Rạp hát Vieux Pigeonnier ở đại lộ khu Chợ.
Jenna mới vừa ra khỏi rạp hát đã nhìn thấy một bóng dáng giống như đã từng quen biết đang đứng ở dưới cột đèn đường bằng khí đốt ở bên kia đường.
Đó là một bé trai, mặc áo sơ mi màu trắng, áo gile màu bạc, áo khoác màu đen phối với nơ màu thủy ngân, mái tóc màu vàng nhạt được chải chuốt ngay ngắn chỉnh tề.
Đứa bé đã cho ta vận may lần trước… Người phi phàm vô cùng lợi hại kia! Jenna kinh ngạc đồng thời theo bản năng đi qua đường, đi tới bên cạnh bé trai kia.
Nàng hơi cúi người xuống, mỉm cười hỏi:
“Ngươi đang đợi ta hả?”
Bé trai nghiêng đầu liếc nhìn nàng, lẩm bẩm nói:
“Không phải là ta đang đợi ngươi, là ngươi đang đợi ta, ngươi gặp được ta sớm hơn các lựa chọn khác.”
Lần này lại có chuyện gì vậy? Vì trận tai họa sắp tới, mang đến vận may cho ta, để ta phát hiện ra chuyện gì sao? Trong dòng suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, Jenna thuận miệng hỏi:
“Không phải lần trước ngươi đã nói phương hướng này hơi nguy hiểm sao, vì sao lần này lại đến?”
Bé trai tỏ ra đứng đắn đáp:
“Ngày hôm đó là ngày hôm đó, ngày hôm nay là ngày hôm nay, ngày hôm đó có nguy hiểm không có nghĩa rằng ngày hôm nay cũng có nguy hiểm.”
“Được rồi…” Jenna thử thăm dò cười hỏi: “Ngươi muốn tìm ta hỗ trợ sao, kêu ta mua giúp ngươi một que kem?”
Bé trai thở dài giống như người lớn:
“Là chuyện khác, ta sẽ trả thù lao.”
Thù lao, cho ta vận may sao? Jenna mơ hồ suy đoán được nên không hỏi thù lao là gì, dứt khoát hỏi thẳng:
“Giúp đỡ việc gì?”
Bé trai thò tay vào trong túi áo, lấy ra một đồng tiền ánh vàng chói lọi, hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Nó chính là thù lao của ngươi, một đồng vàng may mắn.”
Jenna nhìn đồng vàng ở trong tay bé trai, phát hiện hình đại diện của người đàn ông trên mặt đồng tiền rất xa lạ, lại đội vương miện.
“Đây không phải là pelkin?” Nàng nghi ngờ mở miệng.
Bé trai cười nói: “Đây là pound, càng đáng giá hơn Louis vàng.”
“Ngươi không phải là người Intis?” Jenna ngạc nhiên, lại cảm thấy giống như không có vấn đề gì.
Hình dáng diện mạo của bé trai này còn có khác nhau nhất định với người địa phương.
“Ta là người Ruen.” Bé trai với mái tóc màu vàng nhạt được chải gọn gàng thành thật trả lời.
Jenna không hỏi tới nữa, dù sao đồng vàng may mắn là đồng pound hay đồng Louis vàng đều không ảnh hưởng đến tác dụng thực chất của nó.
Có chuyện lần trước, nàng vô cùng tín nhiệm năng lực cho vận may của bé trai này.
Nàng nhìn đối phương, chờ đợi lời tiếp sau.
Bé trai thả lại đồng vàng may mắn vào trong túi áo, không có ý định trả trước.
Hắn chỉ vào mặt đất nói: “Mười giờ tối nay, ngươi đi vào Trier dưới lòng đất từ lối vào ở đây, chỉ cần đằng trước có đường thì liên tục đi vào sâu, cho đến khi gặp được mạch nước ngầm.”
“Sau đó, tìm chỗ ẩn mình ở gần đó, đợi đến người đầu tiên đi qua, lấy đi tất cả đồ vật ở trên người hắn.”
“Trước khi hoàn thành chuyện này, không thể nói cho bất cứ kẻ nào ngươi định làm gì, định đi đâu.”
Hoàn toàn dựa vào cảm giác đi xuống dưới lòng đất, dựa vào may mắn để tìm kiếm con mồi? Jenna cảm thấy lời nói của bé trai này rất có khí chất thầy đồng như Shire đã nói.
Về phần làm như thế nào để lấy đi tất cả đồ vật ở trên người đối phương, nàng chỉ có thể nghĩ đến một biện pháp: Thông qua chiến đấu, khống chế đối phương!
Jenna biết rõ bé trai này hẳn là người phi phàm lợi hại nhất của phe mình, không do dự, đồng ý: “Được.”
Bé trai nở nụ cười: “Chờ khi ngươi lấy được những đồ vật này, giao chúng nó cho ta, ta sẽ chi trả đồng vàng may mắn làm thù lao.”
“Xưng hô như thế nào, đến lúc đó ta đi đâu để tìm ngươi?” Jenna biết được đối phương không phải là bé trai bình thường nên không tự chủ sử dụng giọng điệu tương đối tôn kính.
Bé trai lẩm bẩm đáp lại:
“Ngươi có thể gọi ta là Will, ngươi nói chuyện như vậy với ta sẽ khiến ta như thể người lớn vậy, ta mới học tiểu học thôi!”
“Đến lúc đó, ngươi tự nhiên sẽ gặp được ta.”
Là kiểu người phi phàm trời sinh đã được đề cập đến ở trong tụ hội thần bí học sao, bản thân tuổi tác thật sự không lớn, nhưng năng lực xuất chúng? Jenna sinh ra liên tưởng nhất định, thuận theo ý tứ của đối phương, cười đáp lại: “Được, Will.”
Will phất tay rồi nói: “Ngươi có thể đi.”
Nhưng ta chuẩn bị đến quán cà phê ở đằng sau ngươi dùng cơm trưa… Jenna nói thầm rồi thay đổi phương hướng, định trở về phố Áo khoác trắng để kiếm đồ ăn.
Đi được hơn mười mét, nàng khó nhịn được lòng tò mò, quay đầu nhìn cột đèn đường bằng khí đốt màu sắt đen mới vừa rồi kia.
Bé trai kỳ quái Will đã không còn ở đó.
Jenna cẩn thận nhìn lại, phát hiện đối phương đã vào trong quán cà phê bên cạnh, ngồi trên ghế dài cạnh cửa sổ, ánh mắt tỏa sáng nhìn người phục vụ bưng một ly có ba viên kem tới.