"Vạn cổ trường không, nhất triêu phong nguyệt..."
Trước án đài trong điện, một kim y nam tử đang tự rót tự uống. Nghe đến chỗ tinh diệu, hắn không khỏi vỗ tay cảm khái một câu, rồi cười nói với thị giả hai bên:
"Gần đây ta bận rộn thay Thôi sư huynh tiếp đãi vị Hàn Ấn Giác đến từ Chu Cảnh thiên kia, đâm ra không mấy để tâm đến công vụ. Nhân lúc cảnh đẹp thế này, mau mang văn thư tới đây."
Đám thị giả vâng lời làm theo, rất nhanh đã mang đến một chồng quyển tông.
Kim y nam tử thong thả ngồi xuống lật xem. Thấy bên trong đa phần đều ghi chép những sự vụ tài chính như sổ sách, thu mua, hắn liền lắc đầu, thực sự lười xem kỹ.
Cho đến khi cầm lên một phong quyển tông có đóng dấu ấn trường kiếm, lướt mắt nhìn qua vài cái, kim y nam tử mới khẽ thu lại nụ cười trên mặt, thần sắc hơi nghiêm túc lại.
"Binh lính của ta tại Cát Lục đại bại, Chu Hoành cũng sống chết không rõ? Ban Túc cái đồ ngu này, hắn nhận không ít lợi ích từ Thôi sư huynh, mà lại tận tâm như vậy sao?"
Kim y nam tử lật tìm một lát trong đống quyển tông trên án đài, lại rút ra một phong khác.
Lần này, hắn chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, mày đã nhíu chặt lại.
"Ngọc Thần đến viện trợ, Chu Hoành bỏ mạng, đất đai Ban Túc đánh chiếm được lúc trước nay cũng bị đoạt lại toàn bộ? Ngọc Thần rốt cuộc đã phái bao nhiêu người tới, kẻ dẫn binh đứng đầu là ai? Ngay cả Thích Phương quốc cũng lâm vào trùng vây, nếu vượt qua Bắc Bình sơn nữa, chẳng phải sẽ đánh thẳng tới sào huyệt của Ban Túc luôn sao.
Chỉ vì một mảnh đất nghèo nàn trong vùng địa lục cằn cỗi, có đáng để hao tâm tổn trí, vượt vạn dặm xa xôi đến tấn công như vậy không?"
Trên mặt hắn ẩn hiện vài phần tức giận: "Đây là pháp tấn gửi tới từ tối qua, vì sao không báo cho ta sớm hơn?"
Đám thị giả hai bên cúi đầu đáp: "Xin lão gia cho bẩm báo, tối qua —"
"Phải rồi, tối qua Hàn Ấn Giác mời người tới thưởng bảo, ta phải đích thân tiếp khách, các ngươi không dám tự tiện quấy rầy cũng là lẽ thường tình."
Không đợi thị giả nói hết câu, kim y nam tử chợt phất tay ngắt lời, hỏi:
"Chuyện này bọn người Trác sư đệ đã biết chưa?"
Đám thị giả liên tục gật đầu. Kim y nam tử thấy vậy liền trầm ngâm một lát, vừa định mở miệng, chợt trên không trung vang lên tiếng sấm ầm ầm. Một luồng khói tựa như bông gòn xé toạc chân trời, khựng lại một nhịp rồi tản ra thành mấy chục đạo phù thư bay đi bốn phía. Trong đó có một đạo xuyên qua cửa điện, lao thẳng tới trước ngực kim y nam tử.
"Đây là?"
Kim y nam tử nhận lấy xem thử, sắc mặt lập tức đại biến.
Hắn tung một cước đá lật trường án trước mặt, hoắc mắt đứng phắt dậy. Rượu ngon văng tung tóe, chén rượu "loảng xoảng" rơi xuống đất, lăn thẳng đến tận ngưỡng cửa.
"Thì ra... thì ra kẻ dẫn binh đứng đầu lại là Ngọc Thần chân truyền Trần Hằng! Thích Phương quốc đã thất thủ, Ban Túc bị thương!"
Kim y nam tử đi qua đi lại mấy vòng trong điện, hung hăng ném mạnh đạo phù thư trong tay xuống đất. Hắn nhìn đám thị giả, quát lớn:"Mau chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đi——"
Nói được nửa chừng, kim y nam tử như sực nhớ ra điều gì, vội lắc đầu nói:
"Không cần nữa, các ngươi mau đến động phủ Trác sư đệ báo cho hắn một tiếng. Còn chỗ Thôi sư huynh, Đỗ Chiêm ta sẽ đích thân đi gặp!"