo.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters