Nhân vật ở trên một nhóm tác phẩm hội họa dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Lumian.
Đầu tiên Lumian hoảng hốt lên, còn tưởng rằng tất cả các tác phẩm có vẽ người ở nơi đây đều tồn tại dị thường, tình huống vô cùng ác liệt, lập tức phát hiện mình không hề bị tập kích.
Nhân vật khác nhau ở trên các bức tranh khác nhau chỉ nhìn hắn, lẳng lặng nhìn hắn, lạnh như băng nhìn hắn.
Chúng nó giống như có ý thức nhất định, có cảm giác còn sống, nhưng không hoàn toàn sống lại, có thể đi ra khỏi bức vẽ sơn dầu.
Lumian đột nhiên sinh ra một loại minh ngộ:
Đây là một kiểu chân thật khác được nhìn thấy nhờ vào lợi dụng Kính nhìn trộm.
Có lẽ mỗi một tác phẩm hội họa đều biểu hiện ra chân thật ở một mặt nào đó của thế giới, nhưng chúng nó thật mong manh, thật bằng phẳng, thật thấp kém, không thể mang đến đầy đủ ảnh hưởng cho nhân loại và Linh giới, chỉ ngẫu nhiên xuất hiện vài trường hợp đặc biệt, ví dụ như nhìn lâu một tác phẩm nào đó sẽ khiến cho tinh thần người ta thác loạn hoặc là lo âu phiền chán.
Họa sĩ chắc có thể tăng cường năng lực tương tác của sự vật thật thấp kém thật bằng phẳng này với thế giới nhân loại, mở ra lối đi tiến vào hiện thực cho chúng nó!
Nói cách khác, bản thân nhân vật trong các tác phẩm hội họa bình thường ở trong thế giới thấp kém, bằng phẳng mong manh khả năng không có ý thức hoàn chỉnh, cô đọng, thiếu linh tính, hiện giờ bị Kính nhìn trộm hiện ra.
Tương tự vậy, Lumian còn nhìn thấy chân thật khác nữa, đó là vạch trần ra ý đồ sáng tác ở trình độ sâu nhất của bản thân họa sĩ.
Một bức tranh trong đó vốn miêu tả Trier trong tương lai. Nó chia làm hai tầng, mặt đất là cả trai lẫn gái tham gia tiệc tùng, quần áo lộng lẫy, dưới đất là những kẻ quần áo tả tơi bò rạp trong đường hầm tăm tối, ăn giun, ăn chuột và cỏ rêu, nhưng ở trong Kính nhìn trộm, Lumian lại nhìn thấy ở trên mặt đất là những con heo mập đang miệng chảy đầy dầu mỡ, dưới lòng đất lại là các gương mặt dữ tợn vặn vẹo và những bàn tay thối rữa đang chìa ra tới trước.
Đây mới là ý đồ họa sĩ chân chính muốn biểu đạt.
Một giây sau, Lumian nhìn thấy Nam tước Brinell và con trai đỡ đầu Ludwig của hắn.
Brinell ở trong Kính nhìn trộm không có đặc thù gì cả, chỉ có trên thân tản mát ra tia sáng màu đồng thau nhàn nhạt, còn Ludwig thì đột nhiên nghiêng đầu, giống như cách hai phòng triển lãm nhìn về phía Lumian.
Làn da ngoài mặt gương mặt mang theo vẻ mập mạp con nít, khí chất hơi chất phác kia ngọ nguậy giống như định lột xác rơi xuống, bên dưới như thể có thứ gì đó sắp sửa chui ra.
Lumian căng thẳng trong lòng, theo bản năng gỡ Kính nhìn trộm xuống.
Cảnh tượng ở trong tầm mắt của hắn lập tức khôi phục bình thường.
Ludwig thằng nhãi kia quả nhiên có vấn đề… Còn may ta phản ứng nhanh, bằng không thật sự có thể nhìn thấy thứ không nên thấy… Đầu Lumian rất choáng váng, hai chân như đang giẫm trên bông, nhẹ hều không chỗ ra sức.
Hắn vẫn luôn biết thằng bé Ludwig này tồn tại dị thường, tương đối cổ quái, nhưng không nghĩ tới nó lại sẽ cho mình trực giác nguy hiểm mạnh đến vậy.
Dưới lớp da người chất phác đáng yêu có phải là nhân loại chân chính hay bé trai chân chính hay không vẫn còn là hai cách nói!
Ọe… Lần này Lumian đeo Kính nhìn trộm khá lâu, toàn thân đều không thoải mái, tuy rằng choáng váng đầu đã biến mất, nhưng vẫn cực kỳ ghê tởm, bụng quặn đau, vừa muốn nôn ọe lại muốn tiêu chảy.
Kể cả thể chất của Nhà âm mưu đều không thể chống lại cảm giác này được.
Hắn hít sâu, đi đến phòng vệ sinh gần ba phòng triển lãm.
Nó nằm ở cuối hành lang rất sâu, hai bên cạnh hoặc để bức tượng hoặc treo tác phẩm hội họa, rất phù hợp với cái tên Trung tâm Nghệ thuật Trier này.
Lumian bước vội vào trong phòng vệ sinh, giải quyết nhu cầu của bản thân.
Sau khi dùng nước lạnh rửa mặt, cuối cùng hắn đã sống lại, không còn những phản ứng khó chịu rõ ràng nữa.
Đi ra khỏi phòng vệ sinh, Lumian tự nhiên đưa mắt nhìn lên vách tường ở đối diện.
Nơi đó sắp hàng theo thứ tự vài tác phẩm hội họa.
Một bức trong đó vừa kinh hãi lại quái dị, khiến cho Lumian nhìn lại vài lần:
Đó là một bức tranh sơn dầu, màu sắc bối cảnh rực rỡ, đan xen chồng chéo, tiêu điểm là một người phụ nữ để thân thể trần truồng.
Bộ mặt của người phụ nữ này rất mơ hồ, giống như họa sĩ cố tình để trống, trái ngược với đó, bên ngoài thân của người phụ nữ này có các gương mặt rõ ràng, trong chúng nó có phẫn nộ, có căm hận, có ác độc, có vui sướng, có khuôn mặt giống mèo, có khuôn mặt giống chó, có khuôn mặt giống như chỉ tồn tại ở trong ảo tưởng, điểm giống nhau là nửa trong suốt lại đầy đủ chân thật.
Lumian nhìn bức tranh sơn dầu này, đột nhiên nghĩ đến một chuyện:
Tuy rằng trong quá trình tham quan buổi triển lãm tranh này, biểu hiện của Gabriel dường như hoàn toàn bình thường, nhưng như vài tác giả kia đã nói, bọn họ không hề luôn luôn đi theo hắn, ví dụ như khi đi vào phòng vệ sinh!
…